Đêm, lạnh như nước.
Bất tri bất giác lại qua một ngày. Ngày mai, chính là ngày liên hôn của phủ thừa tướng và phủ tướng quân! Vào thời khắc về đêm trước ngày đại hôn, đã định trước sẽ có rất nhiều người không ngủ được.
Thừa Khôn cung, Tiêu Dục tĩnh tọa ngồi trước bàn, nét mặt mặc dù nghiêm túc, nhưng chỉ có chính hắn mới biết được, chồng sách chất thành núi trước mặt, một chữ hắn cũng đọc không vô.
Đúng vậy, hắn không có cách nào tập trung nổi! Từ giây phút thấy Phiêu Linh cứu Mộng Nghê mà ngã xuống, tim hắn, chưa từng có một khắc bình tĩnh.
Ngày mai, ngày mai Phiêu Linh của hắn sẽ hoàn toàn thuộc về người khác! Sau này, ngay cả cơ hội âm thầm nhìn nàng cũng không có, điều này khiến hắn không sao tiếp thu được… Phiêu Linh của hắn, Phiêu Linh, người mà hắn đã thích hơn chục năm nay, qua khỏi ngày mai, bọn họ sẽ không thể có bất cứ quan hệ nào nữa.
Tay, chậm rãi nắm chặt, trang giấy cũng vì thế mà nhăn lại, tim, đau quá, thực sự đau quá…
“Cạch”, cánh cửa bị đẩy ra, “Phu quân!” Lam Mộng Nghê dịu dàng cười yếu ớt bước vào.
Sau khi nàng khỏi hẳn, dường như đẹp hơn trước đây rất nhiều, nước da mềm mại, huyết sắc trong trắng lộ hồng, khiến cả người nàng nhìn qua như được toả sáng!
Vì sao lại như vậy? Đúng rồi! Đó đều là do Phiêu Linh dùng Thiên Sơn tuyết liên đã nhiều năm nên máu mới có tác dụng như thế! Song Lam Mộng Nghê cũng không biết nguyên nhân, chỉ nghĩ là hiệu quả có được sau khi đã trị được bệnh!
“Phu quân!” E thẹn chậm rãi tiến vào thư phòng, đi tới cạnh Tiêu Dục, hai tay Lam Mộng Nghê khoát nhẹ lên đầu vai hắn, dịu dàng nói: “Phu quân, sớm đi nghỉ ngơi đi! Ngày mai còn phải tham gia hôn lễ của Phiêu Linh, không thể thức khuya quá phá hủy ngày vui mừng của người ta.”
“Ừhm! Ta biết rồi! Ta xem hết những cuốn sách này sẽ đi ngủ!” Khẽ kéo bàn tay trên vai xuống, Tiêu Dục ôn hòa nói với Lam Mộng Nghê.
“Phu quân, Phiêu Linh lần này cứu thiếp như vậy, ngày mai chàng nhất định phải giúp thiếp cảm tạ chân thành với muội ấy! Chỉ tiếc nay thiếp đã là người có chồng, không thể xuất đầu lộ diện, bằng không thiếp nhất định sẽ góp vui náo nhiệt một phen!”
“Cơ thể nàng vừa khỏe, vẫn nên ở lại trong cung nghỉ ngơi đi! Ngày mai ta nhất định sẽ đem những lời của nàng nói với Phiêu Linh!” Mỉm cười vỗ vỗ tay Lam Mộng Nghê, sau đó Tiêu Dục cầm lấy quyển sách trên bàn lên đọc, không ngờ lại thấy nữ tử bên cạnh vẫn chậm chạp không rời đi.
“Còn có chuyện gì sao?” Dịu dàng hỏi.
“Phu quân, đêm đã khuya!” Mắc cỡ đỏ mặt, Lam Mộng Nghê cúi đầu nói. Từ sau khi trúng độc, nàng đã thật lâu không có cùng Tiêu Dục ân ái, tối nay nàng muốn…
“Mộng Nghê, cơ thể nàng vừa mới tốt, những việc khác không nên suy nghĩ nhiều, vẫn sớm đi nghỉ ngơi đi!” Nghe ra ý muốn của nàng, Tiêu Dục buông sách, vẻ mặt khẽ đạm nhạt nói.
“Vậy, được rồi! Phu quân cũng sớm đi nghỉ ngơi nhé, Mộng Nghê xin cáo lui!” Thấy Tiêu Dục nói như thế, Lam Mộng Nghê mặc dù trong lòng có hơi giận hờn, nhưng nàng vẫn lựa chọn ngoan ngoãn nghe lời.
Nhìn Lam Mộng Nghê chầm chậm đi khỏi, ánh mắt Tiêu Dục vẫn chậm rãi dõi theo. Không phải bởi vì không muốn, không phải bởi vì yêu, chỉ vì sau khi Lam Mộng Nghê khỏi bệnh, trên người nàng lại tản mát ra hương thuốc nhàn nhạt như có như không, loại hương vị này, làm tim hắn lay động hắn. Bởi vì, mùi hương này, trước đến giờ vẫn chỉ thuộc về người kia…
Phủ Công Bộ Thượng Thư.
“Thiếu gia, cậu đừng uống nữa, uống tiếp sẽ say.” Dưới ánh trăng, một thiếu nữ dè dặt khuyên bảo một nam tử.
“Say?” Nghiêng mắt, nâng tay, bất mãn nhìn thiếu nữ, nam tử vươn tay, kéo lấy thiếu nữ. Không hề báo động trước hạ môi xuống.
“Thiếu gia, đừng!”
Thiếu nữ trong lòng không ngừng giãy dụa, bỗng nhiên, cơ thể bị đẩy mạnh ra ngoài, “Cút!” Thanh âm chán ghét truyền đến, tiếng quát lạnh cơợt vang , thiếu nữ nhanh chóng chạy khỏi.
Không có người ầm ĩ, cảm giác thanh tịnh hơn hẳn, thế nhưng vì sao trong lòng vẫn buồn bực như thế! Hắn, Hà Tử Tu, từ trước đến nay đều tùy hứng, muốn cái gì là được cái đó! Nhưng vì sao ban nãy hôn môi nha hoàn, trong lòng lại không có loại thích thú như trước đây, ngược lại có một tia bài xích!
Trước mắt không ngừng hiện lên một khuôn mặt tuyệt mỹ! Là nàng, Nhâm Phiêu Linh!
Vì sao? Rõ ràng hắn rất ghét nàng, vì sao bây giờ lại nhớ tới nàng? À, đúng rồi! Ngày mai nàng sẽ thành thân. Đúng, nàng sẽ cùng a Triệt thành thân!
Nữ nhân này thật đáng ghét! A Triệt rõ ràng ghét nàng như thế, nàng lại mặt dày mày dạn bám mãi a Triệt, sau cùng, còn buộc hắn lấy nàng!
Sao lại có một nữ nhân như thế! Từ lúc còn bé, hắn đã ghét nàng! Ghét nàng được tất cả mọi người yêu thương, ghét sự thông tuệ của nàng, ghét trong mắt nàng không chứa những người khác, ghét sự phong tao vô hạn của nàng…
Đáng ghét, đáng ghét! Bởi vì sự tồn tại của nàng, khiến những đứa bé như bọn họ không có cuộc sống yên ổn, nàng thông tuệ, nàng cơ linh, nàng đáng yêu, nàng khôn khéo… Nói chung, tất cả tất cả, nàng đều giỏi hơn bọn họ! Đối với hắn là như thế, với a Triệt cũng như thế, với chính ca ca của nàng cũng vậy!
Có lẽ người khác không để tâm, nhưng Hà Tử Tu hắn rất để ý! Một tiểu cô nương không có mẫu thân thương yêu, dựa vào cái gì theo chân những đứa bé như bọn họ tranh giành nổi trội!
Không, hắn không đồng ý, hắn không cho phép.
Cho nên, mỗi lần chỉ cần có cơ hội, hắn đều công kích! Nhìn