Sâu bên trong ngọn núi cấm, trái tim không ngừng đập mãnh liệt phá vỡ sự im lặng của đêm đen. Tiếng đập thình thịch truyền vào tay cô, sau đó truyền vào thân thể cô, rồi trực tiếp truyền vào tâm cô.
Mộc Thư Đồng rời khỏi nụ hôn nhìn Chu Ý Nhiên nàng, khóe miệng mân mê tươi cười: " Chu Ý Nhiên ... " - nghe được thanh âm khàn khàn của mình khẽ vang, Mộc Thư Đồng bất giác vùi đầu vào hõm cổ của nàng, tiếp tục tham lam hít lấy hơi thở nàng, cô thật sự rất thích cảm giác hòa hợp cùng nàng như thế này.
Chu Ý Nhiên nàng nhìn Mộc Thư Đồng vùi đầu vào người mình, trong lòng dâng lên cảm giác vui vẻ vô tận. Từ khi hai người gặp lại cho đến nay, đây là lần đầu tiên cô chủ động ôm nàng, hôn nàng. Nụ hôn vừa rồi của cô mang theo một chút bá đạo chiếm hữu, lại tùy ý theo cảm xúc, nó làm nàng như quay lại cảm xúc ngày xưa, lại có thêm một phần yên ổn của ngày nay. Lần này, nàng chắc chắn sẽ giữ chặt lấy cô, sẽ không bao giờ để cô vô duyên vô cớ rời khỏi nàng. Nàng ôm ngược lại cô, vùi vào lòng cô, ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn cô, nhỏ giọng: " Đầu heo, chúng ta có phải nên về phòng không em? ".
" Ừhm! " - Mộc Thư Đồng gật đầu đáp nhẹ một tiếng, sau đó cô buông một tay đang ôm nàng ra, hơi cuối người xuống, luồn tay qua sau hai gối nàng. Thoắt một cái, cô liền bồng nàng lên.
Chu Ý Nhiên nàng bị cô làm cho giật mình, thiếu chút nữa thì nàng vì sợ hãi mà kêu ra tiếng, nhưng cũng rất nhanh, nàng kịp thời phản ứng, miệng nhoẻn cười, hai tay rất tự nhiên vòng qua cổ cô, đầu tựa vào ngực cô mà thấp giọng: " Đầu heo, em lại làm việc xấu ...".
Mộc Thư Đồng lần này không có trả lời Chu Ý Nhiên nàng, cô trực tiếp bồng nàng về phòng. Cô cao hơn nàng một cái đầu nhưng ôm một người trưởng thành, chung quy cũng có chút dùng nhiều sức lực hơn. Như vậy cũng chẳng sao, bi ai là khi đi đến cửa, không biết giẫm phải cái gì, cô trượt chân ngã nhào về phía trước. Hên là cô phản ứng mau lẹ, né khỏi cạnh giường. Mà Chu Ý Nhiên nàng được cô một lòng bảo vệ nên rất yên ổn mà nằm trong lòng cô. Thấy nàng hoàn hảo không sao, lúc này cánh tay đập vào cạnh giường lúc né truyền đến cảm giác đau nhức khiến cô khẽ gằn lên. Chu Ý Nhiên nàng sắc mặt trắng bệch, vội vàng hỏi cô: " Bảo bối, em làm sao vậy? Em bị thương rồi hả? ".
" Đều tại chị hết " - Mộc Thư Đồng giả bộ tức giận đỗ lỗi hù dọa Chu Ý Nhiên nàng một chút nhưng khi nhìn thấy đôi mắt long lanh ngập nước của nàng, tâm liền mềm nhũn, giọng điệu suy yếu: " Em sai rồi, em không nên trách chị, mọi lỗi lầm là của em, trách em, trách em hết nhưng mà chị cũng có thể bồi thường cho em ".
" Hả? Em muốn chị bồi thường gì cho em đây, hửhm? " - Chu Ý Nhiên nàng nhìn bộ dạng ngượng nghịu mất tự nhiên của cô, liền nhịn không được mà bất giác cười. Lại muốn giở trò gì nữa đây?.
" Ừhm, để em suy nghĩ sau nhưng em phải hỏi chị câu này, bất kì điều gì em yêu cầu chị làm, chị đều nguyện ý làm cho em phải không?!! ".
Chu Ý Nhiên nàng nhoẻn miệng cười, tay đưa lên vuốt ve gương mặt cô: " Tất nhiên rồi, ai biểu em là tâm can bảo bối của chị ".
" Vậy ... cái kia ... cái kia á .... " - thanh âm của ai đó đó càng lúc càng nhỏ, mà gương mặt thì càng ngày càng đỏ. Thế nhưng, nháy mắt một cái, ai đó đó tự nhiên can đảm tràn trề, đẩy ngã Chu Ý Nhiên nàng xuống sàn nhà, hai tay chống hai bên mạn sườn của nàng, từ trên cao nhìn xuống: " Chu Ý Nhiên, em mặc kệ. Đêm nay, bất luận cái gì, em đều muốn triền miên cùng chị, để chị chính thức trở thành người của em ".
Chu Ý Nhiên nàng nhìn cô, miệng cong lên thành hình trăng khuyết, trên mặt ý cười không dứt: " Bảo bối, chị sớm đã là người của em ".
Chỉ một câu đơn giản như vậy nhưng lại khiến lòng người kích động không ngừng, vũ trụ nhỏ trong lòng Mộc Thư Đồng 'bang' một tiếng liền bùng nổ. Cô điên cuồng hôn nàng, từ trán xuống chớp mũi rồi dừng ở cánh môi ngọt ngào.
Yêu, chính là một loại bản năng khiến cho thân thể bùng cháy, dục vọng chiếm hữu mãnh liệt, bất luận là thân thể hay linh hồn, ngươi đều muốn khảm sâu nàng vào tận trong xương tủy mình. Mộc Thư Đồng bây giờ chính là như vậy. Cô ôm chặt nàng, muốn đem nàng tiến nhập vào thân thể, đây là loại khát vọng sâu tận trong lòng cô.
Mộc Thư Đồng một đường hôn xuống, hương vị ngọt ngào một lần nữa tràn ngập linh hồn. Lưu luyến rời khỏi môi nàng, cô dời môi hôn lấy xương quai xanh dụ hoặc, mút lấy nó, khiến cho nàng khó chịu vặn vẹo cơ thể.
Váy ngủ dài xa xỉ của Chu Ý Nhiên nàng giờ phút này làm Mộc Thư Đồng cô chướng mắt, than thở: " Bộ đồ này thật vướng víu " - tay cô linh hoạt, đem thứ vướng víu này lột ra nhanh chóng. Thân thể trắng nõn, mịn màng của nàng liền bại lộ. Trong lòng Mộc Thư Đồng không ngừng lộp bộp, mặt đỏ gắt gao nhưng thân thể có một loại xúc cảm mãnh liệt luôn muốn phóng xuất ra ngoài. Trong đầu có một chuỗi âm thanh mời gọi nàng, khiến nàng không kiềm chế được áp sát lấy người dưới thân: " Vợ ơi, chị đẹp quá, em rốt cuộc cũng phát hiện ra, chị thật ... ".
Hai chữ 'gợi cảm' còn chưa kịp nói ra, môi cô liền bị môi nàng chặn lại, tay nàng luồn vào áo cô, vuốt ve lưng cô, sau đó vòng ra trước, vuốt ve nhũ phong của cô. Thân thể cô run lên, bắt lấy cánh tay không thành thật của nàng: " Vợ, chị lật lọng, chị đã đáp ứng đem mình giao cho em rồi mà ".
" Em đang làm nũng với chị hả?! " - mắt cười của Chu Ý Nhiên nàng nhìn cô, sau đó rút tay lại rồi nhanh chóng câu cổ người nằm trên, hôn lấy đôi môi người yêu.
Mộc Thư Đồng nhanh chóng lấy lại thế chủ động, bá đạo chiếm hữu. Sợ sàn nhà lạnh lẽo, cô đem đồ lót dưới người nàng, sau đó thoát hết đồ trên người mình ra.
Hương thơm dụ hoặc từ trên người nàng phản phất tản ra khiến cho lòng người rung động, phấn khích. Ngoại trừ Liễu Hạ Huệ, bất kì kẻ nào cũng đều sẽ bị mê luyến.
Cô áp đầu vào ngực nàng, tham lam hít lấy từng hơi thở của nàng. Hai ngọn núi cấm phập phồng lên xuống, chiếc lưỡi linh hoạt của cô liền du động trên đỉnh nhũ phong mẫn cảm, mỗi một nơi nó lướt qua đều lưu lại ấn kí ô mai đỏ bừng.
Mái tóc đen dài tản mát làm bật lên làn da tinh mịn của nàng, thanh âm rên rỉ như tà âm từ trong miệng nàng