Trong bóng tối, Cố Trì Khê một tay chống bên người Ôn Ninh, hơi nghiêng đầu, đau đớn trên môi dần dần biến thành nóng rát, giống như có vô số mũi kim đâm vào.
Cô chậm rãi há miệng thở ra, cau mày, khi cơn đau dịu đi, cô cẩn thận cúi người hôn lên mặt Ôn Ninh.
Xúc cảm mát lạnh, xoa dịu cơn đau, khiến cô có chút lưu luyến không muốn rời đi.
Ôn Ninh há miệng như một con mèo nhỏ xù lông, vừa nghiêng đầu liền muốn cắn.
Cố Trì Khê nhanh nhẹn tránh được, hai cánh tay ôm chặt lấy eo Ôn Ninh, trọng lượng đè nặng, ép phần lớn cơ thể nàng không thể động đậy, cắn thế nào cũng không cắn được.
Trong lúc không chú ý, cô lại mổ vào tai nàng.
Cứ như vậy trêu chọc một lúc.
Ôn Ninh tức giận đến muốn mệnh, giãy giụa như cá mắc cạn, lực đạo lớn đến mức mặt đỏ bừng, dùng cùi chỏ đẩy mạnh ra sau.
Xương cứng chìm xuống đất bông.
Chỉ nghe một tiếng kêu rên của người phía sau, gông xiềng trên người Ôn Ninh lập tức nới lỏng, quấn lấy chăn kéo qua một bên.
Nàng phát ngốc.
Cố Trì Khê ôm ngực, cuộn người lại, cơn đau dữ dội từ ngực truyền đến.
Cô cau mày, há miệng thở dốc, một giọt nước mắt không tự chủ được trào ra từ khóe mắt.
Trong yên tĩnh, những âm thanh nhỏ lại cực kỳ rõ ràng.
Ôn Ninh đột nhiên ý thức được cái gì, vội vàng xoay người ngồi dậy, mở đèn đầu giường, "Chị..."
Ánh sáng mờ nhạt chiếu vào mặt Cố Trì Khê như một làn sương mỏng, nhắm mắt lại, cô đau đớn cuộn người lại, mái tóc che nửa bên mặt, ẩn nhẫn thở hổn hển.
"Chị không sao chứ?" Ôn Ninh có chút hốt hoảng, cúi người đỡ vai cô.
Cố Trì Khê cắn răng nặn ra một chữ: "Đau."
Đưa mắt quét qua nơi cô đang đè xuống, Ôn Ninh không để ý lắm, nắm lấy tay cô kéo ra.
Ánh đèn mông lung, bóng tối chiếu sáng rõ ràng.
Ôn Ninh hít vào một hơi, đầu óc quay cuồng, hai má nóng bừng.
Nàng lắc đầu, đột nhiên đối diện ánh mắt kinh ngạc của Cố Trì Khê, lập tức buông tay ra.
Tắt đèn, nằm lại.
Tim nàng đập rất nhanh, tiết tấu thình thịch vào màng nhĩ, nàng nhìn chằm chằm lên trần nhà tối đen, khuôn mặt như đang bốc cháy.
Hai người đều trầm mặc.
"Đau không?" Ôn Ninh yếu ớt hỏi: "Muốn bôi thuốc không?"
Cố Trì Khê không trả lời.
Thật lâu sau, bên cạnh truyền đến một tiếng khẽ thở dài: "Em ra tay thật nặng..."
Ngữ khí trầm thấp bất lực, tràn đầy mất mát.
Ôn Ninh càng cảm thấy áy náy, nhưng lại mạnh miệng nói: "Ai bảo chị lưu manh."
Lại một trận trầm mặc.
"Này--"
"Cố Trì Khê?"
Không có ai trả lời.
Ôn Ninh cả kinh, không phải đau đến ngất đấy chứ?
Nàng nghiêng đầu nhìn qua, thấy Cố Trì Khê vẫn nằm cuộn tròn ở bên cạnh, nửa mặt vùi vào trong gối, không nhúc nhích, chỉ có tiếng thở nhẹ.
"Chị không sao chứ? Này-" Ôn Ninh vỗ vai cô.
"Ừm."
Cố Trì Khê nhẹ nhàng gạt tay nàng ra, trở mình, "Ngủ đi, ngủ ngon."
Lần này hoàn toàn yên tĩnh.
Tay Ôn Ninh cứng đờ ở đó, đầu ngón tay khẽ động, nàng cảm thấy Cố Trì Khê đang tức giận.
Có lẽ, không thể gọi là tức giận, mà là một cái gì khác.
...!
Bảy giờ ngày hôm sau, đồng hồ báo thức đúng giờ vang lên, Ôn Ninh mơ mơ màng màng từ trên giường ngồi dậy, chỗ bên cạnh đã trống không.
Nàng mặc đồng phục trong năm phút như thường lệ, kiểm tra các vật dụng trong hành lý rồi ra ngoài rửa mặt.
Vừa mở cửa, mùi thức ăn thoang thoảng bay vào, trên bàn bày đầy bữa sáng thịnh soạn.
Cố Trì Khê đang ngồi bên bàn ăn, chậm rãi ăn cháo, cô mặc một chiếc váy không tay có đường khâu màu đen trắng, mái tóc đen buộc thấp sau đầu, khuôn mặt trang điểm nhẹ, đôi mắt lạnh lùng, hoa tai ngọc trai hơi sáng lên.
Ôn Ninh nhìn cô, cảm thấy có gì đó kỳ quái.
Như phát giác được ánh mắt của nàng, Cố Trì Khê nghiêng đầu lại, nhìn thấy Ôn Ninh, ánh mắt ngưng tụ, thu hồi ánh mắt, tiếp tục ăn cháo.
"..."
Làm sao vậy?
Sáng sớm đã cho nàng mặt lạnh.
Chẳng lẽ còn mang thù chuyện đêm qua?
Ôn Ninh nói thầm trong lòng, sau đó xoay người đi vào phòng tắm.
Hôm nay bay bốn chặng, hành trình kín mít, nàng không muốn trang điểm, chỉ bôi kem chống nắng, tô lông mày, vết thương trên trán đã lành, không còn vết tích, vẫn xinh đẹp như trước.
Mê man một hồi, Ôn Ninh ra khỏi phòng tắm, ngồi xuống bàn ăn, cầm ly sữa lên uống.
"Đó là sữa bò," Cố Trì Khê vươn tay giật lấy cái cốc, đặt một cái cốc khác trước mặt nàng, "Đây là sữa dê."
Từ nhỏ nàng vừa uống sữa bò liền bị tiêu chảy.
Ôn Ninh chớp chớp mắt, thầm nghĩ thật nguy hiểm, ngoan ngoãn uống một ngụm sữa dê.
Hai người yên lặng ăn sáng, Ôn Ninh thỉnh thoảng liếc nhìn Cố Trì Khê, vẻ mặt người kia lãnh đạm, ánh mắt vẫn luôn ở trên bàn, toàn thân tràn đầy lạnh lùng.
Cuối cùng nàng cũng hiểu kỳ quái ở nơi nào.
Người này trang điểm mắt đậm hơn bình thường một chút, trang điểm môi nhạt hơn, vì miệng trông hơi sưng, tô son đậm sẽ càng sưng hơn.
"Hôm qua...!xin lỗi..." Nàng nhỏ giọng xin lỗi.
Cố Trì Khê hơi giật mình, thấy ánh mắt của nàng lướt qua mình, thấp giọng nói: "Không có việc gì."
Ôn Ninh hiếm khi nhu hoà nói, "Còn đau không?"
"Còn."
"Cái đó--"
"Em xoa giúp tôi liền không đau." Cố Trì Khê cong khóe miệng, cuối cùng trong mắt hiện lên một tia ý cười.
Ôn Ninh đỏ mặt.
"Chính mình lưu manh còn nói, hôm nào tôi viết một tấm áp phích chữ to dán trước cửa công ty.
Cố tổng khi dễ vợ không thành còn bị đánh..." Nàng lẩm bẩm, nói đến một nửa đột nhiên ngừng lại.
Hình như có gì đó không đúng.
Cố Trì Khê mỉm cười gật đầu: "Ừm, vợ nói đúng."
"Tôi lanh mồm lanh miệng nói sai rồi, đừng kêu theo." Ôn Ninh tức giận trừng mắt nhìn cô.
Cố Trì Khê vô tội nói: "Nhưng em thực sự là vợ của tôi."
Người này lại bắt đầu chơi xấu.
Ôn Ninh cho rằng cô tự nhận, bĩu môi, không để ý tới cô, cúi đầu tiếp tục ăn.
Cố Trì Khê chỉ nhìn nàng cười.
Bầu không khí căng thẳng tan biến, phòng bếp nhất thời tràn ngập không khí vui vẻ.
Ôn Ninh đang vội, 7 giờ 40 phải đến công ty đánh dấu, ăn sáng xong, nàng phát hiện chưa thắt cà vạt, vội vàng về phòng lấy, vừa đi vừa thắt lung tung.
"Để tôi." Cố Trì Khê kéo nàng lại, nhíu mày, "Xem em thắt thành bộ dáng gì."
"Không quan trọng."
Cố Trì Khê mặc kệ, giơ tay vén cổ áo sơ mi lên, tháo cà vạt ra, vuốt ve, lại chỉnh tề thắt một nút thắt kiểu Windsor, trơn bóng đẹp đẽ.
Cô thưởng thức thành quả của mình, cong môi, mặt mày nở nụ cười ôn nhu, rồi cẩn thận vuốt ve những nếp nhăn trên áo.
Ôn Ninh ngoài ý muốn phối hợp thuận theo.
Kể từ lần giải thích trước, cô có thể cảm giác được thái độ của Ôn Ninh đã có chút thay đổi, nhưng cái gai vẫn cắm sâu trong lòng cô, nếu không rút ra, vết thương sẽ vĩnh viễn không lành.
Cô chỉ có một năm.
"Tiểu Du mới mở quán bar les, ở trên đường Lạc Giang Nam, thứ bảy sẽ khai trương, đến lúc đó tôi sẽ đi cổ động, chị có quen biết bằng hữu nào cùng loại không? Mang họ đi cùng đi?" Ôn Ninh nhìn cô thất thần, cuốn quít nhìn đi chỗ khác.
Sắc mặt Cố Trì Khê hơi ngưng lại, "Bar les? Cô ấy không phải thẳng nữ sao?"
"Kinh doanh thì liên quan gì đến tính hướng?" Ôn Ninh không coi trọng chuyện đó, nhưng nhớ tới Hà Du nói sẽ tìm đối tượng cho mình, nàng có chút chột dạ.
Cố Trì Khê rũ mắt, con ngươi thâm thúy tối sầm không rõ ràng.
"Rảnh thì đi."
Tuy Lạc Thành là thành phố lớn nhưng chỉ có một quán bar quy mô lớn, thừa dịp hai năm qua hôn nhân đồng tính hợp pháp hóa, phát triển đến xuôi gió xuôi nước.
Hà Du chưa từng trì hoãn trong công việc, khi có ý tưởng sẽ lập tức hành động, cô trực tiếp sửa sang quán bar cũ, quá trình này mất một tháng rưỡi.
Cô cho mình một năm để thử nghiệm xem mình có làm được không, vừa là trò chơi đầu tư, vừa là trải chăn cho bản thân.
Quán bar có tên là Fingertips.
Thứ bảy, Ôn Ninh có chuyến bay, mãi đến hơn bảy giờ tối mới hạ cánh.
Nàng ăn cơm ở căn tin của công ty, về khách sạn tắm rửa, lấy chiếc váy nhỏ đã chuẩn bị sẵn ra thay, trang điểm lại, xịt Black Cherry lên, đứng trước gương cẩn thận đánh giá.
Chiếc váy trắng thuộc kiểu dáng thông thường, chỉ có một đường khoét lớn ở phía sau, độ dài vừa phải qua đầu gối, để lộ ra bắp chân thon thả.
Lớp trang điểm hơi dày hơn bình thường nhưng kiều mị lại không lòe loẹt, mái tóc đen dài uốn xoăn càng toát lên phong thái trưởng thành cùng phong tình.
Nàng đã quen mặc đồng phục quy củ, bản thân cũng không phải người thích phô trương, hôm nay chỉ đi trương dương cũng không định uống rượu, nhiều nhất là mười một giờ về.
Trước khi ra khỏi nhà, Ôn Ninh nhận được tin nhắn của Cố Trì Khê.
[Hạ cánh chưa?]
[Rồi, đã ăn rồi, chuẩn bị đi bar] nàng trả lời.
Cố Trì Khê: [Bên này tôi đang bận, sẽ đến đó sau]
"..."
- - bận rộn thì tốt hơn là đừng đi, kẻo nhìn thấy Tiểu Du, hai người lại đấu sát khí.
Ôn Ninh mắng thầm, đáp lại một chữ "Ừ", xách túi đi ra ngoài.
Đường Lạc Giang Nam là một khu thương mại sầm uất, xung quanh là những tòa nhà cao tầng cùng ánh đèn rực rỡ, ban đêm rất náo nhiệt, đặc biệt là vào cuối tuần, nơi này có những người điên cuồng