Từ Vị lập tức mở weibo ra, lướt một hồi không thấy tên mình xuất hiện, tim đập loạn cũng dần bình tĩnh, gõ tin nhắn gửi đi, “Không thấy, gần đây tôi có làm ra việc gì xấu đâu.”
“Cậu nhìn no1 đi, thiếu niên hăng hái hành hiệp trượng nghĩa.”
Trong lúc nhất thời Từ Vị không thấy bản thân và bốn chữ hành hiệp trượng nghĩa có liên quan gì với nhau, cái quỷ gì vậy? Thang máy tại lầu một dừng lại, cậu vừa đi vừa tìm kiếm no1 hotsearch quả nhiên thấy tiêu đề thiếu niên hăng hái hành hiệp trượng nghĩa, mở xem video được đăng tải.
Xuất hiện ngay đoạn đầu là một siêu thị, Từ Vị lập tức nhận ra, cậu và Chu Tư Dịch đến huyện nhỏ thành phố kia, cậu còn gặp cướp.
Từ Vị không hay lướt weibo nên không hề biết, cậu xuất thần một lát sau đó trả lời Chu Phong, “Đều là chuyện nhỏ.”
Từ Vị mở cửa xe, cẩn thận đặt hộp giữ nhiệt ra sau ghế, sau đó mới vòng lên ghế lái ngồi vào.
Đến Bạch Nhật Mộng đã là năm giờ hơn, Từ Vị thong thả đỗ xe sau đó trực tiếp lên lầu tám, chưa tới giờ làm việc, hàng lang một mảng tối tăm, Từ Vị đi trên thảm giày tới trước cửa phỏng làm việc đẩy cửa bước vào.
Chu Tư Dịch không khoá cửa, Từ Vị đặt hộp giữ nhiệt lên bàn rồi xoay người đi ra ngoài.
Chỉ một lát sau mọi người sẽ tới, cậu không có cách nào đưa canh bồ câu cho Chu Tư Dịch, như vậy quá chọc người rồi.
Từ Vị rảnh rỗi bằng thang bộ mà đi xuống lầu ba, đi qua thang máy bất ngờ gặp một người.
Quản lý Lưu đang tại cửa thoát hiểm hút thuốc.
Hai người nhìn nhau trong giây lát, quản lý Lưu đứng lên, “Cậu đang làm gì?”
“Đi lên lầu lấy ít đồ.”
“Sao lại tới sớm như thế?”
“Tối nay chúng ta có biểu diễn dương cầm không?”
“Có.”
“Tôi muốn thử một chút.”
Quản lý Lưu nhìn chằm chằm Từ Vị, cậu mặc áo phông quần đùi, cảm giác thiếu niên thập phần rõ rệt, “Ngay bây giờ?”
“Ừm.” Từ Vị nói, “Có được không?”
“Dương cầm ở lầu hai, cậu muốn dùng thì qua đó đi.” Nơi này đều của Chu Tư Dịch, người của Chu Tư Dịch muốn dùng đồ còn không mau đưa tới?
“Tốt quá, cảm ơn.” Từ Vị cúi đầu, quay người đi xuống cầu thang.
Lầu hai có một sân khấu nhỏ sát cửa sổ, ở giữ bày ra chiếc dương cầm.
Từ Vị đi tới mở ra nắp dương cầm bắt đầu thử âm, bộ dương cầm này so với bộ ở nhà cậu tốt hơn nhiều, âm thanh càng thuần tuý.
Từ Vị đem bản nhạc mới hoàn thiện đặt lên giá, cậu luôn cảm thấy bản nhạc này có vấn đề, nhưng lại không tìm được rốt cuộc vấn đề ở đâu.
Đàn đến lần thứ hai, Từ Vị từ trong túi lấy búi ra, cầm bản nhạc lên cải biên một chi tiết nhỏ.
Lại đàn thêm một lần.
Bỗng nhiên trên bả vai xuất hiện một bàn tay, âm thanh dương cầm im bặt, Từ Vị giật mình quay lại liền thấy Chu Tư Dịch đã đứng sau từ bao giờ.
Chu Tư Dịch hạ tay xuống, đặt lên phím đàn gõ xuống vài thanh âm, “Chỗ này, có một chút vấn đề.”
Chu Tư Dịch đến từ bao giờ? Không phải nói bảy giờ mới đến sao?
Tim Từ Vị đập loạn, Chu Tư Dịch đứng phía sau cậu, ngón tay thon dài nhấn xuống phím đàn.
Trong nháy mắt đoạn kia liền thông thuận, Chu Tư Dịch vòng tay ôm Từ Vị vào trong lòng, “Thế nào?”
Từ Vị nhẹ gật đầu, “Rất tốt.”
“Hôm nay ai khiến cậu thương tâm như vậy?” Chu Tư Dịch một tay gõ vang phím đàn, thanh âm nhẹ nhàng vang vọng căn phòng.
Giọng nói Chu Tư Dịch trầm thấp ấm áp, khí tức nam nhân vờn quanh tai Từ Vị, “Lại bi thương như thế?”
Bản nhạc này Từ Vị viết phi thường quyết tuyệt, đến âm cuối, thậm chí còn tuyệt vọng.
“Hửm?”
“Không có.”
Chu Tư Dịch vẫn tiếp tục đàn, Từ Vị nhìn theo ngón tay hắn, động tác của hắn vô cùng đẹp.
Từ Vị quay đầu lại, trán liền chạm vào cằm Chu Tư Dịch, hắn bỗng nhiên đổi sang bản nhạc khác.
Cúc tần lang mùa hạ.
Từ Vị nhìn đôi bàn tay kia, lòng khẽ rung động, hắn lướt qua những phím đàn đen trắng.
Âm thanh hoà hợp, bản nhạc này Từ Vị đã quá quen thuộc.
Hợp tấu hoàn mỹ, kỹ thuật vô cùng tốt.
Mãi cho đến khi kết thúc, Chu Tư Dịch cúi đầu tại trán Từ Vị hôn nhẹ, “Cậu có thể tâm sự với tôi bất cứ chuyện gì.”
Từ Vị bỗng nhận ra vẫn còn đang ở nơi nhiều người qua lại, lập tức đẩy Chu Tư Dịch ra, quay đầu nhìn ngó xung quanh, bị nhìn thấy sẽ không tốt.
“Hôm nay tại lầu hai không có sự kiện.” Chu Tư Dịch buông Từ Vị ra, vòng tới bên cạnh đứng dựa vào dương cầm, đôi mắt hẹp dài híp lại, cười nhìn Từ Vị, “Lão bản này bao hết.”
Từ Vị bị hắn nhìn đến toả nhiệt, đệm nhạc lung tung, âm thanh vụn vặt lộn xộn.
“Người có tiền thật tuỳ hứng.”
Chu Tư Dịch cũng không tiếp lời, lẳng lặng nhìn cậu.
Từ Vị mím mím môi, ngẩng đầu nhìn Chu Tư Dịch.
Ánh đèn lờ mờ, ngoài cửa sổ là hoàng hôn rực rỡ, bao phủ trời đất.
Toàn bộ hành lang lầu hai chỉ có hai ngọn đèn, tối tăm lại có chút ám muội, “Anh thật sự không sợ sau này sẽ có lưu ngôn phỉ ngữ*?”
(Lưu ngôn phỉ ngữ (流言蜚语): lời nói vô căn cứ, chỉ gièm pha, phỉ báng, nói xấu sau lưng)
“Tại sao phải sợ?” Chu Tư Dịch nói, “Tôi yêu thích ai, tôi cùng ai hẹn hò, đều là sự tự do của tôi.
Chúng ta mỗi người đều phải tự nắm giữ phần tự do này.”
Tâm trạng Từ Vị thoáng nhẹ nhõm, thu lại tầm mắt lấy bản nhạc sửa lại một số chỗ.
Tay Từ Vị đặt trên dương cầm, cậu mặc áo quần bình thường nhất.
Ngồi trước dương cầm, lại xinh đẹp cao quý tựa vương tử, Chu Tư Dịch lẳng lặng nhìn cậu.
Từ Vị không muốn để ý đến bất cứ ai nữa, cậu đàn xong ngồi lặng người rất lâu mới mở mắt ra nhìn Chu Tư Dịch, “Còn có chuyện gì nữa sao?”
Chu Tư Dịch am hiểu âm nhạc, thời điểm Từ Vị cùng Chu Tư Dịch mới quen, Chu Tư Dịch đánh giá cậu còn cách âm nhạc chuyên nghiệp một đoạn dài, lúc đó Từ Vị còn phùn tào Chu Tư Dịch hắn thì biết cái gì.
Bây giờ nghĩ lại, người không biết cái gì là Từ Vị.
“Đứng dậy.” Chu Tư Dịch đi vòng qua.
Từ Vị đứng lên, Chu Tư Dịch ngồi xuống, hắn mở ra hai nút áo ở cổ tay, cả người mang khí tức bất kham, liếc nhìn bản nhạc, ngón tay linh động lướt trên phím đàn.
Chu Tư Dịch sửa lại vài nốt nhạc, trong nháy mắt liền thay đổi ít nhiều bản nhạc ban đầu.
Trong sáng thuần triệt, chí tử điên cuồng, dứt khoát nghiêm túc.
Tiếng nhạc như thuỷ triều dâng, Từ Vị bên cạnh si ngốc.
Chu Tư Dịch rũ mắt xuống, lông mi dày đặc phủ bóng lên mặt, hắn