Sau bữa sáng
Chu Linh theo thói quen ra vườn hoa của Thượng Uyển để đi dạo.
Dù tính tình cô tinh nghịch nhưng lại rất quan tâm bản thân.
Từ khi còn nhỏ Chu Linh đã luôn rất chú trọng sức khỏe, mỗi buổi sáng cô đều sẽ tập thể dục không thì cũng đi bộ, tập yoga.
Cô dạo quanh vườn hoa trong biệt thự miệng không ngừng khen ngợi:
- Hoa thật đẹp! Vườn hoa này cũng quá lộng lẫy đi nhìn thật thích.
Nhìn thấy biểu cảm thích thú trên gương mặt cô, quản gia đứng bên cạnh liền mỉm cười:
- Chu tiểu thư, vườn hoa này là do thiếu gia đặc biệt vì tiểu thư mà tạo ra.
Nghe câu nói của quản gia, Chu Linh ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại vì tôi?
- Thiếu gia từng nói Chu tiểu thư từ nhỏ đã rất thích các loại hoa đặc biệt là hoa hồng nên mới sai người hầu trồng tất cả các loại hoa hồng để dành cho tiểu thư ngắm.
Nghe đến đây Chu Linh bất giác mỉm cười, trong lòng dấy lên cảm giác ấm áp.
Sau khi dạo chơi vườn hoa, Chu Linh đã hái một số cành hoa vào nhà để cắm bình trang trí.
Đang say sưa cắm hoa bỗng một giọng nói từ đâu khiến cô giật mình:
- Cản cái gì mà cản? Tôi đến thăm con dâu tôi không được sao?
- Nhưng phu nhân, thiếu gia đã dặn...
- Không dặn dò gì hết! Tránh ra cho tôi.
Nghe ồn ào từ phía ngoài, Chu Linh tò mò ngước nhìn về phía cửa lớn.
Xuất hiện trước mắt cô là một người phụ nữ trung niên với gương mặt hiền từ quen thuộc.
Trên người bà mặc một chiếc đầm màu kem, tay cầm túi xách, tóc búi gọn gàng làm toát ra một khí chất cao quý.
Vừa nhìn thấy cô, người phụ nữ đã lên vui mừng chạy lại:
- Ôi con gái! Con cuối cùng cũng về, ta rất nhớ con.
- Mẹ Cố! Sao mẹ lại đến đây?
- Con bé này còn hỏi sao? Đương nhiên vì ta muốn gặp con rồi.
Người phụ nữ nhẹ nhàng ngồi xuống vừa cười vừa ôm chầm lấy Chu Linh.
Bà là Cố phu nhân - mẹ của Cố Giai Thụy, từ nhỏ đã chứng kiến Chu Linh lớn lên nên vô cùng yêu thương cô, xem cô như con gái ruột.
Lúc Chu Linh ra nước ngoài, Cố phu nhân đã khóc rất nhiều, tuần nào cũng gọi sang hỏi thăm sức khỏe cô nên hai người vô cùng thân thiết.
Sau một cái ôm, Cố phu nhân cùng Chu Linh ngồi nói chuyện, không những hỏi thăm sức khỏe cô mà còn mang đến cho cô không biết bao nhiêu đồ tẩm bổ.
Sau khi Cố phu nhân về, Chu Linh nhớ đến việc Cố Giai Thụy vì cô mà xây dựng vườn hoa nên quyết định xuống bếp tự tay nấu cho anh một bàn ăn thịnh soạn.
Dù là còn rất vụng về nhưng nhờ vào sự giúp đỡ của các người làm, cuối cùng Chu Linh cũng làm được bữa trưa hoàn chỉnh.
Cô bày đồ ăn ra bàn rồi ngồi chờ Cố Giai Thụy.
11 giờ 30 phút trưa
Cố Giai Thụy cuối cùng cũng về, anh bước vào nhà định hỏi người làm Chu Linh đang ở đâu thì bỗng ngửi được mùi đồ ăn thơm ngát.
Cố Giai Thụy tò mò đi xuống bếp, thu vào mắt anh là hình ảnh Chu Linh đang ngồi chờ anh với một bàn đồ ăn thịnh soạn.
Thấy vậy Cố Giai Thụy khẽ mỉm cười:
- Bảo bối, anh về rồi đây!
Nghe tiếng gọi của anh, Chu Linh giật mình quay lại nhìn, thấy anh đang đứng ngay cửa cô liền gọi:
-