Thế giới Kịch Bản.
Cố Thượng Nghiêu đương nhiên biết thân phận của Dung thiếu gia kia, lúc trước thị tòng quan cho xem tư liệu của Triều Lộc, hắn đã thấy khó chịu với đối phương.
Hiện giờ vậy mà dám đối diện với họng súng của hắn...
"Pi~" một tiếng động vật nhỏ kêu lên đánh gãy suy nghĩ của Cố Thượng Nghiêu.
Hắn cúi đầu, vừa lúc mắt to trừng mắt nhỏ với vật nhỏ lông xù xù.
Nơi này là nơi tụ cư trên núi, phòng sau thác nước ở sơn động của thủ lĩnh.
Trên người Cố Thượng Nghiêu có thương tích, sau khi trở về nơi này.
Vì để thủ lĩnh dưỡng thương cho tốt, các nữ nhân lập tức rời đi, cả Triều Lộc.
Mà không biết vô tình hay cố ý, Triều Lộc lại để tiểu cánh cụt lại.
Nên đã dẫn tới cục diện xấu hổ trước mắt.
Mặc kệ là ban ngày, ánh sáng trong sơn động vẫn có chút tối tăm.
Tại chỗ dựa ở vách tường chỗ giường ngủ, Cố Thượng Nghiêu khoanh chân ngồi, cách hắn một cái gối ôm, tiểu cánh cụt với hai chân ngắn nhỏ, nghiêm túc ngồi ngay ngắn ở đó.
Một người một cánh cụt không tiếng động ngồi đối diện nhau, bầu không khí trầm mặc cứ xuôi chảy trong phòng.
Thẳng đến khi——
"Cậu đây là thế nào? Thật sự "mình ăn dấm của mình"? Tham âm Lục Kỳ đồng thời vang lên trong đầu Cố Thượng Nghiêu và tiểu cánh cụt.
Người này thế mà lại không có mắt, cho nên khó tránh khỏi phải chịu bạo kích gấp đôi:
"Câm miệng!"
"Pi!" Câm miệng!
Một người một cánh cụt trừng nhau một cái, đồng loạt xoay người ra chỗ khác.
Nghe nói Dung thiếu gia gây bất lợi cho Triều Lộc, phản ứng đầu tiên của Cố Thượng Nghiêu là trở lại bên người Triều Lộc.
Một con cánh cụt nho nhỏ không thể bảo vệ cô ấy, hắn đơn nhiên phải về lại thân thể Kỳ Ngạch.
Nhưng Cố Thượng Nghiêu quá nóng vội, Lục Kỳ còn chưa kịp thu lại bộ phận ý thức nhỏ của Cố Thượng Nghiêu trên người tiểu cánh cụt, Cố Thượng Nghiêu đã vội vã tự mình tiến vào thế giới Kịch Bản.
Dẫn đến hậu quả là: Cả hai đều là hắn, rồi lại không hoàn toàn là hắn.
Cả hai còn không nhìn nhau không vừa mắt.
Dù sao cũng là huynh đệ tốt, cười nhạo đủ rồi, Lục Kỳ lập tức chuẩn bị làm việc "Được rồi, tôi hợp nhất hai ý thức lại cho cậu...."
"Trước hết không cần" Cố Thượng Nghiêu đột nhiên nói.
Lục Kỳ "?"
Cố Thượng Nghiêu khụ một tiếng, đôi mắt đảo lên đảo xuống "Cũng không có gì không tốt, cứ như vậy trước đi"
Lục Kỳ: "......"
Lục nghiên cứu viên nghẹn nửa ngày mới nghẹn ra được một câu "Tình yêu khiến người ta làm ra vẻ"
Cố Thượng Nghiêu "Cậu cút ngay đi!"
Triều Lộc vừa lúc vào sơn động "?"
Cố Thượng Nghiêu vội nói "Không phải nói em!"
Hắn muốn xuống giường đi đến bên người Triều Lộc, lại không nghĩ rằng, cái ý nghĩa này lại có người nhanh chân làm trước!
Chỉ thấy tiểu cánh cụt xòe hai cái cánh nhỏ ra "xoạt" một cái nhảy xuống giường, hai chân nhỏ chạy như bay, nó "bá" một cái lập tức nhảy tới bên chân Triều Lộc.
"Pi~" hai cái cánh tiểu cánh cụt giương rộng hai cánh, nó muốn Triều Lộc ôm.
Triều Lộc cười một chút, thật sự cúi người bế nó lên.
"Nghịch ngợm" Triều Lộc sờ sờ cái đầu nhỏ của nó.
Tiểu cánh cụt "Pi pi" kêu, thoải mái nheo mắt lại, lại còn dụi dụi vào ngực Triều Lộc.
Cũng là ý thức của Cố Thượng Nghiêu, xúc cảm tiểu cánh cụt cảm nhận được thì đơn nhiên cũng truyền toàn bộ lại cho Cố Thượng Nghiêu.
Động tác này là động tác thời điểm hắn làm tiểu cánh cụt thường làm, nhưng dù sau lúc đó là một con cánh cụt.
Hiện giờ, tận mắt nhìn thấy Triều Lộc đứng trước mặt mình, mà hắn ở trong ngực cô lại làm càn, làm mấy cái động tác đó.....
Cố Thượng Nghiêu chỉ cảm thấy một luồng nóng xông thẳng lên não, oanh một cái làm cả người đều có chút không thanh tỉnh.
Hắn như đơ ngay tại chỗ.
Triều Lộc ngay lúc này ôm tiểu cánh cụt đến trước mặt hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, Cố Thượng Nghiêu phát hiện mình không có cách nào dời khỏi đôi mắt của cô.
Triều Lộc lại nhìn hắn, bỗng nhiên lơ đãng nói một câu "Anh hình như thích nói chuyện với chính mình"
"Hả" Cố Thượng Nghiêu lại tiếp tục ngơ ngác.
ngôn tình hài
Triều Lộc bỗng nhiên tới gần hắn, hơi thở phảng phất qua hầu kết hắn "Hay là nói, trong đầu anh có giọng nói của người khác?
Chương 70: Hôn anh ta!!!
Hơi thở Triều Lộc ngọt ngào, như thể mang theo hương thơm của thần.
Tầm mắt Cố Thượng Nghiêu kìm không được bắt đầu di chuyển, dừng lại trên cánh môi hồng nhạt của cô đang cách mình rất gần.
Hắn liếm liếm đôi môi khô khốc, kiềm chế lại giọng nói của chính mình "Anh....!Không biết em đang nói cái gì....." Còn một từ cuối cùng "sao" đột nhiên biến mất, bởi Triều Lộc tự dưng tiến lên một bước, cả người đều là uy hiếp tới gần hắn "Anh rốt cuộc là ai?"
Bị cô chất vấn như thế, hắn không những không tức giận, ngược lại còn có chút sảng.
May mà đã thả lỏng thân thể từ lúc cô ép, tản mạn nói "Hả? Em nói xem anh là ai?"
Triều Lộc nhăn mày lại "Nghiêm túc đi! Hỏi anh đó!" Vừa nói vừa tràn ngập ý vị cảnh cáo đẩy hắn ra.
Triều Lộc cũng không quá dùng sức, lại không nghĩ rằng người này lại mềm mại như không xương, thế mà lại cứ thế ngã xuống!
Suy xét đến thương tích trên người người này, Triều Lộc theo bản năng giơ tay kéo hắn dậy.
Lại bị Cố Thượng Nghiêu trở tay cầm lại.
Đồng tử Triều Lộc co rút lại, cả người không chịu khống chế mà lảo đảo ngã xuống.
Cô trên tức là hắn dưới, mà phía sau Cố Thượng Nghiêu lại là giường lớn!
Kết quả là hai người đều ngã thẳng xuống giường.
Ngay lúc Triều Lộc đánh vào người Cố Thượng Nghiêu, hắn bất ngờ khống chế lực cổ tay của cô, xoay người lên, và đương nhiên lúc này hắn ở trên còn cô ở dưới.
Cùng lúc đó, tiểu cánh cụt trong ngực Triều Lộc "Bịch" một tiếng mông chạm đất.
Nó kêu lên tiếng "Pi" bất mãn, nhưng đã không còn ai để ý đến nhó.
Trên giường, khoảng cách cả hai gần đến mức tiếng thở của đối phương cũng có thể nghe được.
Triều Lộc một tay chống ở trước ngực Cố Thượng Nghiêu, nhưng lại như không có sức lực nào cả.
Cố Thượng Nghiêu chậm rãi sát lại gần cô, khoảng cách gần đến mức như là muốn chạm vào môi cô, rồi lại hỏi cô "Có thể chứ?"
Triều Lộc ngửa mặt nằm, những sợi tóc như rong biển xõa tung trên giường.
Khoảng cách này, chỉ cần cô mở miệng, là môi cả hai lập tức chạm vào nhau!
Hàng mi Triều Lộc run run.
Lại chậm chạp không có động tác.
Ý cười trong mắt Cố Thượng Nghiêu càng đậm, hắn từ từ cúi người, mắt thấy môi hai người đã sắp đụng vào nhau thì——
"Lão đại ——" Cửa sơn động bỗng nhiên truyền đến một tiếng hét lớn Cô ở bên trong không lão đại? Ta vào nhá!"
Là A Thanh.
Không khí kiều diễm biến mất hoàn toàn.
Triều Lộc cũng như từ trong mơ tỉnh lại, giơ tay lập tức đẩy Cố Thượng Nghiêu ra muốn đứng lên.
Trên thực tế, nửa người cô cũng đã ngồi lên rồi.
Nhưng mà, lúc này bị cắt ngang như này kì trái với bản tính động vật giống đực!
Chỉ thấy Cố Thượng Nghiêu bỗng nhiên dùng một tay chết trụ bả vai Triều Lộc ấn cô lại, một bàn tay khác thuận thế luồn dưới ót cô.
Hắn cúi đầu, hôn xuống.
Triều Lộc "!!!"
Cô tuyệt đối không nghĩ người này lại lớn mật đến thế! Trong lúc nhất thời cả người đều ngơ ngơ ngác ngác! Điều này càng làm cho Cố Thượng Nghiêu thừa dịp cơ hôi, hai tay dùng sức bế cô vào ngực mình, môi lưỡi cạy hàm răng cô ra....
Tiếng chân bên ngoài ngày càng gần, trong mắt Triều Lộc đã đầy hoảng sợ! "Có người......A!"
A Thanh "Lão đại ——"
A Thanh "Ế?"
Ngay lúc A Thanh vừa tiến vào, Cố Thượng Nghiêu bông nhiên giơ tay lấy trường bào của mình bọc lấy Triều Lộc, tiếp đó ôm cô đứng dậy nhanh như bay trốn sau tủ quần áo.
"Người đâu? Đi ra ngoài?"
Kỳ thật lúc này A Thanh chỉ cần đi lên một bước nữa là có thể nhìn thấy đôi uyên ương đang ôm nhau sau tủ quần áo.
Chẳng qua thư uyên ương rất có ý kiến với hùng uyên ương.
Triều Lộc từng mắt với hắn, nếu không phải tình huống bây giờ không thích hợp, cô nhất định đã đánh hắn rồi!
Cố Thượng Nghiêu cứ như thế nhìn cô cười, ánh mắt kia như thể nhìn trộm sư tử nhỏ.
Tiếp đó hắn cúi đầu, tiếp tục làm việc lúc trước chưa làm xong.
Triều Lộc "!!!"
Ở trong sơn động tìm không thấy thủ lĩnh và Triều Lộc, A Nghiêu cũng chỉ ở một lát rồi đi ra ngoài.
Nhưng cô lại không biết được Triều Lộc đi đâu, nên dứt khoát ở bên ngoài thác nước sơn động chờ cô.
Thời điểm A Thanh đang ngồi xổm đến tới con kiến thứ 100.
thủ lĩnh và Triều Lộc mới ra.
A Thanh "Ế?"
A Thanh thấy Triều Lộc đi đằng trước, còn thủ lĩnh chắp hai tya nhắm mắt theo đuôi đằng sau.
Môi Triều Lộc nhìn có vẻ hồng, hình như còn có chút sưng lên.
Thủ lĩnh lại cười đến vẻ mặt xuân phong đắc ý.
A Thanh "Hả"
Nhưng nghĩ đến nơi tụ cư toàn là nữ, A Thanh cũng không nghĩ nhiều, chỉ nhào qua hỏi Triều Lộc "Các cô vừa đi đâu thế? Ta tìm mãi mà không thấy các cô?"
Triều Lộc nghiến răng.
Cố Thượng Nghiêu nhìn giống như đang sử lại tay áo, A Thanh nhìn thoáng qua trên cánh tay hắn có mấy vết cào, theo bản năng hỏi "Thủ lĩnh