Nghe vậy thì mọi người đều đứng dạt sang hai bên để nhường "sân khấu" lại cho hai đại ác ma của họ chơi.
Tống Thiếu Tùng nhân từ nhận một số phi tiêu có tẩm sẵn độc tính từ tay Tôn Diễn.
Anh nhắm một chút rồi phóng,cây phi tiêu ghim vào cánh tay hắn làm hắn đau đớn.
Cơn đau này chưa dứt đã đến cơn đau khác ập tới,Sa Tuyệt Yến rút từ đùi non của mình ra một khẩu súng lục màu đỏ và [Bằng] viên đạn lao nhanh rồi cắm sâu vào bắp đùi.
Họ thay phiên nhau "chơi đùa"và trò chuyện rất sảng khoái:
"Đến bar của tao mà còn muốn làm loạn,thật là ngu xuẩn!"
Mọi người có vẻ ngạc nhiên khi biết người con gái nắm giữ quán bar đệ nhất này lại là Blood ,nhưng riêng Death thì không bất ngờ vì chính anh ngụ ý cho lão già họ Lư kia đến đây hợp tác.
Anh biết đến đây không chết dưới tay anh thì cũng thiệt mạng dưới chân cô thôi.
"Đã ngu thì chết quách cho rồi,sống chỉ làm bận bịu thêm thôi!"
Cây phi tiêu thứ hai được "vinh hạnh" đính vào bụng hắn.
"Tôi nghĩ lão già đó cũng biết để tên đi là chỉ có con đường chết.
Nhưng hắn vẫn để tên này làm con chốt hi sinh"
Âm thanh bằng bằng của súng đạn "vui tai" lại vang lên,cứ một phi tiêu thì một viên đạn liên tiếp như một bản điệp khúc đẫm máu vậy.
"Để dò la tin tức xem cô có thực sự chung thuyền với tôi không ấy mà.
"
Không vội bắn hay phóng nữa anh nói cho tên giả mạo đang nằm vô lực dưới sàn nghe:
"Lô vũ khí đó tao không phải là không muốn giao cho chúng mày mà là vì bây giờ nó không thuộc quyền sở hữu của tao nữa!.
Lô vũ khí đó bây giờ là của Cô Ấy!"
Dứt lời cả phi tiêu của Thiếu Tùng và đạn của Tuyệt Yến bay về phía hắn cùng lúc và đáp cánh một cách nhẹ nhàng ở giữa trán hắn.
Không thể la hét cũng không đủ sức để vùng vẫy mà chỉ biết chờ đợi cái chết đến với mình.
Thế là tất cả những người lão già đó cử đến đều thiệt mạng tại đây!
Từ bên ngoài Kiến Hạo đi vào đương nhiên họ biết nhưng đều im lặng để Tống Thiếu Tùng và Sa Tuyệt Yến nói chuyện,Thiếu Tùng nói với Tôn Diễn:
"Một lát đưa phần thịt của Lư Thế Hải cho cô ấy"
Tôn