Người đang bước vào từ đại sảnh không phải ai khác, mà chính là Tô Lan Ninh.
Không ngờ cô ta vẫn còn dám xuất hiện ở bữa tiệc sinh nhật này, Lan Huyên thực sự cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Vạn Hoài Bắc cũng rất kinh ngạc: "Đúng là không sợ chết mà, ai gửi thiệp mời cho cô ta vậy chứ?"
Theo lý mà nói, nhà họ Lục sẽ không gửi thiệp mời cho Tô Lan Ninh.
Lan Huyên nói: "Hôm nay có rất nhiều khách khứa đến chúc mừng sinh nhật, không phải tất cả mọi người đều có thiệp mời.
Ông cụ đức cao vọng trọng, cộng với việc có rất nhiều nhân vật tiếng tăm lẫy lừng của các giới tụ tập ở đây, đương nhiên sẽ có những kẻ mượn danh nghĩa tới chúc mừng sinh nhật để trà trộn vào, tìm cách mở rộng mối quan hệ của họ."
“Tôi sẽ đi sai người đuổi cô ta ra ngoài” Vạn Hoài Bắc nói dứt lời liền đứng dậy đi ngay.
“Anh Vạn” Lan Huyên lên tiếng ngăn cản: “Hôm nay là đại thọ của ông cụ, người tới dự đều là khách cả, không có lý gì lại đi đuổi khách khứa ra ngoài, chuyện này mà bị truyền ra ngoài sẽ chỉ làm mất danh tiếng của nhà họ Lục mà thôi."
Vạn Hoài Bắc cau mày: "Hôm nay đúng thật là không được bình yên, một mình Tô Lan Ninh chắc cũng chẳng gây ra được sóng gió gì đâu..."
Còn chưa kịp nói hết câu, Vạn Hoài Bắc đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, anh ta vô thức buột miệng thốt lên: "Tần Kiều Lam? Sao cô ta lại có mặt ở đây?"
Vạn Hoài Bắc biết về việc Lục Đồng Quân yêu cầu Tần Kiều Lam rời khỏi thủ đô.
Vạn Hoài Bắc và Lan Huyên liếc nhìn nhau một cái.
Về thân phận chính xác của Tần Kiều Lam, Lan Huyên cũng không được rõ cho lắm, nhưng chỉ biết là cô ta có liên quan đến Lục Đồng Quân.
Tần Nhã Viên, Tần Kiều Lam...!
"Anh Vạn, người này có quan hệ gì với bạn gái cũ Tần Nhã Viên của Lục Đồng Quân vậy?"
“Cô Tô biết Tần Nhã Viên sao?” Vạn Hoài Bắc cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“Đáng ngạc nhiên vậy ư?” Lan Huyên nói: “Ai mà chẳng có người yêu cũ chứ”
“Cô Tô thật là rộng rãi” Vạn Hoài Bắc cười nói: “Hai người bọn họ là chị em ruột”
Lan Huyên cũng đã đoán được ra từ cái tên rồi, hỏi lại một chút cũng chỉ là để xác nhận mà thôi.
“Cô Tô, cô làm việc của cô đi, tôi đến chào hỏi Tần Kiều Lam” Vạn Hoài Bắc cảm thấy hơi đau đầu, lão đại mãi vẫn chưa tới, lại xuất hiện thêm một Tần Kiều Lam nữa, anh ta đang lo lắng Tần Kiều Lam sẽ nói những điều không nên nói.
“Kiều Lam” Vạn Hoài Bắc mỉm cười đi về phía Tần Kiều Lam, mở rộng vòng tay, vừa lịch thiệp vừa nhiệt tình, nửa đùa nửa thật hỏi: “Kiều Lam không phải đang ở nước ngoài sao? Có phải là lại giấu lão đại chưa từng rời khỏi đây không? Em đúng thật là nghịch ngợm."
“Anh Vạn Hoài Bắc vẫn giống hệt như trước đây, không thay đổi chút nào” Tần Kiều Lam cầm món quà chúc mừng trong tay, mỉm.
cười tươi tắn: “Ông nội Lục tổ chức đại thọ, em vội vàng trở về mừng đại thọ của ông nội”.
“Em có lòng quá đi” Vạn Hoài Bắc trên miệng nói như vậy thôi, chứ từ tận đáy lòng anh ta cũng không tin lời của Tần Kiều Lam nói: “Bữa tiệc sinh nhật còn chưa bắt đầu, đi thôi, chúng ta đi qua bên.
kia ngồi xuống hàn huyên lại chuyện xưa.
Cô gái mười tám là thay
trước cảnh tượng đẫm máu này.
Lại là vở kịch kiểu này.
Vẻ mặt của Lan Huyên ngao ngán không nói nên lời