Chương 71: Nguyện suốt đời theo chàng.
Cho đến khi gặp lại vưu vật tuyệt mỹ tuyệt đại đó thì Lạc Thiên mới ngộ ra được, Nguyệt Lãng Nhi chính là nàng ta. Nữ nhân kia hôm nay lại mặc thêm một tầng diêm dúa, mặt trát phấn son càng nhiều, nhưng điều Lạc Thiên càng nhìn càng thích mắt đó chính là mái tóc bới cùng hai cây trăm cài vô cùng đối xứng của nàng. Thật là tuyệt đối mãn nhãn, kể cả một người khắt khe như hắn cũng không bắt ra được một lỗi nhỏ nào. Lãng Nhi quả nhiên là một cao thủ về trang điểm và chải bới đi.
Trang phục của nàng tuy cầu kỳ, hào nhoáng nhưng không hề dung tục. Mỗi món đồ, phụ kiện kèm theo điều là tuyệt phối. Chỉ nhìn sơ, hắn cũng cảm nhận được sự tỉ mỉ lựa chọn từng kiện đồ trên người nàng. Đối với nhiều nữ nhân khác, đại khái có thể qua loa tuỳ ý một chút. Nhưng đối với Nguyệt Lãng Nhi, mọi thứ đều phải đạt đến tầm hoàn hảo vô khuyết thì nàng mới hài lòng. Với tính cách này, Lạc Thiên vô cùng thưởng thức.
nguồn
Do hôm nay Nguyệt Lãng Nhi đến từ lúc thật sớm, hắn còn chưa kịp chuẩn bị, lại càng không có thời gian trò chuyện giải thích với Hồng Tụ thì đã bị kéo đi. Cô nương nhí nhảnh đáng yêu này tính cách vô cùng thân thiện thoải mái, khiến Lạc Thiên không có chút nghi kỵ, hảo cảm càng tăng, giống như hai người đã quen biết từ lâu.
Nguyệt Lãng Nhi hết kéo Lạc Thiên đi đông lại đi tây, dẫn hắn từ quán ăn thành bắc lại đến tửu quán thành nam. Đến nơi nào nàng cũng ríu rít thuyết minh sản vật địa phương. Trước nhiệt tình của nàng, Lạc Thiên chỉ có thể mỉm cười.
-Lãng Nhi quả nhiên là tinh thông Cao Lương thành quá! – Mới có nửa buổi hai người đã tiến triển thật thần tốc, hắn đã có thể gọi thẳng tên nàng.
-Kim gia chê cười. – Nguyệt Lãng Nhi cười khúc khích. – Tuy tiểu nữ không phải người nơi đây nhưng lại vô cùng yêu thích Cao Lương thành. Thường xuyên lui tới nên mới thông hiểu nhiều địa phương đến vậy?
-Là điều gì hấp dẫn Lãng Nhi đến vậy? – Hắn thập phần hưng phấn, bởi vì gương mặt của nữ nhân hơn là Cao Lương thành.
-Chính là không khí a. – Nguyệt Lãng Nhi cúi đầu e thẹn. – Không khí lãng mạn của tình nhân.
Lạc Thiên nghe thấy lý do này liền buột miệng cười to. Quả nhiên là một nữ nhi điển hình ha, tâm trạng lúc nào cũng bay bổng mơ đến một chuyện tình cổ tích.
-Kim gia chê cười rồi. – Có người lộ ra vẻ giận dỗi.
-Là ta thất thố, là ta sai rồi. Mong cô nương tha tội. Tại hạ đây không biết có thể lấy gì bồi thường đây?
-Có a! – Nguyệt Lãng Nhi hai mặt sáng lấp lánh. – Kim gia, hay là ngài hát một bài hát đi.
-Ta lúc tỉnh không có hát đâu. – Hắn nhướng mày trêu ghẹo.
-Vậy khi nào? – Nữ nhân chun mũi.
-Khi ta say mới hát.
Nữ nhân lấy tay che miệng cười khúc khích.
-Phía trước là Tuý Tiên cư, chính là đệ nhất tửu quán ở Cao Lương thành. Kim gia có thể tìm được bất cứ món ăn và loại rượu nào ngài thích nha.
-Hảo chủ ý! – Lạc Thiên búng tay cái tách. – Đi với Lãng Nhi thật là quên hết ngày tháng rồi. Không ngờ trời đã về chiều. Xem như ta mời nàng một bữa, không phụ công mỹ nhân đã dẫn tại hạ đi dạo ngày hôm nay.
-Kim gia ngài quá lời. – Lại có người đưa tay che miệng cười, thật là có phong phạm thục nữ khuê các.
^_^
Đôi nam nữ vừa vào quán đã chọn ngay lấy một căn biệt phòng có hướng nhìn phía tây, nơi hoàng hôn đang chiếu những ánh sáng đỏ cam rạng rỡ. Bên dưới lại là một dòng kênh với thuyền bè qua lại tấp nập, cũng đang lấp lánh những vạt nắng cuối ngày. Không gian ám muội và lãng mạng vô cùng.
-Ồ ... nơi đây có đặt sẵn một cổ cầm. – Lạc Thiên reo lên. – Lãng Nhi, hãy chơi thử vài bài đi?
Nguyệt Lãng Nhi mở mắt ngạc nhiên nhìn hắn.
-Kim gia, sao ngài cho rằng Lãng Nhi thạo cầm nghệ?
Lạc Thiên mỉm cười vuốt lên tóc nàng, rút ra một cây trâm treo chiếc lục lạc vàng nhỏ xíu.
-Mỗi cử động, bước đi của nàng đều mang đầy âm điệu, ta chưa từng thấy có người nào vừa có mỹ mạo vừa có cốt cách như nàng. Nữ nhân trên đời này, hiếm có người nào sánh kịp Lãng Nhi. Nếu nàng không biết cầm nghệ thì e rằng ta không có bãn lĩnh nhìn người. Dù giữ lại đôi mắt này cũng không còn ý nghĩa.
-Có ý nghĩa. – Nguyệt Lãng Nhi thu lại vẻ ngạc nhiên, sau đó gật đầu nhìn Lạc Thiên một cái đầy ẩn ý.
Thật sự là một phát hiện vĩ đại, Nguyệt Lãng Nhi ngoại trừ khuôn mặt khiến Lạc Thiên thưởng thức, thì ra cầm nghệ của nàng càng inh. Rất ít thứ trên đời này khiến hắn để mắt, tuy nhiên mọi thứ trên người Nguyệt Lãng Nhi đều khiến hắn vừa lòng. Từ dung mạo, tính cách cho tới tài nghệ của nàng. Đúng là ‘đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu’. Hắn cuối cùng cũng biết như thế nào là ưu vật đẹp hoàn hảo.
Người vừa thưởng thức mỹ tữu, bên cạnh mỹ nhân hầu đàn làm bạn. Tên yêu quái Thành Lạc Thiên quả nhiên càng uống càng minh tỉnh. Nguyệt Lãng Nhi dù chuốc hắn bao nhiêu rượu, tên ôn thần này vẫn chưa mở miệng hát một câu. Ngược lại, nữ nhân dường như đã uống quá chén, nàng càng lúc càng chủ động tiếp cận hắn, trang phục trên người càng lúc càng không được chỉnh tề.
-Kim gia, ngài thật tốt. Ta nghĩ chúng ta vốn chỉ là bèo nước tương phùng, có duyên làm tri âm với Kim Gia cũng đủ hạnh phúc. Nhưng Lãng Nhi càng nghĩ, càng yêu ngài mất rồi. Kim gia, hãy cho Lãng Nhi ở bên cạnh chàng đi. – Có người uống say mất tự chủ lao đến bên người hắn.
- Ta không thể tiếp nhận thành ý của Lãng Nhi đâu. Kim Thành ta đã có