Lạt Mềm

Chương 38


trước sau


Dịch: CP88
***
Kiều Diên ngẩng đầu nhìn anh, sau đó khẽ gật đầu với anh, rời khỏi phòng khách.
Kiều Diên giống với mọi khi, đi ra cửa thay giày.

Đổi giày xong, cậu cầm áo khoác của mình mặc lên.

Tần Đông Loan vẫn đứng tại chỗ.

Kiều Diên mở cửa, trước khi đóng cửa, khẽ liếc về phía Tần Đông Loan đứng trong phòng khách.
Tần Đông Loan đứng ở đó, nói với cậu một tiếng "ngủ ngon."
Anh nói xong, Kiều Diên gật đầu, đóng cửa.
Tiếng đóng cửa vang lên, vọng đến tận cuối phòng khách, Kiều Diên biến mất khỏi tầm mắt của Tần Đông Loan.

Tần Đông Loan nhìn cánh cửa đóng chặt, ngồi về ghế.
Sô pha không còn Kiều Diên, Tần Đông Loan giống như mọi khi trực tiếp nằm ra ghế.

Đầu gối lên tay vịn, Tần Đông Loan nhìn trần nhà của phòng khách.

Nhìn một lát, Tần Đông Loan khẽ miết ngón tay.
-
Kiều Diên tạm biệt Tần Đông Loan, rời khỏi nhà anh.
Từ cửa nhà Tần Đông Loan đi ra là thang máy, bởi vì một tầng một căn hộ nên nơi này cũng xem như là không gian của riêng Tần Đông Loan.

Kiều Diên đi tới trước cửa, ấn nút, chờ thang máy đến nơi thì bước vào.
Trong thang máy, không gian không quá nhỏ, nhưng cũng đủ khép kín.

Kiều Diên đứng trong đó, dù chỉ có một mình, nhưng cậu vẫn đứng sát vào một góc.
Trước mặt, phía trên số hiển thị có một màn hình led chạy quảng cáo.

Kiều Diên nhìn con số không ngừng giảm xuống, còn có đoạn quảng cáo đầy màu sắc, nhìn một lát, Kiều Diên nâng tay đặt trên đầu mình.
Kiều Diên cúi đầu, nâng tay phủ lên tóc mình.

Cậu nhìn chằm chằm hoa văn trên lớp gạch men, ở trong không gian phong bế này, trái tim cậu giống như theo quán tính mà treo lên.
Kiều Diên cảm giác trái tim mình đã vọt lên đến tận cuống họng, thình thịch thình thịch không ngừng, như muốn từ cổ họng cậu nhảy ra ngoài.
Màng nhĩ của cậu cũng vì tần suất tim đập này mà sắp thủng tới nơi.
Vành tay Kiều Diên nóng lên, từ tai lan đến mặt, xuống đến cổ, trước ngực, cánh tay, toàn thân...!Cậu cảm thấy bản thân như đang bị ngâm trong một hũ mật ngọt ngào mềm mại, vừa ấm áp vừa ngọt ngào.
Kiều Diên chưa bao giờ có cảm nhận như thế.
Mà cảm nhận đó, chẳng qua là vì một cái xoa đầu của Tần Đông Loan.
Cậu không biết vì sao Tần Đông Loan bỗng nhiên xoa đầu mình.

Nhưng dù sao cũng không phải là vì có tâm tư giống với cậu.
Có thể là cảm thấy tình bạn với cậu đã đủ thích hợp, mới có vài tiếp xúc thân mật.

Cũng có thể là lo cậu ngủ mất giống như lần trước, mới xoa đầu một cái cổ vũ tinh thần cậu.
Không cần biết là nguyên nhân gì, Kiều Diên đều nhận được một lần tiếp xúc thân mật với Tần Đông Loan.
Cơ hội này chỉ như một chớp thoáng qua, Kiều Diên thậm chí còn không kịp phản ứng lại.

Mà sau khi phản ứng lại, tay của Tần Đông Loan đã rời đi, để lại cậu ngồi đó ngẩn người.
Nội dung sau đó của bộ phim, cậu có một đoạn dài không xem vào, mọi sự chú ý đều đặt trên việc đ è xuống nhịp tim điên cuồng và cảm xúc muốn xộc lên mặt.
Cậu sợ một phút lơ là thôi cũng sẽ để lộ mất.

Tình cảm của cậu dành cho Tần Đông Loan chính là cẩn thận tỉ mỉ như vậy, không thể để cho nó thấy ánh sáng mặt trời.
Nhưng trong khi cậu vẫn luôn cẩn thận dè dặt, đôi khi có thể thấy được một tia sáng mặt trời lọt ra từ khe hở của Tần Đông Loan.
Đó chính là tia sáng rực rỡ nhất thế gian này, mang đến hạnh phúc lớn lao không thể nói rõ.
Kiều Diên đứng trong thang máy, tay đặt trên vị trí được Tần Đông Loan xoa đầu trước đó, mắt nhìn chằm chằm hoa văn của viên gạch dưới chân, khóe môi nhẹ nhàng cong lên vẽ ra một nụ cười xinh đẹp.
-
Sau khi tốt nghiệp, Triệu Tấn vào một công ty cũng xem là không tệ.
Đãi ngộ ổn, nhưng mỗi ngày đều phải tăng ca, hơn nữa bởi vì lãnh đạo giữa các phòng ban mâu thuẫn với nhau mà công việc gặp không ít khó khăn.
Ngoại trừ khó khăn trong công việc, còn vì vô số loại đạo lý đối nhân xử thế

mà khiến lòng người mệt mỏi.
Cho dù là như vậy, Triệu Tấn cũng không thể tùy tiện từ chức bỏ đi, bởi vì trong thời gian ở công ty này, anh ta chưa từng đạt được thành tích gì cả.

Nếu chuyển sang cái máng khác, đãi ngộ của công ty mới cũng sẽ không tốt bằng hiện tại.
Triệu Tấn ở hoàn cảnh như thế, làm việc ba năm cho công ty.
Thời gian ba năm, Triệu Tấn từ người mới trở thành người mới lâu năm.

Công việc không có gì thay đổi, vẫn làm những việc vặt vãnh, nhưng bởi vì đã ở công ty ba năm, nên không hoàn toàn tính là người mới nữa.
Ở nơi làm việc có không ít người như anh ta, lúc vừa vào công ty cũng xem như hăng hái nhiệt huyết, nhưng trải qua hai năm, trở thành con rối của các chức vị cao hơn đấu đá cạnh tranh nhau, sống một cuộc sống ngày nào biết ngày đó.
Bọn họ muốn nhảy ra khỏi cái quy luật đó, nhưng lại bị đủ loại lý do ràng buộc, cuối cùng chỉ có thể tiếp tục ở lại cương vị này làm công việc thường ngày của mình, "vặn" từng cái "ốc vít."
Cuộc sống bằng phẳng đến mức phóng mắt một cái là có thể nhìn đến cuối.
Có những người ở trong cuộc sống này sẽ chấp nhận số phận mà trở nên bình tĩnh, nhưng có người lại không cam lòng làm một sự tồn tại tầm thường, ngày qua ngày tích cóp từng chút từng chút phẫn uất không thể tiêu tan.
Triệu Tấn thuộc vế sau.
Nhưng phẫn uất thì cứ phẫn uất, cuối cùng vẫn cứ phải cúi đầu khom lưng làm con ngựa chạy đầu cho lãnh đạo, cẩn thận làm phần công việc lãnh đạo giao phó, cầm một phần tiền lương không thể tăng lên nhưng cũng khá dày.
Những người giống như anh ta, bình thường sẽ không thừa nhận bản thân thất bại như vậy là vì chính mình.


Bọn họ cần đổ cái lỗi cái phẫn uất này lên người khác, đạt được sự phóng thích nhất định từ tâm lý méo mó của bản thân.
Kiều Diên chính là nơi để Triệu Tấn trút giận.
Vốn dĩ chuyện này, Triệu Tấn cũng chỉ biểu lộ trong lòng, hoặc là trong lúc trò chuyện than vãn với người khác.

Nhưng sau lần tụ tập trước, Triệu Tấn gặp được Kiều Diên, trực tiếp trút giận lên người cậu.
Khi đó anh ta thấy Kiều Diên chịu đựng uống một ly rượu trắng, sau đó khổ sở ra ngoài, hả hê liền mấy ngày.
Nhưng mấy ngày sau, sự hả hê đó đã dùng hết.
Triệu Tấn đang suy nghĩ sẽ tìm cơ hội đến trường của Kiều Diên tìm cậu, gặp mặt này kia.

Nhưng mà còn chưa đợi anh ta đi tìm Kiều Diên, đã có người tìm đến anh ta trước.
Buổi sáng Triệu Tấn đang làm việc thì đồng nghiệp bên ngoài nói có người tìm anh ta.

Triệu Tấn mang theo vẻ mặt xầm xì đi ra ngoài, thấy được Trần Cảnh Vũ ngồi trong phòng nghỉ.
Khi đó Trần Cảnh Vũ đang xem điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân, bèn nâng mắt liếc một cái.

Thấy người rồi, Trần Cảnh Vũ cất điện thoại đi, lịch sự cười với anh ta.
"Triệu Tấn đúng không?" Trần Cảnh Vũ lên tiếng..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện