Rất nhanh sau đó, tiếp viên hàng không do người nào đó gọi đã đến, nhưng tiếp viên hàng không không phải là bác sĩ, việc cô ta có thể làm chỉ là cố gắng hết sức để cho bệnh nhân ngồi lại một cách thoải mái nhất. Sau đó máy bay truyền đến âm thanh cầu cứu khẩn cấp: “Trên máy bay có hành khách đang cần cấp cứu khẩn cấp, cho hỏi trong hành khách cho bác sĩ hay không?” Âm thanh cầu cứu khẩn cấp vang lên ba lần, nhưng trên chiếc máy bay này ngoại trừ tiếng nghị luận không có một người nào đứng ra cả.Mắt thấy cô giáo của mình rơi vào trạng thái hôn mê, học sinh nữ đó sốt ruột và rơm rớm nước mắt: “Cầu xin mọi người đấy, cứu, ai đó có thể cứu giúp cô tôi với, cầu xin mọi người…”“Vác cô ta xuống dưới đất.” Đột nhiên, một giọng nữ lạnh nhạt truyền đến từ đầu học sinh nữ đó.Trong chớp mắt, tất cả ánh mắt trên máy bay đều chuyển từ người cô giáo với học sinh nữ đó sang giọng nữ vừa mới cất lên.Học sinh nữ đó ngẩng đầu nhìn người con gái vừa nói chuyện lúc nãy, cô có một mái tóc ngang vai và cái mái thưa mỏng ngang bằng, nhìn không lớn tuổi, trong tay của cô là một cái túi xách màu đen không phù hợp với độ tuổi của cô tý nào.“Cô… cô là bác sĩ?” Học sinh nữ đó có chút nghi ngờ. Vẻ mặt của Thư Trừng nhìn như một cô gái tuổi mười bảy mười tám, nhưng sự điêu luyện và sự bình tĩnh bộc lộ ra từ trong đôi mắt to tròn của cô lại không phù hợp với độ tuổi mười bảy mười tám.“Tôi là tiến sĩ pháp y của trường đại học PSU.”Lời này vừa thốt ra, trong lòng của mọi người ở đó đều hít một hơi lạnh, cô gái trẻ tuổi như vậy đã là tiến sĩ ngành pháp y.Lúc vừa vào làm việc ở FBI, Thư Trừng thường xuyên bắt gặp những chuyện nghi ngờ về năng lực của mình. Cô không biết cách nói chuyện, cũng không muốn giải thích những lời phiền phức nên đã cứ cao ngạo mà trả lời: ”Tôi là tiến sĩ pháp y của trường đại học PSU”; ”Tôi là học sinh của Jennifer Watts”. Sau đó cô được mời làm pháp y được FBI chiêu mộ riêng, có tấm thẻ nhân viên, và có thể một mình ra vào hiện trường vụ án thì mới đỡ đi không ít chuyện phiền phức.Thư Trừng nhìn lướt người cô giáo tóc vàng càng lúc càng yếu ớt đó: “Còn không tiến hành cấp cứu thì cô ta sẽ đột quỵ.”Học sinh nữ đó lập tức đứng dậy, hai người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh cũng lập tức rời khỏi chỗ ngồi, giúp đỡ vác cô giáo đó xuống đất.Học sinh nữ với hai chị tiếp viên hàng không thì giữ lại bên phía đầu của cô giáo, Thư Trừng ngồi xổm bên cạnh cô giáo.Thư Trừng nhìn một trong những chị tiếp viên hàng không: “Biết làm CPR không?”(CPR: hồi sức tim phổi, là tổ hợp các thao tác cấp cứu bao gồm ấn lồng ngực và hô hấp nhân tạo với mục đích đẩy lượng máu giàu oxy tới não, đưa bệnh nhân thoát khỏi tình trạng nguy kịch)Chị tiếp viên hàng không đó hiểu ý, chị quỳ gối của hai chân xuống đất, một tay đỡ sau gáy của cô giáo nâng lên, một tay khác chậm rãi đẩy hàm của cô giáo về cùng một phía. Một chị tiếp viên hàng không khác cũng phối hợp ăn ý và