Sau khi tắt điện thoại, Thẩm Hà lắc lắc chiếc di động trong tay, nói: “Nghe chưa? Anh tôi nói để tôi trả hộ trước, sau đó sẽ chuyển vào tài khoản của tôi, vậy nên tiền này không phải là tôi đưa nha!”
Sử Hiểu Yến gật đầu như giã tỏi: “Được được được, trong lòng tôi cũng thấy thoải mái.
Mà tóm lại là mấy người định cho tôi bao nhiêu tiền đây? Các người đã giàu như vậy thì cho thêm cô gái đáng yêu này một ít đi?”
“Xin hỏi cô đáng yêu chỗ nào chứ?” Thẩm Hà không khỏi làm động tác muốn ói: “Cái khuôn mặt trang điểm đậm này của cô có liên quan gì tới đáng yêu sao?”
Sử Hiểu Yến sờ khuôn mặt mình, không tán thành: “Sao lại thế được? Đẹp mà!”
Thẩm Hà và Vu Tiểu Uyển không còn gì để nói.
Thẩm Hà khoát tay, có người đưa chi phiếu cho cô.
Thẩm Hà viết một con số trên tờ chi phiếu, xé ra đưa cho Sử Hiểu Yến: “Mười bảy tỷ quá nhiều, một cô gái như cô mang theo nhiều tiền như vậy rất bắt mắt, cẩn thận bị người ta để ý tới, sau đó bắt cóc tống tiền! Đến lúc đó thì cô sẽ đáng yêu thật rồi!”
Sử Hiểu Yến nhìn con số viết trên đó, mười bảy tỷ rưỡi!
Cô ta cũng thấy thỏa mãn rồi!
Cô ta cầm tờ chi phiếu hôn thật mạnh một cái, nói: “Cám ơn, cám ơn! Tôi sẽ đi rút biễu ngữ lại!”
Cất chi phiếu đi, Sử Hiểu Yến vui vẻ đi rút lại biểu ngữ.
Vu Tiểu Uyển chỉ biết lắc đầu trong im lặng, nói với Thẩm Hà: “Không ngờ phong cách của cô ta là như thế.”
“Bất ngờ đúng không? Thực ra lúc đầu tớ cũng rất bất ngờ!” Thẩm Hà cũng cạn lời: “Từ sau hôm tớ đi gặp cô ta, tớ liền thay đổi hết mọi ấn tượng! Cũng thật khó cho cô ta! Vài lần giãy giụa trong ranh giới sa đọa, đến lúc này còn có thể giữ được một phần trong sáng, cũng là hiếm thấy.
Cô ta có rất nhiều khuyết điểm: Tham lam, ham vinh, lười nhác, không có ý chí, nhưng cũng có ưu điểm, ví dụ như thức thời, lanh lợi, dám yêu dám hận.
Cô ta biết có nói dối thế nào trước mặt chúng ta thì cũng không có tác dụng, nên mới dứt khoát nói mục đích của mình ra, cũng có thể coi là đáng yêu!”
Vu Tiểu Uyển gật đầu một cái: “Quả thực là khác với những kiểu mà chúng ta tiếp xúc trước đó.”
“Đó là bởi vì từ nhỏ cô ta đã sống trong cảnh long đong, loại người nào cũng gặp rồi, vậy nên cũng luyện được năng lực đi với bụt thì mặc cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy.
Cô ta biết điều trước mặt chúng ta, nhưng trước mặt người khác thì chưa chắc đâu.” Thẩm Hà dùng một câu để khái quát: “Nếu không, cô ta đã bị người ta ăn ngay cả xương cũng không còn rồi.”
Vu Tiểu Uyển gật đầu: “Đúng vậy, nghĩ kĩ ra thì cuộc sống của cô ta cũng chẳng dễ dàng gì.”
Hai người đang nói chuyện thì thấy một bóng người nhao ra từ cầu thang thoát hiểm.
Còn chưa lao tới trước mặt thì đã bị vệ sĩ của Thẩm Hà chặn lại!
Thẩm Hà nhìn kĩ lại, cô cười lên: “Hay lắm, kịch hay của ngày hôm nay lên sân khấu rồi! Vị này chính là người mà Sử Hiểu Yến thích, Hồ Phi.”
Vu Tiểu Uyển ngẩng đầu nhìn sang, thấy một chàng trai khôi ngô đang bị chặn lại ở cách đó mấy mét, ngơ ngác nhìn về phía mấy người bọn họ.
Mà lúc này, Sử Hiểu Yến cũng đã thu hết biểu ngữ lại rồi, trở về thì thấy Hồ Phi tới!
Trên khuôn mặt của Sử Hiểu Yến hiện lên vẻ mất tự nhiên: “Anh tới đây làm gì?”
Hồ Phi ngơ ngác nói: “Sử Hiểu Yến, bao giờ bệnh điên của cô mới khỏi?”
Thẩm Hà bảo vệ sĩ buông Hồ Phi ra, lúc này Hồ Phi mới bước tới nói với Sử Hiểu Yến: “Cô gây chuyện đủ chưa?”
“Tôi gây chuyện thì liên quan gì tới anh? Có phải tôi tỏ tình với anh đâu!” Sử Hiểu Yến nói, mí mắt cũng không nâng lên: “Chuyện của tôi không cần anh phải lo, dù sao anh cũng không lo được.
từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ quấn lấy anh nữa, anh hài lòng chưa? Sau này tôi sẽ rời khỏi đây, không bao giờ