Trong lòng Gia Cát Du Du không ngừng chửi rủa Hạ Thẩm Hà, trên mặt cô ra vẻ ta đây rất hiểu, rồi nói: “Được thôi, ba trăm triệu thì ba trăm triệu, mang tiền đây!”Thẩm Tùng Tân bất lực lắc đầu, cậu cho người mang đến một bản thỏa thuận và một chiếc túi.
Trong túi đựng đúng ba trăm triệu đồng tiền mặt.
Thẩm Tùng Tân sau khi xem xong bản thỏa thuận, rồi đưa cho Gia Cát Du Du nói: “Ký tên cầm tiền.”
Gia Cát Du Du cầm lấy bản thỏa thuận rồi xem qua, bên trên ghi rất rõ ràng ba trăm triệu này thanh toán triệt để tiền dưỡng lão trong tương lai, từ giờ trở đi hai người không còn liên quan gì nữa.
Trong lòng Gia Cát Du Du rất rõ cô sẽ không dễ dàng bỏ qua cây tài lộc Thẩm Tùng Tân đâu, vì vậy cô ký tên rất nhanh gọn.
Khi cầm tiền đi, cô không hề nói thêm một lời thừa thãi nào, quay đầu rời đi luôn.
Chờ sau khi Gia Cát Du Du rời đi, Hạ Thẩm Hà nói với Cung Tử Á: “Cho người theo dõi cô ta, quay lại toàn bộ quá trình rồi lưu lại.”
“Được rồi, cậu yên tâm!” Cung Tử Á vừa cười vừa trả lời: “Một ánh mắt cũng không bỏ qua.”
Chờ sau khi Cung Tử Á rời đi, lúc này Hạ Thẩm Hà mới đến phòng hội nghị.
“Chị ơi, tại sao chị lại cho bà ta tiền? Chị biết rõ ràng là bà ta cố tình vòi tiền mà.” Thẩm Tùng Tân trong lúc vội vàng, không xưng hô Tổng sự trưởng, mà tiếp tục gọi chị như trước đây.
Thẩm Hà ngồi đối diện Thẩm Tùng Tân, cô từ từ mở lời nói: “Tất nhiên là chị biết cô ta cố tình vòi tiền rồi, chị cũng biết cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này đâu, chị càng biết là sau khi cô ta tiêu hết số tiền này, chắc chắn sẽ tiếp tục đến tìm em.
Chỉ lăn lê bò toài dưới đất gây sự một tý thôi là lấy được bao nhiêu tiền rồi, tại sao lại không đến chứ? Đối với cô ta mà nói, đã không còn sĩ diện nữa rồi, liêm sỉ hay nhân nghĩa gì đó sớm đã bị vứt từ tám trăm năm trước rồi.”
‘Nếu chị đã biết như vậy, tại sao lại còn...” Thẩm Tùng Tân không hiểu cứ thế nhìn Thẩm Hà.
Bởi vì chị không thể để cô ta hủy hoại danh dự của em.
Em mới 20 tuổi, tương lai của em rất sáng lạng, tuyệt đối không thể để một người đàn bà như vậy hủy hoại tương lai của em.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao khi em vừa về nước chị đã bảo em đi gặp cô ta, em đã làm trước một việc mà đứa con trai phải làm, dư luận không thể phê bình chỉ trích em.
Còn Gia Cát Du Du không làm được điều mà một người mẹ nên làm, vậy những vấn đề xuất hiện trong tương lai, dư luận sẽ chỉ trích cô ta.
Dư luận là một con dao rất đáng sợ, nó có thể bảo vệ em, nhưng cũng có thể một nhát đâm thấu em.”
Thẩm Hà tiếp tục nói: ‘bây giờ Gia Cát Du Du mới 36 tuổi, còn lâu mới đến tuổi nghỉ hưu, cũng còn lâu mới đến tuổi cần em phụng dưỡng, nhưng khi em mới về nước chị đã cho em đi gặp cô ta, cho tiền cô ta, như vậy, dư luận sẽ đứng về phía em.
Bởi vì em đã làm được việc đứa con trai nên làm.”
Còn Gia Cát Du Du lại không làm được việc người mẹ nên làm.
Vì vậy, cho dù mai sau Gia Cát Du Du có dở mặt, công bố với cả thế giới thân phận của em, em cũng có thể hùng hổ mang chứng cứ ra, chứng minh em không hổ thẹn với lòng mình! Nhưng nếu em không cho tiền cô ta, vậy người mà dư luận chỉ trích sẽ là em.
Những chuyện nhỏ này tuy không thể tổn thương đến cái gốc của em, nhưng nó lại ảnh hưởng đến danh dự của em.
Chị là người chứng kiến em lớn lên từng ngày, tất nhiên chị sẽ không thể để em bị động như vậy.”
“Yên tâm đi, chuyện này chưa xong đâu.” Thẩm Hà vừa cười vừa nói: “Chuyện của Gia Cát Du Du, chị sẽ theo sát đến cùng.”
Chuyện của Gia Cát Du Du, tạm thời coi như đã qua.
Những ngày tháng tiếp theo, Thẩm Tùng Tân dùng hành động thực tế chứng minh thực lực và năng lực của mình.
Cậu liên tiếp giao dịch thành công