"Thế nào rồi?"
"Tiểu thư, kế hoạch đã chuẩn bị xong xuôi, bây giờ chỉ cần đợi Phí Nam Thành chạy đến khách sạn nhìn thấy cảnh hai người bọn họ âп ái là được"
Cô ngẩng mặt, nhìn về phía Phí Nam Thành khí chất phong độ như vậy, âm u mà khát vọng, thâm tình nói: "Nam Thành......!Anh không phải là vẫn muốn giả ngốc để yêu Thẩm Tòng Tâm sao? Em giúp anh! Cô ta đã phát hiện ra anh giả ngốc, tối nay, em sẽ để Thẩm Tòng Tâm trải qua một buổi tối thật đẹp! sẽ để anh tận mắt chứng kiến người vợ anh yêu lên giường với người yêu cũ của cô ta, để anh nghe thấy sự r3n rỉ *** **** của cô ta dưới thân người đàn ông khác, em muốn xem...Đến lúc đó, anh có yêu cô ta chết đi sống lại nữa không? Anh nhất định phải nhớ rõ cảm giác bị phản bội! Như vậy, Thẩm Tòng Tâm, nếu đồng thời muốn có hai người đàn ông! Cô ta nhất định.....!Rất khổ sở! Lăng Viễn nhất định cũng rất khổ sở! Anh nhất định sống không bằng chết! Ha ha ha...! Ba người cùng nhau khổ sở!! Quá tốt đẹp!"
Cô ngừng cười, đôi mắt lóe lên tia âm u, là một kế hoạch tối nay, hưng phấn như vậy sao!! Người sau lưng cũng cười!!
"Cô yên tâm, hai người đó đều đã bị bỏ thuốc! Đến lúc đó, tối nay bọn họ nhất định hưởng thụ dục tiên dục tử..."
-------
Sau gần 15 phút trôi qua, cuối cùng gã đàn ông cũng đã đưa cô đến một khách sạn gần đó, anh đưa cô lên tầng đi đến cửa phòng khách sạn, mở cửa ra, vứt người cô phịch một tiếng vào trong phòng, rồi khóa cửa lại.
"Ưm...nóng quá...nóng quá..."
Quay lại về phòng tiệc, Phí Nam Thành sầu não uống rượu, anh cứ rót từng ly tu như nước lã rồi lại rót uống tiếp.
"Đừng uống nữa" Mạnh Hữu giật lấy cái ly của anh.
"Bỏ ra"
"Này, tôi nói cậu nghe, dù sao cô ấy cũng đã là vợ của cậu, có chạy được đi đâu đâu, chỉ là giận dỗi nhất thời thôi mà, khi nào bình tĩnh lại cô ấy sẽ tự quay về tìm cậu"
Anh vừa dứt lời, đã thấy Tần Khiết Minh chạy đến mồ hôi nhễ nhại.
"Sao vậy?"
"Lão Đại..."
"Hửm, có gì sao?"
Phí Nam Thành lúc này đã ngà ngà say.
Tần Khiết Minh liền cúi xuống tai hắn thì thầm gì đó.
Phí Nam Thành trong nháy mắt tỉnh táo lại, khuôn mặt cứng ngắc, ánh mắt lạnh lùng đến cực độ, hắn không nói lời nào liền lảo đảo đứng dậy, chạy nhanh ra ngoài.
"Chuẩn bị xe cho tôi"
"Vâng"
"Này, có chuyện gì mà vội vội vàng vàng vậy?" Mạnh Hữu khó hiểu, nhưng cũng chạy nhanh theo sau anh.
-------
Những cơn gió lớn cùng những ánh đèn đường ập tới,Phí Nam Thành vừa nhanh chóng lái xe, vừa cầm di động gọi điện thoại cho Thẩm Tòng Tâm!
Chuông điện thoại phảng phất từ