Cánh cửa phòng đóng kín, cô đứng ở ngoài cửa, mở như nào cũng không được, đành lấy chìa khóa dự phòng ra mở...
Cạch!
Cửa phòng được mở ra, bên trong phòng không có ai, cửa sổ lại mở toang, nước mưa bắn hết vào phòng.
Thẩm Tòng Tâm thấy hơi lạ, lại nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, cô tò mò bước lại gần rồi lấy tay vặn khóa cửa...
Thẩm Tòng Tâm có chút giật mình, mở to mắt nhìn người trước mặt...
Phí Nam Thành nằm trong bồn tắm, bên trên c ởi trần, hiện ra từng cơ bụng săn chắc, đôi mắt anh nhắm nghiền, đôi môi khô khốc, liên tục th ở dốc nặng nề.
"A Thành, anh...anh làm sao vậy"
Cô lo lắng chạy đến lay người anh, lại thấy người anh nóng như lửa đốt, cô hoảng sợ hét to lên: "anh bị sốt sao, người nóng như vậy"
"Tiểu Ô...là em sao"
"Không phải em thì anh nghĩ còn có ai vào được phòng mình"
Phí Nam Thành nghe vậy, liền có đôi chút tỉnh táo, mở mắt ra nhìn cô, người anh càng lúc càng nóng, lại nhìn người cô ướt sũng, chiếc áo sơ mi màu trắng dán sát vào người, hiện rõ từng đường cong hoàn hảo.
Hắn nuốt khan cổ họng một cái, d*c vọng bên dưới như bị khiêu khích, khó chịu đến phát đau.
Đúng vậy, anh bị Dương An Tình hạ thuốc, nhưng lúc cảm tưởng như không có chút sức lực nào, anh đã cắn răng dùng chút lý trí cuối cùng để chạy ra khỏi thư viện, vào đến phòng, anh nhanh chóng khóa cửa rồi vào phòng tắm dập tắt lửa nóng trong người mình, nhưng tác dụng của thuốc quá lớn, dù cho anh đã ngồi gần nửa tiếng trong bồn tắm nhưng vẫn không thể giảm bớt đi được dù chỉ một chút.
Phí Nam Thành bỗng chốc kéo mạnh Thẩm Tòng Tâm ngồi lên người mình, anh cúi nhìn bộ quần áo ướt sũng của cô, ôm chặt cô hỏi: "Lạnh không"
"Á...một...một chút" Thẩm Tòng Tâm đột nhiên bị qnh kéo xuống bồn tắm, nước lạnh giội vào mặt, tóc và chiếc áo sơ mi bị hở mấy cái cúc trên.
Cô định né tránh nhưng lại bị anh giữ chặt.
"Người em ướt mưa, phải tắm nước nóng để không bị cảm" anh cố gắng đè nén lửa nóng trong người nói, rồi điều chỉnh nước lạnh thành nước ấm.
Anh ôm chặt lấy cô ở trong bồn tắm, cô đang suy nghĩ có cần cởϊ áσ hay không thì anh đã dùng lực một phát xé toạc chiếc áo trắng trên người cô, ngón tay men theo cơ thể nửa trần của cô đến tận eo, nhẹ nhàng tìm phần khóa của chiếc váy rồi kéo khóa.
"A...cái đó...cái đó để em tự làm"
Da thịt nóng bỏng của anh cọ xát lên người cô, làm cô không khỏi đỏ mặt, trái tim nhảy bang bang.
"Yên nào, để anh giúp em, ai bảo chiếc váy của em chướng mắt như vậy, anh chỉ muốn cởi nó ra nhanh nhất một cách có thể"
"Anh..."
Anh nghiêng người áp sát vào tai cô nói, hơi thở gấp gáp thổi bên tai: "Bà xã, anh thực sự