Đọc truyện hay:
Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
Sau đó giống như có gì đang suy ngẫm liền nói: “Đầu gõ, không nghĩ đến hình thể của anh lại tốt như vậy…”
“Phụt!”
Đô Đô lúc này mới ý thức được mình đang nói điều gì, vội vàng rút ra một tờ khăn giấy nói:
“Đừng kích động, tôi chỉ bình luận khách quan một chút mà thôi!”
A Thuật:
Khoảng cách gần như vậy, ngước mắt nhìn cô, tròng mắt có chút đỏ, nhìn giống như cô vừa mới khóc.
Tin tức những ngày gần đây anh cũng đã nhìn thấy…e rằng cũng vì Hạ Tử Dục.
Anh cũng không nói thêm bất kỳ điều gì, gật đầu: “Tôi đi rót ly nước!”
“Ngồi đi, đừng cử động, để tôi đi rót nước!” vừa nói liền đứng dậy đi rót nước.
A Thuật ngồi bất động, nhìn theo bóng lưng cùa Đô Đô, đôi mắt vốn dĩ thâm sâu giờ phút này lại nói không nên lời sự phức tạp ẩn bên trong.
Mục Cảnh Thiên ngồi bên trong phòng làm việc, hai chân bắt chéo, đang nghe điện thoại.
“Như thế này, chuyện này kết thúc tốt đẹp, cậu dự định sẽ cảm
ơn mình như thế nào?” Huống Thiên Hựu bên kia đầu dây châm chọc nói.
“Cậu muốn mình cảm ơn như thế nào?”
“Làm chút chuyện thiết thực là được!”
“Để cho trang báo của cậu nhận được một tin tức có sức ảnh hưởng như thế này, cậu không phải nên cảm ơn mình sao?” Mục Cảnh Thiên hỏi ngược lại.
“Hừ, Cảnh Thiên, cậu nói như vậy chính là vong ơn bội nghĩa,
qua cầu rút ván sao? Nếu như không có mình, cậu cho rằng chuyện của Hạ Tử Dục có thể có sức ảnh hưởng lớn đến như vậy hay sao? Mình đã bỏ ra không biết bao nhiêu là tiền bạc để giúp đỡ cậu đấy!” Huống Thiên Hựu nói.
Nghe đến đây, khoé môi Mục Cảnh Thiên nhếch lên: “Xem ra mình không cảm ơn không được!”
“Đây là chuyện tất nhiên!”
“Vậy cậu muốn như thế