Đánh giá 5 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!
—
Ai biết được rằng Đô Đô ngược lại bổ sung thêm một câu: “Đầu gỗ này, anh nếu như học theo Mục Cảnh Thiên, vậy thì em sẽ không cần anh đâu!”
A Thuật nắm chặt cánh tay Đô Đô, rất lâu sau mới lên tiếng: “…sẽ không đâu!” dù chỉ có ba từ đơn giản, nhưng lại vô cùng có lực cùng sự khẳng định.
Nghe câu trả lời của anh, Đô Đô mới chậm chạp quay đầu lại, nhìn sườn mặt anh tuấn của anh, dưới ánh đèn mờ ảo đang chiếu
sáng trên khuôn mặt anh, càng tăng thêm phần thần bí, khóe môi không nhịn được chậm rãi nhếch lên, nhớ đến những lời Hạ Tử Hy nói, khuôn mặt này của A Thuật nếu đi làm người nổi tiếng cũng không quá đáng, hiện tại nhìn ngắm quả thật chính là như vậy…
Ngày hôm sau.
Hạ Tử Hy thức dậy sớm cũng vì chuẩn bị bữa sáng cho Mục Cảnh Thiên để anh đến công ty.
Từ khi mang thai, cô xem giấc ngủ như mạng sống, ngày này so với ngày khác càng có thể ngủ được hơn, cho nên Mục Cảnh Thiên khi nào thức dậy, khi nào rời khỏi, cô đều không biết rõ.
Cô chỉ biết rằng khi mình tỉnh dậy, trên bàn đã được chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Cháo trắng, trứng cùng sữa bò.
Nhìn những thứ này, trong lòng Hạ Tử Hy nói không nên tư vị nào.
Nhưng rất nhanh liền thu lại cảm xúc, ngồi xuống bàn dùng bữa sáng.
Trong công ty.
Mục Cảnh Thiên đang xử lý công việc, chính vào lúc này cánh cửa bên ngoài liền vang lên, cũng không ngẩng đầu lên liền nói.
“Mời vào!”
Cánh cửa được đầy ra, một bóng người liền bước vào bên trong.
Mục Cảnh Thiên lúc này đang phê duyệt hồ sơ, nhưng vẫn cứ có cảm giác bước chân không đúng, ngẩng đầu, liền nhìn thấy Ngưng Tích đang rón ra rón rén bước vào.
“Ngưng Tích?”
Ngưng Tích vốn dĩ muốn chọc ghẹo Mục Cảnh Thiên, nhưng không nghĩ đến anh nhanh như vậy đã nhận ra cô.
“Anh như thế nào biết người đến
là em?”
“Thư ký bước vào không phải âm thanh