Liêu Thần

Chương 132: Người cá biển xanh 9


trước sau

Trong trí nhớ của „Angel“, vì Elena chưa kết hôn đã có thai, hơn nữa còn không biết cha cô là ai, nên từ nhỏ đến lớn hai mẹ con chịu đủ khi dễ.

Cho dù sau này cô giả thành con trai, đi theo thuyền ra biển, cùng các thuyền viêntrên thuyền học kiếm thuật phòng thân, nhưng ở trước mặt những tay kiếm chính thống được truyền thừa của giới quý tộc thì vẫn không chịu nổi một chiêu.

Mà Angel thì còn quá trẻ.

Chưa nói đến việc chưa chồng mà có con bị kỳ thị, thì chuyện họ là quý tộc nghèo túng càng bị người khi dễ. rõ ràng là quý tộc, nhưng vì nửa đường gia đình bỏ rơi, dẫn đến không bằng cả dân chúng bình thường, thực dễ dàng trở thành trò tiêu khiển của giới bình dân, hơn nữa bọn họ còn không có năng lực phản kháng.

Trong mắt dân chúng bình thường, giới quý tộc luôn cao cao tại thượng, nhưng mộtquý tộc xuống dốc, lại khiến nhóm dân chúng nhịn không được mà khi dễ, vui sướng đem họ làm trò tiêu khiển khi thấy người gặp họa.

Trong trí nhớ của Angel, những kẻ từng khi dễ cô là những tên lưu manh dựa vào bang phái có thế lực ở Kình đảo.

một đảo to như Kình đảo, ngoại trừ thế lực của hải quân chính phủ và giới quý tộc, thìcòn có những bang phái, những bang phái này sẽ phân chia phạm vi thế lực trên đảo, trong phạm vi của bọn chúng, bọn chúng chính là trời, chính là lão đại, không chấp nhận bất kỳ ai vượt rào.

Trì An nhìn thấy ý đồ bất thiện của đám đàn ông này, rất nhanh nhận ra một gã là tên tiểu tốt của bang Hắc Sa, cũng có thể coi như tên chạy việc, không có bản lĩnh gì, thậm chí kiếm thuật cũng không biết mấy chiêu, nhưng lại dựa vào Hắc Sa mà cáo mượn oai hùm, dân chúng bình thường không dám cùng đối chọi với chúng.

Sở dĩ Trì An nhận ra, chủ yếu là gã đàn ông ngăn cản cô, hắn tên là Kiệt Phu, mỗi lần Angel từ biển trở về, đều sẽ chạy tới tìm cô thu phí bảo hộ, thu hết một phần tiền của Angel.

Lúc này Kiệt Phu đi cùng một tên đàn ông ăn mặc khéo léo, nhìn gã kia có vẻ là cùngmột loại người với Kiệt Phu.

„Joy Durth, lão đại Conan kêu mày đi một chuyến, về chuyện thương thuyền Wallen bị hải tặc tấn công.“ Tên ăn mặc khéo léo vừa nói, vừa dùng ánh mắt không có hảo ý đánh giá cô, cuối cùng ánh mắt rơi xuống túi hành lý bên cạnh cô.

Nhìn túi nhô lên, tuy không biết bên trong có thứ gì nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cômới từ biển trở về, thì biết thứ tốt không ít, nói không chừng còn có đồng vàng.

Giống như gã, những tên đàn ông chung quanh cũng dùng ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm túi hành lý của cô.

Dĩ vãng, sau khi Angel rời thuyền, gặp được một đám lâu la do Kiệt Phu cầm đầu, đánh thắng được thì đánh, đánh không lại thì phải bỏ tiền mua bình an, dù sao cũng có thể thuận thuận lợi lợi mà trôi qua.

Chỉ là lúc này, vì Alec làm phản, làm cho thương thuyền Wallen mà Trì An đi theo bị hải tặc tấn công, mà vừa hay thương thuyền này là của Hắc Sa, hiện tại, người trênKình đảo nghe được tin tức, lại thấy Trì An có thể bình an trở về, tự nhiên sẽ không bỏ qua cho cô.

„Lão đại Conan?“ Trì An nhướng mày, „không phải Rawson sao?“

„Hừ, Rawson dĩ nhiên muốn đè xuống, đáng tiếc lần này thuyền Wallen không có tin tức, vật phẩm trên thuyền không đúng hạn giao hàng, làm bang Hắc Sa của chúng tao tổn thất không ít, nên đã kinh động đến lão đại Conan.“ Khi người nọ nói, không khỏi có chút đồng tình mà liếc nhìn cô một cái.

Kỳ thật, gặp phải chuyện này, chỉ có thể tự nhận xui xẻo, nhưng ai bảo toàn bộ ngườitrên thuyền đều chết, cố tình chỉ mình cô sống sót, tự nhiên muốn tìm cô hỏi rõ ràng, ở thời điểm mấu chốt, còn có thể dùng cô làm vật thế mạng.

Nều Trì An cùng với những thuyền viên khác đều chết trong tay hải tặc, những người này dù có tức giận, cũng chỉ có thể ăn mệt thôi.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ vẫn luôn ngồi canh ở bến tàu, chính là vì chờ tin từ thương thuyền Wallen, trong nháy mắt Trì An xuất hiện, đã bị những kẻ này nhận ra.

Lần trước Joy Durth đi theo thuyền ra biển cũng là đăng ký trên thuyền Wallen.

„Được rồi, đi nhanh đi, đừng làm cho lão đại Conan chờ lâu.“ một gã không kiên nhẫn lên tiếng.

Khi gã duỗi tay tính đẩy Trì An đi, đột nhiên có một giọng nói thận trọng lãnh đạm vang lên: „Joy Durth tiên sinh, đồ của ngài bỏ quên.“

Khi mọi người ngẩng đầu nhìn lên, thì nhìn hấy Đội trưởng đội hải quân tuần tra thứ 7 – Edward Hill đứng ở nơi đó, một thân quần áo mới tinh màu xanh trắng xen kẽ nhau đứng thẳng tắp nơi đó, giống như một cây thương trên bến tàu, vốn bến tàu đang rộn ràng nhộn nhịp, nhưng chỉ trong chớp mắt tiếng nói kia đã hấp dẫn lực chú ý của mọi người, những tiểu thư quý tộc và thiếu nữ bình dân không nhịn được phát ra tiếng kinh hô.

Edward Hill ở Kình đảo là nam thần phi thường được phái nữ hoan nghênh, là người mà các cô gái luôn nghĩ đến đầu tiên khi muốn lấy chồng.

Edward Hill ném một cái túi qua cho Trì An.

Trì An duỗi tay liền tiếp được. 

Ánh mắt Edward Hill rơi xuống mấy gã đàn ông, nhìn đến mức chúng nhịn không được mà co rúm lại.

Ngay cả gã chuẩn bị đẩy Trì An cũng vội vàng thu tay lại.

Những tên này ngày thường vẫn luôn tác oai tác oái với dân chúng bình thường, nhưng khi chúng đối diện với quân đội, chỉ có thể khép nép cúi đầu, huống chi là đội hải quân tuần tra. Edward Hill chính là nam thần trong mộng của các tiểu thư quý tộc, gương mặt này có độ nhận biết vô cùng cao, cơ hồ không ai trên Kình đảo là khôngbiết hắn.

Edward Hill nói với Trì An: “Durth tiên sinh, hy vọng lần sau có rảnh, chúng ta có thể hợp tác.”

Trì An nhịn không được cười khẽ, hiểu rõ vỉ sau vị Đội trưởng đội tuần tra thứ 7 làm như thế, xem như là giải vây cho cô, đương nhiên, việc “hợp tác” cũng là ý muốn chânthật của hắn, một nhân tài như Trì An, hắn vẫn không muốn buông tha, không gia nhập hải quân cũng không sao, về sau nói không chừng còn có cơ hội hợp tác.

Tuy mục đích của Edward Hill rất rõ ràng, nhưng vào lúc này, hắn tự mình ra mặt, Trì An vẫn nhận phần tình này của hắn.

Vì thế cô khách khí đáp lại, chờ Edward Hill xoay người rời đi, cô nhanh chóng quay đầu nói với những gã kia: “Được rồi, đi thôi.”

Lúc này, gã kia không dám động thủ, dùng thái độ cung kính mời cô rời khỏi bến tàu.

Sau khi rời khỏi bến tàu, lại đi qua một đoạn đường, tiếp theo lại đến một ngõ nhỏ tối tăm lạnh lẽo. Ngõ nhỏ này không có người, nhưng trong bóng đêm có không ít tầm mắt ác ý nhìn trộm, như dòi bám trên xương, khiến người ta vô cùng không thoải mái.

Dĩ nhiên, đối với Trì An mà nói, thì lại càng không thoải mái, vì trên mặt đất chỗ nào cũng có rác rưởi sinh hoạt, phát ra một cỗ mùi hôi thối.

Trì An ghét bỏ tránh đi thứ dơ bẩn trên đất, lại đi vào trong một chốc lát, cuối cùng cũng đến nơi cần đến.

Những gã mang Trì An đến đây dọc đường không dám nói gì nữa, tầm mắt giao lưu lẫn nhau, sợ là vì thái độ vừa rồi của vị Đội trưởng đội tuần tra thứ 7, bọn chúngkhông rõ Trì An làm sao lại có mối quan hệ với vị đó, chỉ cần cùng quân đội có quan hệ, vậy thì không phải người bọn chúng có thể chọc.

Tuy rằng có chút đáng tiếc là không thể từ trên người Joy Durth thu được thứ tốt, nhưng bọn chúng cũng không dám giống như khi nãy đối xử với cô.

Trì An đi vào một căn phòng có ánh sáng tối tăm, thì nhìn thấy người đứng đầu Hắc Sa – lão đại Conan, một gã râu xồm trên mặt có một vết sẹo từ mắt trái đi ngang qua má phải, ánh mắt hắn hung ác nham hiểm, khi hắn nhìn người đối diện, luôn khiến người ta cảm thấy lạnh run.

Bên cạnh lão đại Conan còn có vài tên cầm đao, những gã này hơi thở trầm ổn, kiếm thuật đều không tồi.

Có thể hắn đã có được tin tức từ trước, cho nên khi Trì An đến đây, thần sắc của Conan cũng xem như là hữu hảo.

Gã bảo người chuyển một cái ghế cho Trì An, chờ sau khi cô ngồi xuống, mới hỏi: “Joy Durth tiên sinh, một tháng trước, chúng tôi nhận được tin, lần này thương thuyền Wallen đi đến đảo Karen thì bị hải tặc tấn công, nghe nói toàn bộ người trên thuyền đều bị hải tặc giết chết, người cuối cùng chạy thoát cũng táng thân trong miệng hải thú. Mà thương thuyền Wallen không thể giao hàng đúng lúc đến đảo Karen, khiến chúng tôi tổn thất vô cùng lớn…”

Trì An yên tĩnh nghe, không hé răng một lời.

“Tôi có thể hỏi một chút, lúc đó làm sao cậu chạy thoát được?” Conan hỏi, đôi mắt khóa chặt người cô, không buông tha bất kỳ cảm xúc nào trên mặt cô.

Trì An hơi gật đầu, “Tôi cũng đang muốn cùng các ngài nói chuyện này, Alec thật ra là hải tặc!”

“không thể nào!” một gã tóc màu đỏ nâu đứng bên cạnh Conan sợ hãi kêu lên.

Trì An không để ý đến gã ta, đem chuyện đêm đó kể lại một lần, “Ít nhiều có cá heo Ares, nó mang tôi đến Tiểu Châu đảo, tôi mới có thể sống sót, nếu không, chắc hẳn tôi cũng giống những người khác, rơi xuống nước làm mồi cho hải thú.”

Conan nghe cô kể lại, thật lâu không nói gì.

Gã đàn ông bên cạnh hắn vẫn còn đắm chìm trong tin tức “Alec là hải tặc”, căn bảnkhông có phản ứng gì khác.

Sau một lúc lâu, Conan mới nói với Trì An: “Durth tiên sinh, vận khí của cậu phi thườngkhông tồi.”

Trì An nhìn hắn cười cười, “Tôi cũng nghĩ vậy.”

Thần sắc mấy gã đàn ông chung quanh Conan đều không tốt, hung ác nhìn chằm chằm cô.

Trong lòng Trì An cười lạnh, không thèm để ý.

Ý đồ của những gã này cô đã biết trước, khi cô lựa chọn quay lại Kình đảo, cô đã suy xét qua hoàn cảnh của mình, bằng không mấy ngày nay, cô cũng sẽ không tự nhiên mà đi tạo quan hệ tốt với đội tuần tra thứ 7, mục đích chính là để chấn trụ đám người này.

Đây cũng chỉ là bước đầu tiên.

Kỳ thật những gã này cũng không tin lời cô nói, Trì An cũng không để ý chúng có tin hay không. Nhưng vì mẹ Elena của Angel, Trì An không thể đem chuyện này làm quá căng, cô phải vì Elena suy nghĩ, về sau, Elena còn muốn sống trên Kình đảo

Sau một lúc lâu, lão đại Conan cho người tiễn Trì An đi, đối với cô rất khách khí, làm cho gã tóc nâu đỏ bên cạnh có chút nôn nóng, hung ác nhìn chằm chằm Trì An, làm như muốn đem cô hung hăng đánh một trận.

Chờ sau khi Trì An rời khỏi gian phòng kia, loáng thoáng nghe lão đại Conan nói: “… Tạm thời các ngươi không thể đối phó hắn ta, hắn cùng Edward Hill có quen biết, trước khi làm rõ quan hệ giữa hai người nọ, các ngươi tuyệt đối không được động thủ!”

Trì An cười nhạo trong lòng, nếu không có thái độ của Edward Hill lúc nãy, khả năng vừa rồi cô sẽ trải qua một trận tra tấn ép cung. Tuy rằng cô cũng không sợ, nhưng giảm bớt phiền toái vẫn tốt hơn cả.

Sau khi Trì An rời khỏi ngõ nhỏ, lập tức đi về hướng nhà Durth.

đi đến nửa đường, Trì An lại một lần nữa bị một đám đàn ông ngăn lại, bọn chúng nhìn chằm chằm túi hành lý bên hông cô, không chút che giấu vẻ tham lam trên mặt.

Trì An không biết những gã này là ai phái đến, nhưng mặc kệ là ai, cô đều cảm thấy nếu tới cướp đồ của cô thì cần phải đánh, đánh đến cho lúc kêu cha gọi mẹ, sau đó lại lấy toàn bộ đồ quý giá trên người chúng, cô mới vừa lòng rời đi.

Khi đi ngang qua một phố buôn bán, Trì An đi vào mua một hộp bánh ngọt và một túi hoa quả, sau đó mới đi về nhà Durth theo như trí nhớ trong đầu.

Nhà Durth ở cuối phố, là một căn nhà cổ xưa thấp bé.

Từ xa, Trì An đã nhìn thấy Elena durth mới vừa trở về sau giờ làm việc, đang trò chuyện cùng hàng xóm là bà Hall.

Bà Hall đứng đối diện với Trì An, nên là người đầu tiên phát hiện ra cô, vui sướng nóivới Elena: “Trời ạ, Elena, kia không phải là Joy sao?”

Elena không dám tin mà xoay người lại, khi nhìn thấy Trì An, đồ vật trong tay rơi xuống đất cũng không biết, trực tiếp chạy đến, ôm cô vào lòng, kích động nói: “Angel, con rốt cuộc đã trở lại! Nghe nói thuyền Wallen đụng phải hải tặc, mẹ lo lắng gần chết…”

Trì An cười, “Elena, con không sao, đã làm mẹ lo lắng!”

thật vất vả dỗ dành Elena xong, Trì An phát hiện bà tiều tụy hơn nhiều so với trong trí nhớ, nghĩ đến chắc là vì lo lắng cho con gái suốt thời gian qua. Elena Durth dung mạokhông tồi, tuy đã lớn tuổi, nhưng vẫn có vẻ phi thường xinh đẹp, có một loại mị lực do năm tháng lắng đọng tạo nên.

Trì An
phát hiện Elena rất giống mẹ cô ở hiện thế, trong lòng có một cảm giác cổ quái, cũng vì các bà giống nhau, khiến cô rất nhanh đã tiếp thu người mẹ Elena này.


Sau khi chào tạm biệt bà Hall, hai mẹ con cùng nhau đi vào nhà.

Đối với việc con gái bình an trở về, Elena vô cùng cao hứng, một giây cũng không chịu ngồi yên, liên tục hỏi han ân cần, lại vội vàng chuẩn bị đồ ăn cho cô, nhanh chóng cầm tiền công vừa mới lãnh đi mua đồ ăn.

Trì An cười khanh khách nhìn bà, từ trong trí nhớ của Angel, cô biết tuy Elena rất căm hận kẻ đã cường bạo bà, hủy hoại cuộc đời bà, nhưng đối với đứa con gái Angel thì lại tràn ngập tình thương mẫu tử, không hề giận chó đánh mèo, đem căm hận trong lòng trút lên con gái mình.

Nếu không phải có Angel ra đời di dời lực chú ý của bà, sau khi bị hôn phu vứt bỏ, Elena cơ hồ không thể chống nổi được.

Cũng vì thế, Angel đặc biệt căm hận gã đàn ông đã hủy hoại Elena, mặc dù gã đó là người cha mà cô chưa hề gặp mặt.

Sau khi hai mẹ con ăn cơm xong, Elena lôi kéo cô ngồi dưới ánh đèn, dò hỏi những chuyện đã xảy ra với cô những ngày qua.

Trì An chọn lựa một ít chuyện kể ra, tiếp theo xách túi hành lý ra, từ bên trong lấy ra mấy chục đồng vàng đưa cho Elena, nói: “Elena, đây là cho mẹ, mẹ bỏ việc đi, về sau an tâm ở nhà, con sẽ nuôi dưỡng mẹ.”

Elena giật mình hỏi: “Angel, những đồng vàng này từ đâu con có được?”

“Là Ares tặng con, Ares là một chú cá heo, là bạn tốt nhất của con.”

Tiếp đó, Trì An lại đem chuyện Ares cứu cô tô vẽ một phen, còn về phần hải yêuvương – Siren, Trì An tạm thời giấu diếm, cô sợ Elena chịu không nổi.

Phụ nữ luôn không có sức chống cự đối với những động vật đáng yêu lại thiện lương, Elena cũng thế.

Sau khi nghe quá trình Ares cứu con gái mình, hảo cảm của Elena đối với Ares tăng gấp bội, bà thở dài nói: “Cá heo đúng là người bạn tốt mà Hải Thần mang đến cho con người, cảm tạ Hải Thần chúc phúc!”

Hai tay bà khoanh trước ngực, hướng về cửa sổ nhìn ra biển, thành kính hành lễ.

Chờ Trì An thật vất vả đem những chuyện đã trải qua suốt thời gian qua kể lại, vẻ mặt Elena tràn ngập sầu lo, muốn nói lại thôi.

Trì An tiếp tục lấy đồ trong túi ra giao cho Elena.

Ánh mắt bà rơi xuống mấy thứ trên bàn, ngoại trừ đồng vàng, còn có hai gốc bích thủy ti và hai viên trân châu, tuy rằng bà không nhận ra bích thủy ti, nhưng nhìn thấy toàn thân của nó có màu xanh, bà biết hai cây thực vật này giá trị không thấp, càng khôngnói hai viên trân châu sáng loáng trong đem tối, trước khi nhà Durth xuống dốc, bà cũng chưa từng nhìn qua trân châu có chất lượng tốt như vậy.

Những thứ trên bàn đã là một gia tài không nhỏ, rất nhiều người cả đời cực khổ cũngkhông kiếm ra.

“Angel.” Elena đột nhiên nói, “Từ khi nghe nói thuyền Wallen gặp hải tặc, toàn bộ thuyền viên đều bị giết chết, lòng mẹ đều đau đến tan nát! Lúc ấy mẹ thật muốn nhảy xuống biển, đi cùng con…” nói đến đây, bà bắt đầu khóc.

Trì An vội vàng ôm vai bà, an ủi: “không phải con đã trở về bình an sao? Elena, mẹ đừng khóc, về sau con sẽ cho mẹ cuộc sống quý tộc, thật sự.”

Elena lau nước mắt trên mặt, ổn định mình, tiếp tục nói: “Con có thể bình an trở về, dĩ nhiên mẹ vô cùng cao hứng. Nhưng mà, Angel, con phải biết rằng, con là con gái!”

Trong lòng Trì an lập tức có dự cảm bất hảo.

“Angel, con đã 16 tuổi, qua năm con sẽ bước sang tuổi 17. Con gái ở tuổi này, rất nhiều người đều đã đính hôn hoặc kết hôn, mà con…” Elena lôi kéo tay cô, vẻ mặt nghiêm túc thành khẩn, tiếp tục nói: “Angel, mẹ thật xin lỗi con, mẹ mang con đến thế giới này, nhưng lại không có biện pháp cung cấp cho con một cuộc sống tốt đẹp, khiến con từ nhỏ đã phải giả thành con trai đi kiếm tiền.”

“Angel, con trở về thân phận con gái đi! Chúng ta dùng số tiền này kinh doanh gì đó, sau đó tìm một người đàn ông tốt mà kết hôn! Về sau con không cần ra biển nữa, được không?”

Trì An: “…”

Trì An lập tức có ảo giác gái ế bị ba mẹ bức hôn, tuy cô biết hành động của Elena chỉ xuất phát từ tấm lòng quan tâm con gái.

Lập tức Trì An cảm thấy mình cần phải thuyết phục Elena rồi mới tính đến chuyện khác.

“Elena, mẹ nghe con nói…” Trì An nắm tay bà, “… Lần này xác thật có chút nguy hiểm, nhưng không phải con đã bình an trở lại sao? Elena, con có một ước mơ…”

Lúc này đến phiên Elena có dự cảm không tốt.

Tuy Elena yêu thương con gái mình, nhưng khi bà cố chấp lên, cũng vô cùng khó để thuyết phục.

Trì An tiêu phí mấy tiếng liền vẫn không thể nói động Elena, đến cuối cùng, Elena căn bản không muốn nghe cô nói – bà sợ bị cô thuyết phục. Đối với một người không chịu nghe người khác nói, thì dù có tài ăn nói cách mấy cũng vô dụng.

Elena đẩy cô vào phòng, hôn trán cô, nói: “Bé cưng, con đã mệt mỏi mấy tháng rồi, trước hãy đi nghỉ đã, có gì về sau lại nói.”

Trì An nhìn bà trong chốc lát, chỉ có thể thỏa hiệp: “Tốt, Elena, ngủ ngon!”

Sau khi Elena chúc cô ngủ ngon xong, bà trở lại phòng khách, không có đi nghỉ ngơi, thoạt nhìn bà có chút sầu lo.

Trì An nhìn cánh cửa phòng đã đóng, cũng không có cách nào, đành phải lên giường nghỉ ngơi trước đã.

Ở trên thuyền lâu như vậy, hiện giờ đã trở lại đất liền, Trì An vô cùng hoài niệm loại cảm giác này, nằm ở trên giường, rất nhanh cô đã đi vào giấc ngủ.

Trước khi đi vào giấc ngủ, dường như cô thấy mình đã quên gì đó.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện