Mưa phùn phủ xuống làm sắc trời dịu lại, nhẹ nhàng đáp lên mặt kính trong suốt rồi kéo dài thành từng vệt. Trời chớm tháng 10, đông cũng vừa ập đến làm không khí cứ se se hơi sương lạnh lẽo. Một màn sương mưa phùn cùng vài bản nhạc jazz du dương hòa với hương cafe thơm trầm đậm đặc. Thật hoàn hảo cho một buổi hẹn cùng với người yêu cũ!
Kim Taehyung nhấp nhẹ một ngụm rồi đặt xuống tách cà phê trong tay, thoải mái ngả người về sau mà tận hưởng từng nốt nhạc. Đã 5 năm kể từ khi chia tay, 5 năm hắn ôm trong lòng nỗi nhớ da diết cùng ân hận tột độ mỗi khi nhớ về nụ cười trong veo của thiếu niên năm nào. Kim Taehyung ngày đó còn quá non dại, quá cứng đầu, cũng thật rất vô tâm. Để rồi người kia vì quá mệt mỏi và bất lực cuối cùng cũng phải kiệt sức mà buông tay
Tiếng chuông cửa vang lên giòn giã
Kim Taehyung vội quay đầu về sau nhìn ra cửa
Và rồi hắn được nhìn thấy người mình đã nhớ thương rất nhiều
Jeon Jungkook...
- Anh đến lâu chưa?
- Không, anh vừa mới đến thôi. Em uống gì? Anh gọi Americano cho em nhé?
Jeon Jungkook thong thả gỡ kính râm đặt xuống bàn, mỉm cười lắc đầu
- Tôi không thích Americano, order giúp tôi một Cappuccino. Cảm ơn
- À... Ừ
Trong lúc đợi Kim Taehyung đi order cà phê, Jungkook nhoài người ngắm nhìn một chút cảnh vật phía bên ngoài. Chà, chỉ rời Hàn Quốc có 5 năm thôi mà mọi thứ đã thay đổi nhiều quá, duy chỉ nơi này là vẹn nguyên như năm nào. Cây anh đào trước quán vẫn xanh tươi như thế, bên cạnh vẫn là hòm thư cũ đã nhuốm màu rỉ đỏ. Jungkook chợt nhớ lại những ngày còn cuống cuồng chạy tới đây ngay sau tiết thể dục chỉ để mua cho Kim Taehyung loại cà phê mà anh ta thích.
- Của em đây!
- Cảm ơn anh
Taehyung ngắm nhìn người kia một chút, nhận thấy cậu bây giờ đã cao hơn trước nhiều rồi. Khuôn mặt trắng hồng với nét đáng yêu giờ mang theo cả vẻ trưởng thành rắn rỏi. Đôi môi căng mọng có cái nốt ruồi ngay bên dưới trông cũng đáng yêu hơn năm xưa. Hắn chợt tự hỏi, tại sao trước đây lúc còn quen nhau lại chưa bao giờ nhận ra đôi môi này xinh xắn đến mức nào để giờ này muốn hôn em một cái cũng chẳng còn tư cách.
- Anh tưởng em vẫn thích Americano như ngày trước chứ?
- Tôi đã bao giờ thích Americano đâu?
- Chẳng qua vì thích anh và anh thì thích nó nên tôi mới cố gắng uống hết mà thôi. Đắng ngắt, chẳng khác gì anh cả.
Ừ nhờ? Kim Taehyung chợt nhận ra hắn chưa từng hỏi xem Jeon Jungkook thích gì, hoàn toàn bắt ép em phải làm mọi thứ đúng theo ý thích của mình.
- Em dự định sẽ ở Hàn bao lâu?
- Chắc là sẽ ở đây luôn. Dù sao thì cũng đã tốt nghiệp đại học bên Mỹ rồi, về đây kiếm việc làm cũng được.
- Ừ, vậy thì tốt!
Bầu không khí trở nên cứng nhắc làm hắn khó chịu, trong khi đó Jungkook vẫn bình thản mà đưa tách cà phê chạm môi. Bấu tay đắn đo một hồi, Kim Taehyung quyết định nói ra điều mình luôn ấp ủ từ rất lâu
- E-Em đã có người yêu chưa?
- Tôi sao?
Jungkook cười nhẹ
- Chưa, và cũng không có ý định đó.
- Jeon Jungkook, em... ý anh là, anh cảm thấy hối hận vì đã đánh mất em. Chúng ta có thể...
- Không thể!
4 chữ " quay lại với nhau " còn chưa kịp thốt ra liền bị Jungkook chặn lại, hắn bất đắc dĩ đành nuốt ngược vào trong
- Taehyung à, anh không cần phải thấy có lỗi. Ngày xưa là do tôi chủ động bám dính lấy anh mà, thậm chí đến bây giờ nghĩ lại tôi còn thấy chán ngán chính mình nữa kia. Vì tôi là con đỉa chủ động bám lấy trước nên anh không cần phải thấy có lỗi đâu
- Với cả...vì anh là tình đầu của tôi. Có những vết thương cần rất lâu mới có thể chữa lành lại được...
- Nói tóm lại, bây giờ chúng ta chỉ là bạn
Mặc dù đã đoán trước được câu trả lời nhưng khi nghe Jungkook lạnh lùng từ chối mình như thế, trái tim hắn vẫn không