Lâm Tư Ân đặt tay mình vào tay người đàn ông đó đồng thời cũng ngước mặt lên nhìn, vừa nâng lên thì cô đã bắt gặp được khuôn mặt điển trai của Tô Lăng Thụy, anh ta đang dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
" Tôi không sao, cảm ơn!!" Sau khi được dìu đứng dậy Lâm Tư Ân lịch sự nói lời cảm ơn và muốn rút tay mình ra khỏi tay anh ta, nhưng Tô Lăng Thụy lại như có như không mà nắm chặt tay cô không buông.
" Nè, anh mau..." Lời cô còn chưa kịp nói hết thì đã bị một giọng nói lạnh lẽo vang lên cắt ngang.
" Mau Buông ra!!"
Lâm Tư Ân vì bị giọng nói sắc lạnh và có chút quen thuộc của người nào đó làm cho giật bắn cả mình nên cô đã theo quán tính mà dựt thật mạnh tay mình ra khỏi tay của Tô Lăng Thụy.
" Triết Hạo!! anh...sao anh lại ở đây?" Vì bị bất ngờ với sự xuất hiện của anh, nên lời nói của cô có phần hơi lắp bắp.
Đột nhiên Triết Hạo lại từ trong đám đông xuất hiện, hai tay thong thả đút vào túi quần đi đến, bước chân anh có phần hơi gấp gáp, nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ cương nghị và âm trầm vốn có của mình khiến cho người khác khi đối diện đều không rét mà run.
Bây giờ Lâm Tư Ân mới để ý, đám đông xung quanh hầu như là nữ sinh của trường này, ánh mắt của họ lộ rõ vẻ say mê dõi theo từng bước chân của Triết Hạo.
" Lại đây" Khi gần đến chỗ Lâm Tư Ân đang đứng thì Triết Hạo lại vương tay ra mạnh mẽ kéo cô vào lòng mình.
" Làm gì vậy? Buông ra coi!!" Lâm Tư Ân khi bị anh ôm trước mặt nhiều người như vậy nên có phần ngại ngùng, cô vùng vẫy muốn đẩy anh ra nhưng hành động lại không mấy quyết liệt cho lắm.
Cô hơi hoảng hốt khi để ý thấy có rất nhiều ánh mắt hình viên đạn của bọn nữ sinh đang chĩa về phía mình.
Bọn họ như muốn ngay lập tức chạy đến xé xác cô ra làm trăm mảnh.
" Này, anh là tên nào vậy, mau buông Tư Ân ra, anh không thấy em ấy đang khó chịu à?" Tô Lăng Thụy muốn chạy đến kéo Lâm Tư Ân, nhưng giữa chừng lại bị Triết Hạo dùng ánh mắt sắc bén của mình cảnh cáo khiến anh ta nhất thời giật mình mà không dám bước tiếp.
" Em có khó chịu không?" Triết Hạo đưa mắt nhìn xuống Lâm Tư Ân đang trong lòng mình, nheo mắt hỏi.
" Hỏi thừa, chẳng lẽ lại không!!" Cô lườm anh một cái sắc lẻm, bĩu môi nói.
" Vậy sao em không đẩy tôi ra?" Triết Hạo nhếch mép cười, đắc ý nhìn cô.
Đúng là lúc đầu anh có hơi dùng sức để giữ cô lại, nhưng ngay sau đó vì sợ cô đau nên anh đã thả lỏng tay mình ra.
Nếu như Lâm Tư Ân có ý định muốn thoát khỏi sự chế ngự của Triết Hạo thì cô chỉ cần đẩy nhẹ một cái là có thể rời khỏi vòng tay anh được rồi.
" Tôi, tôi...!còn chẳng phải tại anh hay sao...!!" Lâm Tư Ân gượng đến đỏ cả mặt, nhanh chóng đẩy anh ra còn mình thì lùi lại phía sau vài bước.
Cô vì thẹn quá hóa giận nên đã đấm vào ngực anh một cái rõ mạnh.
Cô vậy mà lại chịu đứng yên để cho anh ôm, thật đúng là mất mặt quá mà.
" Em là đang đánh yêu tôi đó sao?"
Lâm Tư Ân lúc này trông vô cùng đáng yêu, nên Triết Hạo đã không nhịn được mà giở thói lưu manh muốn trêu cô một câu.
" Tôi đây là đang muốn đánh chết cái đồ khó ưa nhà anh luôn đấy!!" Cô tức giận trừng mắt nhìn anh.
" Em ổn chứ? Anh ta làm em khó chịu sao?" Tô Lăng Thụy lo lắng, nhẹ giọng hỏi cô.
" Đứng im đó cho tôi, nh cũng làm tôi khó chịu!!"
Tô Lăng Thụy vì lo lắng nên đã vương tay ra muốn kéo Lâm Tư Ân về phía mình, nhưng còn chưa kịp hành động thì đã bị lời nói mang tính cảnh cáo của cô làm cho bàn tay anh ta đang đưa ra không trung phải sượng lại vài giây.
" Này Tư Ân cậu làm gì ở đây vậy, tớ với Nhu Nguyệt đi tìm cậu nãy giờ đấy!!" Thái Tư Huyền lúc này đang kéo tay Tống Nhu Nguyệt chen lấn từ trong đám đông đi ra.
Khi nãy lúc Lâm Tư Ân bị té ngã thì