Vào lúc đó, bữa tiệc bắt đầu, tiếng vĩ cầm du dương được vang lên.
Mọi người đều hướng mắt về phía cầu thang, ông Âu đang được Âu phu nhân dìu xuống.
Ông Âu đứng ở sân khấu, phát biểu đôi lời: "Tôi cảm thấy rất vinh hạnh khi mọi người đã đến đây chúc mừng tiệc mừng thọ của tôi và cũng cảm thấy rất may mắn khi mình vẫn có thể khoẻ mạnh để đứng ở đây, cùng mọi người mừng thọ ở tuổi bảy mươi tám.
Và bữa tiệc năm nay cũng là bữa tiệc mà tôi cảm thấy vui nhất từ trước đến nay, được nhìn con cháu sum họp và đặc biệt là...!Tử Yên, con lên đây cùng ông."
Được gọi đến tên mình, cô cảm thấy có chút bất ngờ và không phản ứng kịp, cô đưa mất nhìn Âu Thiệu Dương, anh gật đầu cô mới mạnh dạn bước lên sân khấu.
Ông tiếp tục nói lời phát biểu: "Tôi cảm thấy vui vì sau bao nhiêu năm chờ đợi, tôi cuối cùng cũng có cháu dâu rồi.
Đây là cháu dâu của tôi, con bé tôi là Triệu Tử Yên."
Mọi người có chút sững sờ, nhìn nhau ba giây sau đó mới ồ lên vỗ tay.
Tin này thật sự là một tin chấn động, hứa hẹn sẽ lên hotsearch vào ngày mai.
Vì trước đây còn có nhiều người đồn rằng Âu Thiệu Dương chính là gây, bây giờ đột nhiên lại có vợ, đúng là khiến người ta khó chấp nhận.
Tiếp đó, tiệc mừng thọ của ông Âu đồng thời đã biến thành tiệc chúc mừng Âu Thiệu Dương và vợ.
Vì vậy anh và cô đã phải chào hỏi rất nhiều người, nhiều người mà cô chưa từng gặp bao giờ mà cũng không biết họ là ai.
"Âu Thiệu Dương, rốt cuộc là chúng ta phải diễn kịch đến bao giờ vậy? Hình như là chúng ta đã đi xa quá rồi đấy." Cô thì thầm với anh, trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng.
Âu Thiệu Dương ngược lại, không những rất thản nhiên và còn nâng ly rượu lên uống rất thoải mái: "Tôi không sợ thì cô sợ gì chứ?"
"Tôi...!tôi không muốn cứ tiếp tục lừa nội, tôi thật sự cảm thấy rất tội lỗi."
"Vậy thì không lừa nữa." Anh chợt cúi đầu xuống nhìn cô.
"Thế anh định khi nào thì nói cho nội biết?"
"Ý tôi là...!không diễn kịch nữa, phim giả thành thật, như vậy không tính là chúng ta đã lừa nội." Âu Thiệu Dương nhếch mép, trong mắt đầy ẩn ý.
"Anh lại không nghiêm túc." Cô vội ngoảnh mặt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào gương mặt đẹp đến động lòng của anh.
"Ha! không phải là cô sợ điều đó sẽ thật sự xảy ra đó chứ? Tôi nói cho cô biết, điều đó là không thể nào, trừ phi..." Anh nói với giọng đầy ẩn ý, nói được một nữa thì không nói nữa.
Như vậy càng khiến đối phương tò mò muốn biết: "Trừ phi gì?" Cô ngẩng đầu lên trông chờ câu trả lời của anh.
Đột nhiên, anh cúi đầu xuống, gần đến mức tim Tử Yên đập loạn cả lên.
"Trừ phi cô phải lòng tôi."
Cô vội cúi mặt xuống che đi gương mặt đang đỏ bừng của mình, nhưng lại giấu đầu lộ đuôi, tai của cô cũng đã ửng đỏ luôn rồi.
Âu Thiệu Dương nhếch mép, anh cảm thấy việc chọc ghẹo cô chính là một thú vui, vì anh đfax nhìn rra được con người thật của Tử Yên.
Bình thường thì thích tỏ ra nguy hiểm, nhưng thật ra lại có chút ngốc nghếch và ngây thơ.
...
Ở cuối bữa tiệc, mọi người đã về gần hết, ông và mẹ của anh cũng đã về trước từ lâu, vì vậy anh và cô cũng rời đi.
...
Ở trên xe.
Tử Yên nhìn ra ngoài cửa xe, cô nhìn thấy đèn đường, nhìn thấy dòng người tấp nập, nhìn thấy một gia đình đang