Âu Thiệu Dương đẩy mạnh Tử Yên vào trong xe, sau đó thì anh cũng lên xe và cho xe chạy.
Anh chạy với tốc độ rất nhanh, cứ như là đang ngồi trên tên lửa vậy.
"Thiệu Dương, rốt cuộc là anh bị sao vậy?"
Cô không dám nghĩ là anh đang tức giận vì Vương Trạch đã hôn cô.
Chỉ có thể giải thích việc này vỏn vẹn bằng bốn từ "tính chiếm hữu cao", cho dù anh có cần hay không cần, có thích hay không thì cô vẫn là người của anh, người khác không có quyền động vào.
"Thiệu Dương..."
"Ngậm miệng lại đi." Anh cọc cằn mắng cô.
Thật ra chính anh cũng không biết vì sao mình lại tức giận, vì sao lại phải không vui vì người phụ nữ này.
Anh chỉ biết máu nóng trong người anh đang không ngừng sôi sục và dâng trào.
Về đến biệt thự, anh tức giận mở cửa xe ra cho cô: "Ra ngoài."
Tử Yên sự hãi tránh né anh, chưa bao giờ cô thấy anh tức giận đến mức này, ánh mắt buốt giá đó...!cứ như là muốn giết người.
"Anh...!anh đừng như vậy có được không? Thật sự rất đáng sợ đấy." Tử Yên nhìn anh bằng ánh mắt long lanh ứa lệ.
"Lại muốn giở trò giả vờ đáng thương?" Anh tức giận, mất kiên nhẫn vác cô trên vai, đi thẳng lên lầu.
"Em..
em không có, anh mau thả em xuống đi."
Cô đấm vào lưng anh, giãy dụa không ngừng, nhưng đối với anh, nó không thấm thía vào đâu cả.
Anh mở cửa phòng bước vào sau đó quăng mạnh cô xuống giường.
Tử Yên run rẩy, cô sợ sệt lùi về phía sau: "Anh...!anh đừng quá đây, nếu anh còn qua đây thì em sẽ không khách sáo đâu."
Anh đè cô xuống giường, hung tợn nhìn cô, vốn dĩ là khoing quan tâm đến lời cô nói: "Lúc nãy Vương Trạch nó đã chạm qua chỗ nào của cô? Hửm?"
"Anh...!anh quan tâm đến chuyện này làm gì? Dù sao em cũng đâu phải vợ anh."
Anh nhếch mép, tay không ngừng sờ mó lung tung: "Là eo sao? Ngực? Hay là cả chỗ này?"
"Á! Không có." Anh nắm chặt lấy cánh tay anh, không cho anh tiếp tục có cơ hội động thủ.
"Không có? Còn đôi môi này thì sao? Bị cưỡng hôn, có phải là cảm giác rất thích không?" Anh bóp lấy má cô.
"Không, không phải." Tử Yên liên tục lắc đầu.
Âu Thiệu Dương nghiến răng, mày hơi nhíu lại, khoé miệng hơi cong lên, cười như không cười, ép cô mở miệng: "Không phải sao? Cô không tin."
Sau đó thì...!cưỡng hôn cô, chiếm đoạt lấy đôi môi cô.
Hương vị cay nồng của rượu và mùi thuốc lá thoang thoảng khiến cho bầu không khí dần trở nên ám muội.
Anh điên cuồng đến mức không thể nhịn được mà cắn vào môi cô.
"Còn nói không phải, không phải cũng hưởng thụ ra phết đó sao?"
Tử Yên lắc đầu, rưng rưng nước mắt nhìn anh: "Vì đó là anh nên em mới vậy."
Đôi mắt ấy như hút hồn anh, khiến cho cơ thể của anh nóng bừng bừng như lửa đốt, dần mất quyền kiểm soát mà "muốn"