Tử Yên không vì anh đối xử với mình tàn nhẫn mà bỏ cuộc, vì dù sao thì bây giờ thân phận của cô cũng không được sạch sẽ cho lắm, anh ghét bỏ cũng là chuyện bình thường.
Vì vậy cô đã đợi khi anh ra về, lén biến thành hình dạng hồ ly để đi theo anh.
Khi anh mở cửa xe, cô đã nhanh chân leo lên xe anh và trốn ở ghế sau.
Vì vậy anh đã không phát hiện.
Tử Yên cũng không biết mình làm như vậy sẽ được gì, nhưng tạm thời cứ đi theo anh, nếu anh gặp rắc rối cô cũng có thể nhảy ra giúp anh xử lý.
"Reng! Reng! Reng!"
Tiếng chuông điện thoại vang lên, anh nhìn thấy màn hình chữ "mẹ" thì liền tắt máy không nghe.
Nhưng tiếng chuông cứ vang lên không ngừng, vừa phiền vừa ồn nên anh đã bắt máy.
"Lại có chuyện gì sao mẹ?" Giọng Âu Thiệu Dương vốn đã lạnh lùng nhưng giờ lại càng thờ ơ.
"Không có chuyện gì thì không thể gọi cho con dao thằng ranh?"
"Nếu không có gì thì con tắt máy đây."
"Khoan đã, thật ra là có một chuyện.
Con cũng biết là ông nội con bị bệnh nặng rồi đấy."
"Lại là chuyện cưới vợ à?" Anh đã đoán trước được là bà ấy muốn nói gì.
"Năm nay con cũng đã hai mươi bảy rồi, sự nghiệp cũng đã ổn định, là chủ tịch của một tập đoàn lớn, còn không cưới vợ thì đợi đến khi nào? Hơn nữa đây còn là nguyện vọng của ông nội con, không lẽ con không thể đáp ứng được sao? Con định để cho người ta đồn con là gay đến khi nào?" Giọng của bà ấy có lẽ là đang tức giận.
"Được rồi, con biết rồi."
"Biết rồi là biết thé nào? Mẹ nói cho con nghe, mẹ đã sắp xếp một buổi xem mắt cho con rồi, một lát nữa mẹ gửi địa chỉ cho con, con lo mà chuẩn bị đi.
Nếu mà con không đến..."
"Tút tút!"
Mẹ anh còn chưa nói dứt câu thì anh đã vội vàng tắt máy, tâm trạng càng lúc càng trở nên u ám và đáng sợ.
Đột nhiên lúc này Tử Yên lại nảy ra một ý.
Cô biến trở lại thành hình người và lên tiếng: "Tôi có thể giúp anh."
Nhìn thấy cô ngồi ở phía sau xe mình, anh đã giật thót cả tim, vội vàng phanh xe lại.
"Sao cô lại ở trên xe tôi? Cô chán sống rồi sao?" Dáng vẻ của anh là đang muốn đuổi người.
Nhưng cô lại mỉm cười, chớp mắt một cái thì đã ngồi ở ghế phụ lái.
"Anh đừng nóng giận như vậy.
Nếu anh còn hung dữ thì tôi sẽ đổi ý không giúp anh nữa đấy."
"Tôi cần vào