Sáng hôm sau, khi Âu Thiệu Dương từ trên lầu bước xuống, chuẩn bị đi làm thì nhìn thấy Tử Yên đang ngủ ngon lành ở trên sofa.
Khi anh bước đến gần thì mới phát hiện, tướng ngủ của cô xấu xí đến mức lộ liễu da thịt, khiến anh không thể nhìn nổi.
"Triệu Tử Yên! Triệu Tử Yên!"
Anh gọi cô mấy làn, cô mới mơ hồ ngồi dậy, dụi dụi mắt rồi ngẩng đầu nhìn anh, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.
Âu Thiệu Dương ngoảnh mặt đi chỗ khác, giả vờ chỉnh lại cà vạt: "Hôm nay ông nội tôi xuất viện, vì vậy chiều nay mẹ tôi muốn tôi dẫn cô về nhà ăn bữa cơm tối.
Vì vậy cô lo mà chuẩn bị đi, chiều tôi sẽ về đón cô."
Cô vừa ngáp vừa nói: "Biết rồi."
Âu Thiệu Dương hừ lạnh một tiếng rồi rời đi, vô cùng đáng ghét.
...
Chiều hôm đó ăn trở về đó cô đến Âu gia, nhưng anh lại không tìm thấy cô, vô tình anh nhìn anh đứng bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn thấy một cô gái có tai hồ ly và đuôi đang ngồi trên xích đu ở vườn hoa đung đưa qua lại, nhưng khi ăn chớp mắt một cái thì tai và đuôi đã biến mất.
"Mình bị hoa mắt sao?" Anh lầm bầm sau đó thì đi xuống lầu, cau có đứng ở trước mặt cô.
"Anh về rồi à?" Cô nghiêng đầu nhìn anh còn nở nụ cười tinh nghịch.
"Cô giỡn mặt với tôi đó à? Có biết là tôi tìm cô từ nãy đến giờ không?"
Tử Yên đứng dậy khỏi xích đu, đi lướt qua anh: "Chúng ta đi thôi."
Anh trợn mắt, trong lòng vô cùng bực bội.
Anh cảm thấy cô gái này ngoai có nhan sắc ra thì chẳng có gì cả, tại sao những người đàn ông kia lại điêu đứng như vậy? Không lẽ bọn họ đều bị mù hết rồi?
...
Đến Âu gia, Âu Thiệu Dương như biến thành một người khác, cử chỉ dịu dàng, hành động tinh tế, quả là mẫu người đàn ông chuẩn mực, không chút khuyết điểm.
Anh nắm tay Tử Yên, dẫn cô vào trong.
Nhà chính của Âu gia quả là có khác, lớn gấp mấy lần căn biệt thự của Âu Thiệu Dương, nó giống như một lâu đài nguy ngoa tráng lệ, cho dù chứa trăm người cũng không vấn đề.
Anh và cô vừa vào trong thì mẹ của anh đã vui vẻ đi đến nắm lấy tay cô: "Cuối cùng cũng hai đứa cũng về rồi, nội và mẹ chờ hai đứa từ sáng đến giờ."
Một người hầu trong nhà dìu ông đi xuống lầu, nhìn thấy cô, ông liền nở nụ cười hiền hậu: "Tử Yên đó à?"
"Nội!" Cô bước đến đỡ lấy tay ông.
"Xem ra bây giờ hai người chỉ biết đến cô ấy không còn biết đến đứa cháu trai này