Buổi tối, Ôn Từ nghe tiểu nữ vương Kiều Tịch Tịch nói mới biết An Nhiễm và Phó Tư Bạch đã chia tay.
"Không, nói đúng ra là Phó Tư Bạch đá cô ta."
"Còn bảo An Nhiễm dọn dẹp sạch sẽ mấy lời đồn đại không hay về cậu ở trên mạng, nếu không anh ta sẽ cho cô ta đẹp mặt.
Cậu nói xem Phó Tư Bạch cái người này, lúc tốt thì đúng là tốt thật, nhưng trở mặt một cái là không thèm nể tình chút nào luôn!"
Ôn Từ cũng không thèm để tâm tới mấy thứ này, nhưng cô nhìn chiếc ô màu đen kia, bỗng nhiên trong lòng lại thấy hơi oán hận.
Chiếc ô này bắt buộc phải được trả lại cho chủ nhân của nó, nhưng cô thực sự...!thực sự không muốn có chút dính líu gì đến người nhà họ Phó.
Cô căm hận dòng họ này, bởi vì tất cả nỗi khổ cực mà cô đang phải trải qua đều là do nhà họ Phó ban tặng.
Ôn Từ hạ quyết tâm, cô chỉ trả ô, tuyệt đối không nhiều lời với anh.
Ba giờ chiều, cô nghe đám con gái trong lớp nói Phó Tư Bạch đang chơi bóng, thế là cô lập tức cầm ô chạy đến sân bóng rổ.
Vừa bước vào sân đã có thể cảm nhận được hơi thở tràn đầy hoocmon nam tính của đám sinh viên khoa thể dục, thỉnh thoảng bên tai lại truyền đến những tiếng hô hào trầm thấp thô bạo cùng với tiếng bóng rổ đập xuống đất.
Ôn Từ vừa liếc mắt đã nhìn thấy Phó Tư Bạch trong đám người.
Mái tóc màu xám khói của anh cực kỳ chói mắt.
Không phải ai cũng làm chủ được màu tóc thời thượng như vậy.
Ngũ quan sắc bén cùng làn da trắng lạnh của Phó Tư Bạch, còn có khí chất phóng khoáng ngang ngạnh trên người anh lại càng tăng thêm sự thu hút của đống lông tóc màu trắng trên đầu, đẹp trai đến mức lóa cả mắt.
Ôn Từ tranh