Quản gia Trần và Yên Nhiên đồng thời đi đến, Yên Nhiên la lên, cô mở to mắt hết cỡ vì nghe thấy cô chủ nhỏ của mình đang bị mất tích.
Quản gia Trần và Cao Văn Lạc cũng không khác cô là mấy cũng lo lắng cho Giao Uyên.
Cao Văn Lạc nghe xong thì lập tức gọi điện sai người mau chóng tìm Giao Uyên.
Anh trở về phòng lấy điện thoại gọi cho Phong Dực và hai tên bạn thân của anh
- Cao tổng, có chuyện gì thế ạ?
Mày gọi không bao lâu thì đầu dây bên kia lập tức bắt máy
- Tôi cho cậu 15 phút để tìm vị trí Giao Uyên ngay bây giờ!
- V...vâng.
Phong Dực đang ngồi trên bàn làm việc nghe giọng Cao Lãnh Khang làm anh không khỏi nuốt một ngụm nước bọt tỏ vẻ sợ hãi.
Sau khi tắt máy Cao Lãnh Khang lại gọi điện cho Dương Tử Đằng
- Tử Đằng, cậu và Văn Trạch tìm vị trí của cô ấy ngay bây giờ!
- Cô ấy? Trương Giao Uyên?
- Nhanh lên!
Nói xong Cao Lãnh Khang tắt luôn máy để Tử Đằng anh ta vẫn đang giơ điện thoại lên không trung đờ đẫn.
Mắc cái gì lại lôi cái giọng khủng bố đó ra nói với tôi, muốn người ta tắc thở hả cái tên này đúng là không ngày nào yên ổn được với cậu ta.
Nghĩ thế thôi Dương Tử Đằng vẫn nhanh chóng liên lạc cho Lâm Văn Trạch hai người đều ngồi trước máy tính không ngừng tìm kiếm tung tích của Giao Uyên.
Cao Lãnh Khang vội vàng lấy xe của mình rời khỏi Cao gia tìm kiếm bóng dáng của cô.
Trên tay vẫn cầm một máy cử tất cả vệ sĩ trong tập đoàn cùng anh tìm kiếm.
“Giao Uyên tôi không cho phép em gặp bất cứ chuyện gì”
“ Là tên đó sao? Hắn phát hiện ra cô rồi?”
Trong nội tâm anh lay động, nếu là tên kia thì hắn nên thầm cầu nguyện cho mạng sống của mình hôm nay vẫn vẹn nguyên đi.
Anh điên cuồng tìm kiếm bóng dáng cô, tiếng chuông điện thoại dập tắt suy nghĩ của anh, là Phong Dực anh ta gọi đến.
- Cao tổng, Trương tiểu thư là đang ở trong căn nhà hoang trong rừng phía Bắc ở ngoại thành.
Nghe xong anh lái xe với tốc độ cao, Dương Tử Đằng và Lâm Văn Trạch cũng nhanh chóng đến nơi đó, ngoài tất cả vệ sĩ trong tập đoàn anh còn bảo Tử Đằng cử một trong số những thành viên giỏi nhất trong bang cùng đến bao vây chỗ nhà hoang đó.
————————————————————
Trong cơn mê, Giao Uyên giật mình tỉnh dậy nhưng trước mắt cô vẫn là một mảng tối đen giống lúc nãy.
Cô tưởng mình vẫn chưa thoát khỏi giấc mơ ấy, cảm giác ở miệng và thân không hề cử động được, cổ tay cảm thấy đang bị thứ gì đó siết chặt lấy.
Trên gương mặt tựa như thiên thần của cô sớm đã chảy đầy mồ hôi.
Giao Uyên cố gắng động đậy nhưng không thành.
Cứ ngỡ là trong mơ, đang cố thoát khỏi thứ bóng tối đáng sợ thì cô lại nghe thoáng tiếng nói của ai đó
- Này, hôm nay chúng ta có phải hời to rồi không?
- Không thế thì sao, được hẳn chiếc xe sang còn gì, à mà đã gọi điện cho người nhà cô ta chưa?
- Điện thoại cô ta ở trong túi, tao tưởng tí nữa báo cho đại ca xong mới gọi?
Nghe loáng thoáng qua cuộc đối thoại của hai kẻ nào đó, cô giật mình tỉnh táo hơn.
“Mình...là đang bị bắt cóc ư? Không phải mơ à? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Giao Uyên hoang mang tột độ, cô không ngừng nghĩ đến việc gì đang xảy ra xung quanh mình.
- Đ...đại ca, anh đến rồi sao?
- Mày có chắc là được hời không?
- Vâng thưa đại ca em chắc chứ ạ, em còn mang theo một người con gái, cô ta hình như là con của chủ chiếc xe đó.
- Sao tao cứ thấy bất an nhỉ, chiếc xe đó...mày chắc không đụng đến nhà nào máu mặt chứ?
- Chuyện đó...à mà đại ca à, con bé đó đẹp lắm ngài có muốn...chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó chút không?
Tên tay sai gương mặt quỷ quyệt nhìn tên mặt sẹo đại ca của hắn.
Tên mặt sẹo bắt đầu nở nụ cười dâm tà
- Mở bịt mắt cả băng dán ra tao xem nào!
- Uầyy đúng là mỹ nhân mà, lần đầu tiên tao thấy được người đẹp như vậy đấy
Giao Uyên sau khi được cởi bỏ những thứ dính trên gương mặt xinh đẹp của mình.
Mắt cô dần dần mở ra nhìn khung cảnh xung quanh.
Đảo mắt nhìn một lượt đây căn nhà cũ kĩ nhìn qua cũng biết nó đã có nhiều tuổi đời và hình như đã được bỏ hoang rất lâu rồi.
Ánh mắt cô dừng lại ở những người đàn ông lạ mặt trước mắt.
Do cô động đậy nhiều nên cái áo sơ mi trễ vai của cô một bên cũng tụt xuống không ít.
Bọn chúng không ngừng nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng khiến cô không khỏi rùng mình.
Giọng cô lạnh