Gả vào Nhiếp phủ chuỗi ngày cực khổ của Châu Cẩm Ngôn cũng bắt đầu.
Nhiếp phu nhân luôn nhìn nàng không vừa mắt, dăm ba bữa lại nghĩ cách khó dễ nàng cũng không chịu để nàng tiếp quản trung quỹ. Châu Cẩm Ngôn vốn không có ý định tranh giành quyền quản gia, bà mẫu nói gì biểu gì nàng đều nhất nhất nghe theo, từ đầu đến cuối không thể chê trách điểm nào.
Một ngày của Châu Cẩm Ngôn bắt đầu từ lúc gà chưa gáy kết thúc khi đã vào canh tư, vì vậy mà nàng cùng quân gia đến nay vẫn chưa viên phòng.
Dần dà Nhiếp phu nhân cũng dần bỏ cuộc, dù nàng dày vò thế nào Châu Cẩm Tú vẫn thuận lợi vượt qua được, nếu nàng còn làm lớn chuyện hạ nhân sẽ nghĩ nàng hà khắc với tức phụ.
Xuân về, Châu Cẩm Ngôn gả cho Nhiếp Dương được nửa năm.
Mắt thấy nhập xuân Nhiếp Dương cố ý tặng cho Châu Cẩm Ngôn y phục mới nhưng nàng lại không nhận, nói bá tánh còn quá khốn khổ bảo nàng mặc cẩm y dạo phố nàng làm không được. Nhiếp Dương liền thuận theo ý Châu Cẩm Ngôn phát chẩn cứu tế, tá điền của Nhiếp gia nộp thuế so với những tá điền khác ít hơn, cuộc sống cũng dần khấm khá hơn. Tiếng lành đồn xa chẳng mấy chốc khắp kinh thành truyền tai nhau Nhiếp phu nhân hiền lành thục đức, đoan trang hiểu lễ, thương dân như con khiến người người yêu mến.
Địa vị Nhiếp gia cũng nhờ vậy mà vững như bàn thạch, không ai không tín phục.
“Xuân về rồi, ta lại chẳng biết tặng gì cho quân gia.”
Ngước mắt nhìn lên phát hiện hạnh trong vườn đã nở ngợp trời, hương hoa nồng nàn say đắm nhân tâm.
“Ngươi lấy giúp ta một cái rổ sạch.”
Thu Thủy vâng dạ đáp lời rồi xoay người rời đi lấy rổ sạch, rất nhanh liền quay lại với một rổ tre nhỏ trong tay. Châu Cẩm Ngôn yểu điệu duỗi cánh tay trắng trẻo ngắt một cụm hoa hạnh cho vào rổ, cố ý lựa những đoá đẹp đẽ nào còn nguyên vẹn, nàng nghĩ muốn nhưỡng tửu cho quân gia.
“Thiếu phu nhân muốn làm điểm tâm hạnh hoa sao?”
Châu Cẩm Ngôn mỉm cười lắc đầu đáp: “Quân gia đặc biệt thích ẩm tửu thưởng hoa, ta định nhưỡng một vò hạnh hoa tửu cho nàng, nếu nàng uống thấy thích ta sẽ nhưỡng thêm một ít.”
“Thiếu phu nhân đối với Tướng quân thật tốt!”
“Nàng vừa là ta phu lang vừa là ta nương tử, sao có thể không đối tốt với nàng?” Châu Cẩm Ngôn kề hoa lên mũi ngửi thử, mùi hoa thơm ngát tràn ngập ý vị mùa xuân: “Dù có đối tốt với nàng bao nhiêu ta vẫn cảm thấy không đủ, tốt nhất là cùng nàng đời đời kiếp kiếp không chia không lìa.”
Thu Thuỷ bị dáng vẻ si tình mê mụi của thiếu phu nhân làm cho cảm động, Tướng quân cùng phu nhân ân ân ái ái, chung thuỷ son sắt, thật đúng là hình mẫu phu thê lý tưởng nhất trong kinh thành.
Vừa vặn Nhiếp phu nhân nhàm chán ra vườn đi dạo, thoáng thấy nàng từ xa liền nheo mắt quát: “Ngươi đang làm gì?”
Thu Thuỷ tức thì quay lại kính cẩn hành lễ rồi đáp: “Bẩm lão phu nhân, thiếu phu nhân đang hái hoa hạnh để nhưỡng hạnh hoa tửu cho Tướng quân.”
“Hạnh hoa tửu? Tú nhi còn biết nhưỡng cả hạnh hoa tửu?”
Châu Cẩm Ngôn rụt rè cúi đầu đáp: “Tức phụ nông cạn.”
“Vậy ngươi tiếp tục làm đi.” Nhiếp phu nhân đưa tay ra sau sờ soạng gáy: “Ta cảm thấy cơ thể có hơi nhức mỏi, Thu Thuỷ ngươi đi xoa bóp cho ta đi.”
Nhận ra lão phu nhân muốn cùng nàng nói chuyện riêng, Thu Thuỷ nào dám không nghe theo, cung kính đợi Nhiếp phu nhân đi trước rồi bản thân nối gót theo sau. Vừa vào phòng Nhiếp phu nhân liền đóng sầm cửa lại, sẵn tiện kéo Thu Thủy ngồi xuống ghế.
“Ngươi hầu hạ thiếu phu nhân nửa năm có cảm thấy nàng kì lạ không?”
“Thiếu phu nhân có gì kì lạ?”
Nhiếp phu nhân dùng ánh mắt hận thiết bất thành cương liếc nàng: “Hai ngày trước khi hôn lễ diễn ra ta nghe nói Tú nhi đã bỏ trốn khỏi Châu phủ, do chưa rõ thực hư thế nào nên ta và lão gia cũng không muốn làm lớn chuyện. Nhưng đến ngày thành thân Tú nhi