Bình An hướng về phía phương xa nhìn, lẩm bẩm một mình: "Đã gần hai tháng rốt cuộc người kia còn muốn kéo dài đến bao lâu?".
Thuý Lan đứng bên cạnh nhìn chủ nhân của mình thẫn thờ gần một canh giờ, nàng đột nhiên nhớ ra chuyện gì vẻ mặt vô cùng cao hứng.
-Công tử.
-Ân?
-Khi chiều nô tỳ đến ngự thiện phòng đã gặp được thái tử đó.
-Ngươi gặp Nguyệt nhi?
Thấy Bình An có phản ứng với câu nói của mình, nàng thực vui vẻ.
-Nó thế nào?
-Thái tử đã lớn hơn rất nhiều rồi ạ. Nhưng . . . . nô tỳ cũng chỉ thấy được từ đằng xa.
Nàng ngượng ngùng gãi đầu, vốn muốn mang chuyện này ra làm dời lực chú ý Bình An để cậu không còn suốt ngày u uất rồi suy nghĩ không đâu. Bất quá nàng chỉ là một nô tỳ nhỏ bé thấy được hoàng tử đã là phúc phận, nào có chuyện được lại gần diện kiến.
Bình An hướng Thuý Lan khẽ cười.
-Thế là tốt rồi.
-Vậy nên . . . . người không cần phải lo đâu.
-Ta biết. Đa tạ ngươi.
Bình An cùng Thuý Lan đang nói chuyện vui vẻ vô tình quét ánh mắt qua thấy Hiên Viên Nhật đứng ngoài cửa. Cậu cũng không còn bất ngờ trước sự xuất hiện bất thình lình này nữa, tuy nhiên tâm tình đang tốt hơn một chút vừa trông thấy y nụ cười trên môi tắt lịm.
Là chuyện gì mà Bình An có thể cười ôn nhu như vậy? Còn vừa trông thấy mình đã trưng ra bộ mặt lạnh nhạt, Hiên Viên Nhật thoáng tức giận. Nhưng cũng không chú ý đến y cảm thấy tức giận không phải là vì nụ cười của Bình An mà là do cậu đã cười với người khác.
Thuý Lan thấy hoàng thượng đến, biết điều hành lễ rồi vội vàng ra ngoài đóng cửa lại. Hiên Viên Nhật lại gần bên cạnh Bình An không nóng không lạnh buông một câu.
-Ngươi vừa trao đổi chuyện gì với nàng ta?
Hồi lâu không thấy Bình An đáp lại, những tưởng cậu không nghe rõ, Hiên Viên Nhật bèn nhàn nhạt hỏi lại nhưng vẫn như cũ không nhận được câu trả lời.
Ngước nhìn sang gương mặt trắng bệnh, gầy gò đang chằm chằm nhìn ra ngoài cửa ngắm nhìn cảnh sắc phương xa.
Ngoài kia có gì đáng để cho Bình An bận tâm đến thế ?
Hiên Viên Nhật có chút trì độn nhận ra nguyên bản không phải Bình An không nghe mà chính là không thèm chú ý đến mình.
-Ngươi điếc rồi sao?
Bình An bình tĩnh mở miệng.
-Không phải sủng vật thì không thể nói chuyện sao hoàng thượng?
Hai tháng qua ngay đến cả âm thanh rên rỉ vì đau đớn Hiên Viên Nhật cũng không cho Bình An thoát ra khỏi cổ họng thì nói gì tới nói chuyện. Bình An cứ như búp bê vải ngoan ngoãn mặc người dày xéo qua lại, nếu không phải thỉnh thoảng còn nói mấy câu với hạ nhân Bình An còn tưởng rằng chính mình bị câm.
Hiên Viên Nhật thực không ngờ một Bình An trông yếu đuối mỏng manh như thế mà dám dùng mấy từ ngữ đó thách thức y. Không thể nói tâm tình của y rốt cuộc lúc này như thế nào?
-Hảo ! Nếu ngươi thích làm sủng vật như thế thì càng tốt.
Hiên Viên Nhật bắt lấy Bình An thô bạo ném lên giường, không đợi y ra lệnh, Bình An đã ngồi dậy tự tay tháo bỏ đai lưng, thoát ra từng kiện trang phục cứ như là một phản xạ tự nhiên.
-Trẫm còn chưa ra lệnh ngươi vội cái gì? Thực sự đói khát đến thế sao? Hay ngươi đã từng dùng cách này để quấn lấy Bắc Đường Ngạo ?
Nhưng người trước mặt tựa hồ điếc thật sự, cho dù Hiên Viên Nhật có quát tháo cỡ nào vẫn mảy may không hề phản ứng. Bình An đã quá mệt mỏi với những suy đoán có thể nói là điên rồ của Hiên Viên Nhật, đã qua hơn một năm vậy mà thỉnh thoảng không biết y nghĩ gì lại cứ thích lôi Bắc Đường Ngạo vào.
-Được lắm ! Bất quá trẫm xem ngươi có thể im lặng đến bao lâu?
Hiên Viên Nhật đột nhiên bóp miệng Bình An cho vào một viên dược rồi vội vàng lấy một chén trà đổ vào. Động tác thô lỗ làm cho cậu tránh không khỏi bị sặc, nước tràn ra khỏi khoé miệng tạo ra một khung cảnh dâm mỹ.
-Hảo hảo nuốt nó.
Ban đầu Bình An còn nghi hoặc Hiên Viên Nhật cho mình uống thuốc gì, lúc sau cười tự giễu ngoài xuân dược ra thì còn có thể là cái nào khác bởi hai tháng qua y đã dùng lên người cậu không ít. Bình An hai tay nắm chặt chăn, hàm răng cũng cắn chặt môi chờ đợi đợt tấn công không báo trước. Nhưng không như cậu sở liệu, Hiên Viên Nhật đưa ngón tay khỏi miệng vừa lau vừa tựa tiếu phi tiếu nói.
-Hôm say trẫm không có nhã hứng, muốn thì tự đến mà cầu xin.
Bình An biết là Hiên Viên Nhật đang muốn sỉ nhục mình nhưng có chết cậu cũng không cầu xin.
Tuyệt đối không.
Hiên Viên Nhật có thể vũ nhục, hành hạ cậu thế nào cũng được, còn bắt cậu mở miệng xin y thượng mình thì không có khả năng.
Chưa đầy một khắc sau thuốc đã bắt đầu có tác dụng khiến toàn thân Bình An nổi lên phản ứng. Đầu tiên là nóng rất nóng, nóng từ tâm can lan ra đến bên ngoài ,mạch máu giãn ra, cả người cậu đỏ ửng như tôm luộc. Xuân dược hôm nay so với những lần trước còn muốn gấp mấy lần. Bình An cúi đầu há miệng ra thở dốc, ngực kịch liệt phập phồng, hai chân ép chặt run rẩy. Trên người đã không còn mảnh vải nào nhưng vẫn cảm tưởng như đang nằm trong lò thiêu. Nhất là bộ vị kia như có hàng vạn con kiến bò qua bò lại ngứa đến phát điên.
Bình An vẫn cố cắn chặt môi đến mức chảy máu,thậm chí còn đưa tay lên che miệng mà vẫn không khỏi thoát ra âm thanh rên rỉ. Mồ hôi không ngừng tuôn ra, rơi từ trên trán Bình An xuống chiếc gối ướt đẫm, trong không khí tràn ngập mùi hương kích tình khiến cho thần trí Bình An không còn tỉnh táo. Đừng. . . . cậu sắp chịu không được, mở mắt ra tràn đầy hơi nước chỉ có thể mơ hồ nhìn đến thân ảnh người nọ khoanh tay trước ngực quan sát.
Hiên Viên Nhật một bên chứng chiến Bình An thà chịu đựng thống khổ vẫn không mở miệng cầu xin khiến y không khỏi tức giận, đã muốn gần nửa canh rốt cuộc cậu định cứ để như vậy đến chết luôn sao?
Hiên Viên Nhật cúi người ngậm lấy vành tai Bình An nhẹ nhàng cọ xát, cậu kiềm chế không được rên rỉ thốt ra.
-A! . . . . . A! . . . . a . . . .
Rõ ràng là có phản ứng còn muốn gắng gượng để chống đối lại mình.
Hiên Viên Nhật muốn xem người này còn có thể cứng đầu được bao lâu, y ác ý rướn người lên, cả cơ thể áp trụ trên lưng Bình An. Đôi tay càng thêm linh hoạt mà vuốt về thân thể mẫn cảm, dần dần chuyển đến địa phương kia, y cho ba ngón tay vào thay nhau đưa đẩy, thỉnh thoảng còn xoay tròn như có như không chạm đến những nơi nhạy cảm. Dưới tác dụng của thuốc, thông đạo chật hẹp vốn khô khốc nay phân bố nhiều dịch thể trở nên trơn tru thông thuận. Cơn đau cũng biến mất chỉ còn lại dục vọng trong người không cách nào khống chế được mà trào ra.
Nhưng là ngón tay không đủ, căn bản không đủ. Thân thể này sớm qua nhiều ngày dạy dỗ như thế, sớm không còn theo ý chí của Bình An nữa. Huống hồ chỗ đó ngày thường còn bị nhét ngọc thế, ngón tay bây giờ đối với nó bất quá chỉ như gãi ngứa mà thôi.
-Vẫn còn chịu được. Trẫm có hay không nên khen ngươi ?
Đôi môi Hiên Viên Nhật ma sát vào da thịt ửng hồng, hàm răng cắn nhẹ một cái rồi một cái lên thân thể bên dưới tựa như trêu đùa khiêu khích. Ngón tay thon dài vòng qua hai điểm thù du phía trước, thỉnh thoảng quét qua đầu nhũ tiêm khiến nó đứng thẳng lên. Cả ba bộ vị mẫn cảm đều bị đồng thời kích thích, thân mình mềm mại không tự giác vặn vẹo, hô hấp cũng dần gấp gáp lên.
Nhìn cái chén Hiên Viên Nhật dùng để ép mình uống dược lúc nãy nằm lăn lóc trên giường, trong lòng Bình An nổi lên một ý tưởng. Ngoài cách này ra cậu thực không còn biện pháp nào khác khi mà mọi thứ tựa như đã đến giới hạn, cậu không thể nào chịu thêm được nữa.
-Mở miệng cầu xin trẫm khó đến thế sao?
Bàn tay Hiên Viên Nhật gia tăng động tác, thậm chí còn tiến tới ngọc hành đã trướng đau không ngừng run rẩy của đối phương. Bình An hạ quyết tâm trong lúc y không chú ý đã nắm chặt cái chén vào lòng bàn tay bóp vỡ nó. Như thế này giảm cơn khó chịu hơn rất nhiều.
Một lúc sau Hiên Viên Nhật tựa hồ thấy cái gì không đúng, cúi đầu xuống thấy ga giường một mảng huyết nhục mơ hồ, cạy tay Bình An ra ném đi mảnh sứ.
-Bốp!
-Ngươi muốn chết sao?
Ngữ khí âm trầm khiến cho nhiệt độ trong phòng cũng đông cứng lại. Hiên Viên Nhật cho dù có tưởng tượng đến cỡ nào cũng không nghĩ tới tình huống Bình An lại to gan muốn tự tử ngay trước mắt mình. Y càng lúc càng loạn, lúc này đây đang rơi vào trạng thái điên cuồng.
Từ xưa đến nay bất luận cái gì không theo ý mình Hiên Viên Nhật nguyện phá hủy tất cả, y rời khỏi thân thể Bình An bước xuống.
-Được. Ta cho ngươi toại nguyện.
-Người đâu ?
-Có nô tài.
-Mang công chúa tới đây.
Bình An trong cơn mê man tỉnh lại, lảo đảo xuống giường ôm lấy chân