Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)

Chương 245: Đến đây, Sử Lai Khắc trong truyền thuyết


trước sau

Biên soạn: Đức Uy

Bản convert lấy từ truyencv.com

---------------------------------------------- 

Vũ Trường Không sắc mặt bình tĩnh, dáng vẻ vẫn lạnh lẽo như trước, thế nhưng, ở nơi sâu xa trong con ngươi hắn, nhưng xẹt qua một vệt hào quang đầy phức tạp.

"Trước tiên ở lại."

Vũ Trường Không chọn khách sạn, nhất định rất bình thường. Cách Hồn Đạo Hỏa Xa Trạm không xa, một tòa khách sạn có kích thước không lớn lắm, Vũ Trường Không thuê 3 phòng.

Tòa khách sạn này nhìn qua đã rất nhiều năm rồi, tường ngoài đã có chút loang lổ, hoàn toàn là kiến trúc được tạo thành từ gỗ và đá.

Khách sạn cổ điển, nhưng bên trong vẫn khá sạch sẽ. Bất quá nội thất lại khá đơn giản.

Một cái giường, hai tủ đầu giường, một tủ treo quần áo, một cái bàn, một cái ghế. Một phòng vệ sinh nhỏ chỉ có thể đồng thời chứa được 2 người. Chỉ đến thế mà thôi. Vách tường sơn màu trắng, cảnh sắc có thể thấy được ngoài cửa sổ chính là Hồn Đạo Hỏa Xa Trạm.

Đường Vũ Lân cùng Tạ Giải một gian, Hứa Tiểu Ngôn cùng Cổ Nguyệt một gian, Vũ Trường Không một mình một gian.

Vốn là Vũ Trường Không muốn ở một phòng ba người, nhưng phòng khách sạn nhỏ này chỉ chứa được hai người mà thôi, nếu không, chắc chắn hắn sẽ chỉ thuê hai phòng để tiết kiệm chi phí.

"Ai, thật thoải mái." Tạ Giải vừa vào phòng liền ngã nằm xuống giường, banh rộng thân thể.

Đường Vũ Lân lại trước tiên đi đến bên cửa sổ, nhìn khung cảnh xa lạ bên ngoài.

"Vũ Lân, ngươi nói xem vì sao Vũ lão sư lại keo kiệt như vậy! Ổng ở học viện thu vào cũng không ít mà. Hơn nữa, ổng còn là Đấu Khải Sư! Ngươi không thấy được, lúc trước Đấu Khải của thầy huyễn lệ đến mức nào đâu. Hồn Sư có thể chế tác được Đấu Khải, nhất định phải vô cùng giàu có mới làm được như vậy!"

Đường Vũ Lân mỉm cười nói: "Vũ lão sư chỉ là không thèm để ý những ngoại vật như này mà thôi. Ngươi đó! Thành thật một chút đi. Chúng ta lần này không phải là đến để du ngoạn."

Tạ Giải nói: "Được rồi, được rồi, ta trước tiên ngủ một chút đã. Trên tàu ong ong một đường, cuối cùng cũng coi như là có thể duỗi thẳng chân." Hồn Đạo Hỏa Xa tuy rằng thuận tiện, nhưng ngồi toa hạng hai thời gian dài thực sự cũng không phải là sự tình thoải mái gì cho cam.

Rất nhanh, hô hấp của Tạ Giải liền trở nên đều đều.

Đường Vũ Lân tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo sạch, sau đó đi đến cửa phòng của Vũ Trường Không, nhấn chuông cửa.

Vũ Trường Không mở cửa ra nhìn thấy hắn, cũng không lên tiếng, liền để cho hắn đi vào.

"Vũ lão sư. Chúng ta hiện tại có thể đi được chưa?" Đường Vũ Lân hỏi.

Vũ Trường Không liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài, "Đừng nóng vội. Buổi đấu giá đều là vào buổi tối tiến hành. Chậm một chút mới đi cũng không có chuyện gì. Phòng đấu giá lớn tại Sử Lai Khắc thành cũng có không ít, ta dẫn ngươi đi tìm, khẳng định là có thể tìm được. Bất quá, ngươi không thể nóng ruột."

"Vâng." Đường Vũ Lân hít sâu một cái, khiến hơi thở của chính mình ổn định lại. Hắn đúng là có chút nôn nóng.

Luận thiên phú, hắn xưa nay đều không cho rằng thiên phú của mình đủ tốt. Tự thân Võ Hồn của hắn là Lam Ngân Thảo, dù cho hai Hồn Hoàn đều là Thiên Niên, cũng chỉ là Thiên Niên Lam Ngân Thảo mà thôi. Kim Long Trảo dù là rất mạnh nhưng cũng chỉ có thể chống đỡ trong thời gian quá ngắn.

Hắn đối với năng lực thực chiến của mình rất tin tưởng, thực lực tổng hợp cũng không kém hơn các bạn, cùng lắm là kém hơn Cổ Nguyệt. Nhưng mà đây cũng là Sử Lai Khắc học viện! Nếu đã đi tới nơi này, hắn vô cùng hy vọng có thể thi đậu, đương nhiên là nắm chắc thêm được chừng nào tốt chừng đó.

Vũ Trường Không trầm giọng hỏi: "Vũ Lân, ta hỏi ngươi một lần nữa, huyết thống sức mạnh kia của ngươi, sau khi tập hợp đủ 4 loại linh vật, có thật sự nắm chắc là biến dị tốt không? Nếu như ngươi không nắm chắc tuyệt đối. Ta cũng kiến nghị ngươi không nên manh động. Bởi vì, một khi xuất hiện phản phệ, e rằng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của ngươi."

Đường Vũ Lân không chút do dự nói: "Vũ lão sư, em khẳng định, biến dị Võ Hồn của em là biến dị tốt, hơn nữa nhất định sẽ thành công." Hắn không thể nói trong cơ thể mình phong ấn Kim Long Vương sức mạnh, chỉ cần đột phá phong ấn, hấp thu tinh hoa trong phong ấn Kim Long Vương, đối với hắn mà nói, đương nhiên sẽ là chuyện tốt.

Vũ Trường Không hơi ngạc nhiên, "Nếu ngươi chắc chắn, ta cũng không nói nhiều. Đợi một chút đi, trời tối chúng ta sẽ đi ra ngoài."

"Cảm tạ Vũ lão sư."

Đường Vũ Lân trở lại trong phòng, minh tưởng một hồi, sắc trời bên ngoài cũng đã dần dần tối lại.

Bữa tối bọn họ ăn ngay tại khách sạn luôn. Tuy rằng chỉ là một tòa khách sạn nhỏ, nhưng có lẽ bởi vì nơi này là Sử Lai Khắc Thành, mùi vị cơm nước vẫn tốt vô cùng.

Nhưng Đường Vũ Lân ngày hôm nay lại có chút mất tập trung, lượng cơm ăn so với bình thường chí ít giảm xuống 50%. Đương nhiên, dù là vậy, một mình hắn ăn cũng bằng tất cả những người khác cộng lại.

"Các ngươi ở trong phòng nghỉ ngơi, minh tưởng. Nếu như muốn đi ra ngoài, đi gần thôi. Mang theo Hồn Đạo Bộ Đàm." Vũ Trường Không căn dặn Cổ Nguyệt, Tạ Giải cùng Hứa Tiểu Ngôn ba người.

Hứa Tiểu Ngôn nói: "Vũ lão sư, vậy ngài cùng đội trưởng thì sao?" Nàng hiện tại gọi Đường Vũ Lân là đội trưởng đã quen, cũng sẽ không kêu tên.

"Ta dẫn Vũ Lân đi ra ngoài có chút việc. Sẽ trở về muộn một chút."

Vũ Trường Không làm việc, xưa nay đều sẽ không giải thích cái gì, nói xong, hắn mang theo Đường Vũ Lân liền đi ra ngoài.

Đường Vũ Lân hướng về các bạn ra dấu không thành vấn đề, rồi mới theo Vũ Trường Không rời  khỏi khách sạn.

Đối với Sử Lai Khắc Thành, Vũ Trường Không có vẻ rất quen thuộc, nhưng khác với khi trước ở Thiên Đấu Thành, hắn không lựa chọn đi bộ, mà lại gọi một chiếc Hồn Đạo Taxi.

Hồn Đạo Taxi vô cùng thoải mái tiện lợi,
nhưng giá cả so với phương tiện công cộng đắt hơn rất nhiều, đây vẫn là lần đầu tiên Đường Vũ Lân nhìn thấy Vũ Trường Không lựa chọn loại phương tiện giao thông đắt như vậy.

Bất quá, rất nhanh hắn liền hiểu được vì sao lại như vậy. Sử Lai Khắc Thành thực sự quá to lớn.

Hồn Đạo Taxi tốc độ rõ ràng nhanh hơn phương tiện công cộng nhiều, nhưng dù vậy, bọn họ cũng đi mất hơn 40 phút mới đến được nơi cần đến.

Đây là một toà kiến trúc đỉnh nhọn, Vũ Trường Không mang theo Đường Vũ Lân đi vào bên trong.

Bên trong có nhân viên tiếp đãi chào đón, "Xin hỏi, hai vị là tới tham gia bán đấu giá sao? Xin lấy ra thư mời của các vị."

Vũ Trường Không từ trong lồng ngực lấy ra một thứ lung lay một thoáng, trên mặt vị nhân viên kia nhất thời trở nên khách khí cung kính hơn, "Hóa ra là đại nhân đến rồi, mời đi theo ta." Vừa nói, hắn cũng không đòi thư mời gì thêm, cứ như vậy dẫn Đường Vũ Lân cùng Vũ Trường Không đi vào bên trong.

Đường Vũ Lân rốt cục nhìn thấy được cái gì gọi là xa hoa.

Mặt đất là một màu thảm đỏ, trên thảm được thêu các loại đồ án mà tạo thành, đồ án lấy màu vàng làm chủ. 

Hai bên vách tường hành lang đều được trang trí bằng gỗ trắng, mặt trên đồng dạng là kim văn đồ án, trên đỉnh đầu là đèn thủy tinh huyễn lệ loá mắt, vô cùng chói lọi.

Lần đầu tiên tới một nơi xa hoa như thế này, Đường Vũ Lân cũng rõ ràng cảm thấy có chút áp lực, thỉnh thoảng nhìn Vũ Trường Không. Vũ lão sư lại có vẻ bình tĩnh tự nhiên, tựa như so với khi còn ở học viện không có gì khác nhau.

Hai người được dẫn tới một gian phòng xa hoa, có người đưa lên đồ uống, căn bản không cần chờ đợi, một trung niên nữ tử mặc chế phục liền đi vào.

"Kính chào quý khách tôn kính, ta là hướng dẫn viên phòng đấu giá Nhược Lăng, xin hỏi có thể giúp được gì cho hai vị?" Nàng bước vào cửa nhỏ, hướng về Vũ Trường Không cùng Đường Vũ Lân hai người, hơi khom người hành lễ.

"Đem danh sách món đồ đấu giá cho ta xem một chút." Vũ Trường Không trực tiếp nói.

Nhược Lăng khẽ mỉm cười, bước nhanh tới bên người Vũ Trường Không, ngồi xổm xuống trước người hắn, trên cổ tay có một vòng tay màu vàng nhìn qua không quá bắt mắt lóe sáng lên, một khối Hồn Đạo Màn Hình tinh xảo liền xuất hiện trong lòng bàn tay nàng. Nàng nhanh chóng nhấn nút, trên màn ảnh liền hiện ra một danh sách *.

* Tưởng tượng y chang xài máy tính bảng vậy!

"Xin hỏi, ngài muốn xem món đồ đấu giá loại nào?" Mặt nàng trước sau đều mỉm cười, nhưng ánh mắt cũng không ngừng nhìn về vẻ lạnh lùng nam tính của Vũ Trường Không.

Vũ Trường Không cùng Đường Vũ Lân, hai mỹ nam một lớn một nhỏ. Hấp dẫn nàng không nghi ngờ chính là Vũ Trường Không, huống chi, nàng vừa mới nhận được chỉ thị, biết vị này có thể không phải là nhân vật bình thường, là tồn tại cấp bậc kia, trong lòng dĩ nhiên lại càng thân thiện. Nàng đối với tướng mạo bản thân hay vóc người đều phi thường tự phụ, nếu như có thể lưu lại ấn tượng tốt cho vị này, nói không chừng tương lai có khả năng tiến thêm được một bước đấy!

Mùi hương trên người nàng tỏa ra thơm ngát, mùi thơm này tuyệt đối không phải hương vị của nước hoa rẻ tiền, cũng không khiến người khác phản cảm. Nét cười của nàng cũng rất ôn nhu, không chút nào làm ra vẻ. Tướng mạo rất đẹp, tóc búi cao, tràn ngập vẻ đẹp của mỹ nhân thành thị.

Đáng tiếc, bất kể là dung nhan của nàng, vóc người hay là nét mỉm cười trên mặt, đều không được cái người lạnh lùng “nào đó” để ý tới.

Vũ Trường Không nói: "Linh vật."

"Được." Nhược Lăng rất nhanh chọn nút “linh vật”, nhất thời, một danh sách dài trượt xuống.

"Ngài có mục tiêu cụ thể không? Ta có thể giúp ngài tìm." Nhược Lăng trong lòng thầm than, người này làm sao lại không thèm nhìn lấy mình một chút nào vậy! Chẳng lẽ, chính mình vẫn chưa thể lọt vào mắt của hắn sao?

"Thiên Niên Thanh Cân Đằng." Vũ Trường Không nói rằng.

"Xin chờ một chút." Nhược Lăng nhập vào danh tự này, màn hình biến hóa, lại xuất hiện một loạt danh sách.

Thiên Niên Thanh Cân Đằng, có thượng phẩm, trung phẩm, hạ phẩm ba loại phân chia. Mỗi một loại giá cả không giống nhau. Mặt trên phân biệt có giá khởi điểm, cùng giá đấu giá dự kiến.

"Gần nhất lúc nào sẽ có Thiên Niên Thanh Cân Đằng đấu giá?" Vũ Trường Không hỏi.

Đường Vũ Lân ngồi ở bên cạnh đã xem đến mức hai mắt tỏa sáng, thực sự có thể tìm được rồi! Cuối cùng cũng coi như là tìm được một loại linh vật cuối cùng. Nơi này thật không hổ là Sử Lai Khắc Thành!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện