Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3)

Tuyệt đối áp chế


trước sau

Lân phiến mày nâu đỏ kia, mỗi một khối đều có hình thoi, chẳng qua khác với Đường Vũ Lân, lân phiến của hắn là bằng phẳng, không có góc cạnh nhô lên.

Đã có lân phiến phụ thể, khí thế của Tư Mã Thiên đều biến đổi, thân thể bạo tăng vài phần, chiều cao cộng thêm đuôi đã vượt qua năm mét. Tốc độ cực nhanh, tựa như Hồn Đạo đoàn tàu bình thường.

Sau khi va chạm hắn có một loạt chiêu kế hoạch. Võ hồn Ngưu Giác Long là Hệ Cường Công, tăng thêm trọng lực khống chế và tốc độ cường đại, Tư Mã Thiên có quá nhiều phương thức chiến đấu.

Mắt thấy hắn đến trước mặt Đường Vũ Lân, khí thế to lớn kia làm cả không gian sân đấu bị áp bách, kéo đến hướng Đường Vũ Lân đi tới. Nhìn qua là chính diện va chạm, nhưng thực tế, không khí xung quanh bị kéo mạnh cũng là do bị đè ép không ngừng, hạn chế khả năng di động của Đường Vũ Lân. Đồng thời, tốc độ của Tư Mã Thiên cao nhưng không ngừng đung đưa, tựa hồ tuỳ thời cũng có thể trong phạm vi nhỏ điều chỉnh phương hướng. Vì vậy muốn né tránh một kích này là rất khó khăn. Cho dù tránh được, khí thế bên trên cũng toàn diện bị áp chế.


Cao thủ quyết đấu, khi một bên bị đối thủ chế trụ, muốn trở mình quả là quá khó.

Một nụ cười thản nhiên hiển hiện trên khuôn mặt của Đường Vũ Lân, hắn không có né tránh, mắt thấy thân hình hùng tráng của Ngưu Giác Long sắp trùng kích đến trước mặt mình, hắn bước ra một bước đón lấy Tư Mã Thiên.

Chẳng qua là phóng ra một bước, trên người hắn vang lên tiếng Long ngâm trầm thấp, như một con Địa Long trở mình lúc tỉnh dậy. Đùi phải của hắn bắn ra mãnh liệt quang mang, trơng tiếng Long ngâm kia, hung hăng dẫm lên trên mặt đất.

Đường Vũ Lân chọn thời cơ vô cùng tốt, Tư Mã Thiên xông tới tuy rằng không né tránh được, nhưng đồng dạng vì hắn toàn lực vọt tới nên muốn chậm lại hoặc dừng lại là chuyện không dễ dàng.

Bởi vậy, lúc Đường Vũ Lân hung hăng đập mạnh trên mặt đất, Tư Mã Thiên cũng vừa xông vào trong phạm vi kim quang lóng lánh.


"Oanh ----" sân đấu đường kính năm trăm mét, nương theo Đường Vũ Lân một cước đạp xuống mà kịch liệt nổ vang. Mắt thường cũng có thể thấy được tám đầu kim long lấy chân hắn làm trung tâm bỗng nhiên bộc phát. Tám đầu kim long đều ngẩng đầu lên, thân hình màu vàng kim rực rỡ vọt lên trên, trên người bọn họ có cường đại, có kiêu ngạo, lại còn một loại khí tức thượng vị khó có thể hình dung.

Lúc trên người Đường Vũ Lân vang lên tiếng Long ngâm trầm thấp, khí thế Ngưu Giác Long đang vọt tới trước bỗng nhiên biến đổi, đó là dấu hiệu suy kiệt rõ ràng. Sau đó Ngưu Giác Long vọt tới bên trong vòng sáng màu vàng kim.

Trong chớp nhoáng này, Tư Mã Thiên chỉ cảm thấy khí huyết tràn đầy, hồn lực hùng hậu trong cơ thể mình dường như đều cạn sạch, run rẩy từ tận sâu trong linh hồn làm hắn chớp mắt đã mất đi năng lực khống chế thân thể. Khí huyết trong cơ thể thậm chí dường như ngừng lại.


Phải biết rằng hắn vừa mới toàn lực bộc phát. Dưới tình huống toàn lực bộc phát lại phát sinh tình huống như vậy, đơn giản đó là tai hoạ.

Lực lượng khổng lồ từ phía dưới bay lên, lân phiến trên Ngưu Giác Long cũng trong chớp mắt co đầu rút cổ rồi. Trong mắt khán giả, một thân ảnh khổng lồ chưa từng có khi bước vào quang hoàn màu vàng kim đột nhiên đình trệ trong nháy mắt.

Tình huống đột nhiên nghịch chuyển quá lớn làm cho mọi người không khỏi kinh ngạc. Sau đó bọn họ chứng kiến, thân thể to lớn của Tư Mã Thiên từ đang vọt tới biến thành bay lên, rõ ràng là bị tám đầu kim long trùng kích thăng thiên. Từng đạo điện quang màu vàng kim vây quanh thân thể hắn, loé ra hào quang mãnh liệt.

"Cái này, đây là tình huống gì?" Vì cái gì hồn kỹ của tuyển thủ Tư Mã Thiên giống như là bị cắt đứt vậy? Mà tuyển thủ Đường Vũ Lân thi triển tựa hồ cũng không phải là hồn kỹ, mà mà một kỹ năng tự nghĩ ra. Nhưng mà tuyển thủ Tư Mã Thiên dưới tình huống thi triển ba hồn kỹ đồng thời, cộng thêm tốc độ cao trùng kích, hồn kỹ làm sao lại bị cắt đứt, bản thân còn bị cưỡng ép khống chế. Trời ạ! Điều này đối với hắn chính là tai hoạ."
Thanh âm của Phương Nhi như pháo trúc bình thường, lời nói cực nhanh, lúc này tâm tình của nàng cũng theo lời thuyết minh mà ra, ngữ điệu tràn ngập bất khả tư nghị, hiển nhiên đã chứng minh chính nàng cũng không biết một màn trước mắt đến tột cùng có chuyện gì xảy ra.

Trong khu vực chờ, Long Dược vốn mỉm cười đột nhiên biến mất, hắn không tự chủ ngồi ngay ngắn, ánh mắt sáng rực nhìn chăm chú sân đấu.

Năm đó hắn từng chỉnh đốn qua Tư Mã Thiên, cho nên hắn cũng rõ ràng năng lực của hắn, tuy rằng cùng hắn có chênh lệch lớn, nhưng trong những hồn sư đồng tuổi, cũng tuyệt đối được coi là một nhân tài kiệt xuất. Mặc dù không có học viện quái vật bồi dưỡng, làm tiềm năng của hắn bị khai phát hạn chế tại trình độ nhất định, nhưng so với bát đại Thiên Vương cũng không có chênh lệch quá nhiều.
Cường khống! Một màn phát sinh trên sân
đấu dùng hai chữ này để hình dung là thích hợp nhất.

Một gã Chiến Hồn Sư Hệ Cường Công vừa đối mặt đã bị cường khống rồi, hơn nữa tu vi đối thủ còn thấp hơn mình, đây quả thực không thể tưởng tượng được!

Sau đó bọn họ thấy Đường Vũ Lân nhảy dựng lên.

Kim Long Hám Địa, một cước đạp đất, dường như hắn đã dự liệu được sẽ phát sinh cái gì, do đó khi Tư Mã Thiên bị xung kích, Đường Vũ Lân cũng đồng dạng vọt lên.

Trọng lực khống chế lúc trước nương theo một cước Kim Long Hám Địa bị cứng rắn phá vỡ.

Đường Vũ Lân hai tay mở rộng, một đôi Kim Long Trảo triển khai, toàn thân như đại bàng giương cánh.

Mà Tư Mã Thiên lúc này toàn thân tê liệt, muốn khống chế thân thể mình cũng không làm được, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, lực trùng kích kinh khủng làm ngũ tạng như lửa đốt.
Lúc này hắn đã thanh tỉnh lại, nhưng việc hắn có thể làm, chính là tận khả năng cuộn thân thể mình lại, tận khả năng phóng thích hồn lực ra ngoài, ngăn trở một kích này của Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân nắm tay lại, không dùng móng vuốt sắc bén đánh xuống, mà hai nắm tay đồng thời hạ nện. Lúc Đường Vũ Lân hai tay từ phía sau đỉnh đầu vung lên, toàn thân hình thành một vòng cung, tiếng Long ngâm trầm thấp lập tức sục sôi, giống như một Cự Ling thức tỉnh.

"Oanh ----"

Rất nhiều người xem đến đây nhắm mắt lại, Tư Mã Thiên bị đập rơi xuống, thân thể như một đinh ốc bị nện xuống mặt đất. Kim Long Hám Địa phía dưới cùng Kim Long Kinh Thiên tạo thành hợp lực hoàn mỹ. Lúc cả người hắng từ trên trời giáng xuống, hung hăng nện trên mặt đất, toàn bộ sân đấu đều phát ra âm thanh phá toá làm chấn động lòng người.
Một cái hố cực sâu xuất hiện ở trung tâm sân đấu, vô số đường vân rạn nứt dùng cái hố kia làm tâm nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.

Đường Vũ Lân thân hình loé lên, trên không trung thay đổi phương hướng một phát, hai chân rơi xuống đất, phát ra một tiếng "tùng" trầm đục.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, lân phiến toàn thân hắn loé ra kim quang rực rỡ, đôi Kim Long Trảo hàn quang lập loè.

Toàn trường lạnh ngắt như tờ, trong mắt bọn họ, đây không phải là một nhân loại, mà là một hung thú hình người.

Vị Tư Mã Thiên này được vinh dự là tuyển thủ thiên tài ưu tú nhất học viện Hoàng Gia Tinh La, vậy mà cứ như vậy chấm dứt chiến đấu.

Nhân viên y tế và chăm sóc nhanh chóng xông lên sân đấu, trên đài hội nghị, Phương Nhi đã há to miệng.

Nàng hoàn toàn có thể khẳng định, nếu Đường Vũ Lân muốn gϊếŧ chết Tư Mã Thiên, hắn chỉ cần vận dụng đôi Kim Long Trảo kia cũng có thể xé tan Tư Mã Thiên thành từng mảnh nhỏ.
Đây là thực lực như thế nào? Đối thủ của hắn thế nhưng là một ngũ hoàn Hồn Vương đó. Tư Mã Thiên ngay từ khi ra tay cũng tuyệt đối không có xem thường đối phương. Nhưng mà một kích, chỉ một kích đã kết thúc trận đấu.

Tình huống này, Tư Mã Thiên cơ hội phóng thích Đấu Khải cũng không có.

Trong giới hồn sư, Đấu Khải tuyệt đối là đại biểu tồn tại cường đại nhất. Hồn sư đồng cấp bậc, có được Đấu Khải hay không có Đấu Khải, thực lực là thiên soa địa viễn (cách biệt như trời với đất).

Nhưng mà từ khi Đường Vũ Lân tham dự giải thi đấu liền triệt để xảy ra thay đổi.

Tất cả Đấu Khải trước mặt hắn dường như đều chẳng có bất kì ý nghĩa gì, bởi vì còn chưa có Đấu Khải Sư nào có thể đem uy lực của Đấu Khải phát huy trước mặt hắn.
Trận đấu đầu tiên một đối một, Đấu Khải có mặc vào, nhưng không có thi triển được công kích nào, thi đấu đã xong.

Về sau Đấu Khải của Hoa Lam Đường, mặc cũng không thể mặc được. Mà Tư Mã Thiên thảm hại hơn, hắn thậm chí ngay cả vung Đấu Khải ra cũng không thể làm.

Đường Vũ Lân tham dự thi đấu, một trận so với một trận nhanh hơn, đồng thời cũng một trận so với một trận càng rung động nhân tâm.

Nguyên bản cũng có nhiều khán giả Tinh La Đế Quốc bởi vì hắn không tham dự trận đấu với Đái Nguyệt Viêm mà cười nhạo hắn, nhưng lúc này tất cả đều câm như hến.

Đứng trên đài thi đấu rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ hắn không phải là một đầu hung thú?

Thắng bại đã phân, trọng tài tuyên bố Đường Vũ Lân thắng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện