Thương Ngộ không chú ý đến sự biến hóa trên mặt của bà ta, tùy tiện đáp: "Sầm Dao"
Mặt Kiều Dục Mẫn trắng bệch, hai tay đặt trên bàn không tự chủ được siết chặt lại.
Hai chữ "Sầm Dao"
đó giống như kéo căng dây thần kinh của bà ta, khiến đầu bà ta đau kinh khủng.
Là Sầm Dao ư...!
Thế giới này sao lại nhỏ bé như vậy? Vương Di Quân phát hiện ra sắc mặt của bà tà không tốt, ngờ vực hỏi: "Chị dâu, chị không sao chứ?"
Kiều Dục Mẫn mới sực tỉnh lại, lắc đầu: "Chị không sao."
Vương Di Quân kéo tay bà ta: "Tay chị lạnh quá."
Kiêu Dục Mãn rút tay lại, khoanh trước ngực: "Là bệnh cũ của chị thôi"
Kiều Dục Mãn liếc chồng một cái: "Tôi không được khỏe, lên lầu uống mấy viên thuốc, mọi người tiếp tục ăn đi, đừng chờ tôi."
Thương lão gia vốn đĩ còn đang tức giận, lúc này nhìn thấy vợ mình không khỏe thì cơn giận cũng tan đi phân nửa.
Quay đầu hướng mắt nhìn theo Kiều Dục Mẫn đang đi lên lầu.
Bên này.
Nhà họ Sầm đang chuẩn bị ăn tối.
Sầm Hoàn tặng chiếc cà vạt mới mua cho Sầm An, Sầm An rất vui vẻ.
Ở bên cạnh, Sầm Dao ngẩn người, ăn cơm cũng không chú tâm, chỉ dùng đũa gắp ít thức ăn, ăn một miếng mà cũng không nuốt trôi.
"Chị? Chị!"
"A?"
Lúc Sầm Hoàn gọi đến lần thứ ba, Sầm Dao mới giật mình sực tỉnh, ngẩng đầu lên.
Sầm Hoàn nhìn cô: "Hôm nay chị sao vậy? Gọi chị mấy lần, chị cũng không để ý em."
Sầm Dao mím môi, không đáp.
Mẹ kế Lục Lị Lị thâm sâu nhìn cô, hỏi: "Có phải con có tâm sự gì không? Mẹ thấy từ lúc quay về đến giờ con đều rất lơ đễnh."
Sầm Dao không nói, chỉ lắc lắc đầu.
[lừa chủ tịch về làm chồng]
Lục Lị Lị tiếp tục hỏi: "Có phải là yêu đương rồi không?"
Sầm Dao siết chặt đôi đũa, trong đầu không khỏi xuất hiện một bóng dáng tuấn lãng.
Nhưng rất nhanh, khuôn mặt Điền Điềm xuất hiện, dễ dàng xóa tan hình bóng tuấn lãng kia.
Trong lòng Sầm Dao nổi lên một nỗi buồn không nói nên lời.
"Không có.
Vẫn đang độc thân."
Lục Lị Lị nghe vậy liền nhìn chồng là Sầm An một cái rồi nói: "Dao Dao, con cũng đừng trách mẹ nhiều chuyện.
Con ấy, điều kiện rất tốt, tài chính độc lập, vẻ ngoài