“Của cải của Kỳ đại sư tương đối nhiều nha, ” Triệu đại sư vui đùa tới gần Kỳ Yến, “Chỉ pháp bào này thôi, cũng quý hiếm hơn mấy thứ khắp toàn thân cao thấp chúng tôi rồi.”
Kỳ Yến cười cười, trong lòng lại có chút kỳ quái, lúc trước ở trấn Vương Hương, Triệu đại sư đã từng gặp qua pháp bào trên người cậu, vì sao hiện tại lại mang bộ dạng chưa từng thấy qua.
Lúc những người khác không có chú ý tới, Triệu đại sư ghé vào lỗ tai cậu nhỏ giọng nói: “Lúc đấu pháp khó tránh khỏi không thể chú ý nhau, cậu phải cẩn thận một chút.” Nói đến mức này, nói thêm gì nữa liền đắc tội với người ta. Theo lý thuyết, lần này đại sư đại biểu Hoa Hạ tới tham gia hội giao lưu, đều là nhân vật đức cao vọng trọng, ông không nên hoài nghi phẩm tính bọn họ. Nhưng mà tục ngữ nói, biết người biết mặt không biết lòng, tướng mạo những đại sư đó lại không giống người thường, liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấu, cho nên vào loại thời điểm này, thêm một chút đề phòng nhất định là không sai.
Kỳ Yến sửng sốt một chút, thật không ngờ Triệu đại sư thế mà sẽ nhắc nhở cậu như vậy, việc này đối với loại thân phận như Triệu đại sư mà nói, là chuyện vô cùng hiếm thấy. Tối hôm qua lúc trong thang máy, Lữ Cương cũng từng âm dương quái khí nhắc nhở cậu, chẳng lẽ cậu giống như một cục thịt béo to bự, mỗi người đều muốn đến cắn một cái hả.
“Thằng nhóc cậu, ” Triệu đại sư nâng âm lượng, cười ha hả vỗ vỗ vai Kỳ Yến, “Có chí khí.”
Người khác không biết hai người nói gì, chỉ cho rằng Triệu đại sư đang cổ vũ Kỳ Yến, cho nên cũng không nghĩ nhiều. Chỉ có Lữ Cương đứng ở đối diện xéo hai người, trộm quan sát Kỳ Yến nhìn thấy Kỳ Yến căn bản không có nói chuyện. Gã đã sớm nhìn ra giao tình ngầm giữa Triệu đại sư và Kỳ Yến hẳn là rất tốt, đến lúc này, còn không quên nhắc nhở Kỳ Yến.
Gã nhìn về phía mấy đại sư khác, công phu xem tướng của gã vốn dĩ còn kém, càng miễn bàn muốn nhìn ra cái gì trên mặt mấy đại sư đó.
Hoa Hạ mặc kệ là công kích hay là phòng ngự, đều phải chú ý một cái trận pháp, chẳng hạn như thất tinh trận, mai hoa trận, cửu khúc liên hoàn trận, hiện tại bọn họ có mười hai người, có am hiểu công kích, có am hiểu phòng ngự, còn có am hiểu niệm chú tụ tập linh khí cho người ta, cùng loại với vú em thêm trạng thái trong game.
Ngay từ đầu đối thủ của Hoa Hạ đều là một ít quốc gia nhỏ chưa biết tên tuổi, dọc theo đường đi thắng rất đơn giản, cuối cùng chỉ còn lại có bốn nước tranh chấp.
Nước Tùng Trâm, nước La Sam, nước Hoa Hạ và nước Trân Châu.
Hai quốc gia trước là quốc gia phương tây, quan hệ với nhau vô cùng tốt, hai nước sau là quốc gia phương đông, trên văn hóa có điểm chung, quan hệ so với hai nước khác, cũng tương đối thân mật hơn một chút.
Mỗi lần hội giao lưu tới cuối cùng, đều là bốn nước hỗn chiến. Phe nước Hoa Hạ vì để bảo vệ người bên mình, lúc trận đấu vẫn luôn biểu hiện thường thường, cho nên đến cuối cùng, ngay cả thành tích hai hạng đầu đều không lấy được, việc này đối với Hoa Hạ mà nói, thật sự là sỉ nhục không có mặt mũi nhắc tới.
Lúc này đây không biết có phải là bởi vì Hoa Hạ giam gián điệp nước La Sam hay không, nước La Sam quả thực chính là nhìn chằm chằm Hoa Hạ mà đánh, nước Trân Châu trong mắt bọn họ giống như là trong suốt, dù lắc lư trước mắt bọn họ, bọn họ cũng không liếc mắt thêm một cái.
“Bọn họ đây là muốn làm gì?” Một thuật sĩ nước Trân Châu cảm thấy bọn họ giống như bị coi thường, loại cảm giác đưa lên cửa cũng không ai phản ứng này thật thất bại, quả thực chính là không coi ai ra gì.
Quốc gia Trân Châu này tuy rằng cái tên thực ôn nhuận, trên thực tế quốc dân phá lệ có cá tính, phụ nữ bưu hãn, đàn ông tục tằng, nếu đã nhận định một chuyện, chính là tám con ngựa cũng kéo không lại, hiện tại thấy nước La Sam thế mà dám xem thường bọn họ, bọn họ cảm thấy trong lòng mình vô cùng khó chịu, vì thế không quan tâm liền vọt vào chiến đoàn, chuyên môn nhìn chằm chằm người nước La Sam mà đánh, trong lúc nhất thời ba quốc gia chiến đấu thành một nùi.
“Ôi, ai dùng nắm đấm đánh tôi!”
Đã nói đấu pháp mà, sao lại biến thành trận đấu quyền anh rồi?!
Thuật sĩ bị đánh mới vừa kêu xong những lời này, liền nghe một tiếng bốp trầm đục, không biết ai đập tới đầu hắn, hắn lắc lư, trước mắt tối sầm ngã xuống.
“Ngại ngùng, trượt tay.” Một hán tử nước Trân Châu cũng không nghĩ tới khuỷu tay mình có thể đụng xỉu người, hắn vô tội nhìn về phía mọi người, chẳng qua phối với cái mặt đen nhánh kia, thật sự không có hiệu quả bán manh gì. Cuối cùng hắn bởi vì phạm quy mà cùng bị mang ra khỏi sân đấu chung với thuật sĩ ngất xỉu.
“Đàn ông nước La Sam mấy người thật sự là quá yếu, ” một nữ thuật sĩ nước Trân Châu ghét bỏ lắc lắc đầu, “Chỉ đụng một cái như vậy đã hôn mê, ở nước Trân Châu chúng tôi sẽ không cưới được vợ đâu.”
Thuật sĩ nước La Sam: cám ơn nha, bọn tui cũng không muốn cưới phụ nữ bưu hãn như mấy người.
“Tốt mã dẻ cùi!” Một nữ thuật sĩ bên Hoa Hạ chậm rì rì phun ra một câu như vậy, dẫn tới thuật sĩ Hoa Hạ và Trân Châu đều nở nụ cười.
Nước La Sam và nước Tùng Trâm không hiểu những lời này có ý gì, nhưng mà thấy người Hoa Hạ và Trân Châu cười đến vui vẻ như vậy, liền biết đây khẳng định không phải lời hay gì, lập tức một thuật sĩ tính cách tương đối xúc động liền giơ cao pháp trượng, dẫn động hơi nước trong không khí, sau đó ngưng tụ thành băng, hóa thành vụn băng sắc bén đánh úp về bên này.
“Ôi mẹ, pháp sư trong game hiện thực hóa, ” Kỳ Yến lần đầu tiên kiến thức đến loại kỹ năng này, một bên thuận tay quăng mấy lá bùa ra ngoài, một bên xem hiện trường ver game, không biết còn tưởng rằng cậu là quần chúng ăn dưa trùng hợp đi ngang qua.
Dựa theo phong cách hành sự của Hoa Hạ bình thường, sau khi cản trở người khác công kích, sẽ áp dụng bảo thủ phòng ngự, nhưng mà lúc này đây thì khác, trên mặt Kỳ Yến là biểu tình quần chúng ăn dưa, nhưng mà tốc độ kháp thủ quyết thì một chút cũng không chậm.
“Lâm binh đấu giả, giai trận liệt tại tiền!” Tốc độ kháp thủ quyết của Kỳ Yến cực nhanh, hơn nữa linh lực cậu rất sung túc, dòng khí bốn phía cũng bởi vì động tác của cậu, bắt đầu trở nên mãnh liệt, ngay một khắc bàn tay cậu đặt xuống đất, mấy vị thuật sĩ nước La Sam cảm thấy ngực mình nghẹn lại, còn chưa kịp phản ứng, giống như là bị người ta liên tiếp đạp mấy cái, bịch bịch ngã xuống đất.
“Làm sao có thể!” Reyes chật vật quỳ rạp trên mặt đất, Hoa Hạ từ lúc nào có thủ đoạn công kích lợi hại như vậy.
Kỳ Yến cũng mặc kệ những điều dó, lập tức nhanh chóng kháp một thủ quyết, Reyes quỳ rạp trên mặt đất giống như là bị cái gì hung hăng đập một cái, cả người rạp xuống dán dưới dất, cả buổi ngay cả đầu cũng không nâng dậy nổi. Nếu không phải là những thuật sĩ khác của nước Tùng Trâm và nước La Sam đúng lúc chạy tới, đồng loạt ngăn lại thế công của Kỳ Yến, chỉ sợ Reyes cũng đã bị nâng xuống đài.
Mắt thấy Reyes được thuật sĩ khác dìu đứng lên, Kỳ Yến lạnh lùng mỉm cười, quay đầu nói với những thuật sĩ Hoa Hạ khác: “Chư vị đại sư, biến trận!”
Thuật sĩ nước La Sam cảm thấy mình giống như hoa mắt, chờ sau khi thuật sĩ Hoa Hạ đổi tới đổi lui, bọn họ luôn cảm thấy dòng khí bốn phía vô cùng không đúng, pháp trượng của bọn họ sử dụng cũng vô cùng không thuận lợi.
“Đó là trận pháp gì?” Tổ tiên cha sứ từng đến cung đình Hoa Hạ nhậm chức, sau khi trở về nước La Sam, mang về không ít bộ sách có liên quan đến thuật pháp Hoa Hạ, ông cũng coi là người nước La Sam hiểu rõ trận pháp nước Hoa Hạ nhất, chỉ là ông chưa từng thấy qua loại trận pháp này.
“Ngay cả ông cũng không biết à?” Reyes phun ra một búng máu, ánh mắt âm lãnh nhìn Kỳ Yến trong trận, “Thật không ngờ chúng ta lần này thế mà nhìn nhầm rồi.”
Thuật sĩ trẻ tuổi nhất lại là nhân vật trong trận tâm, sau khi cậu ta tới tham gia hội giao lưu, thuật pháp công kích bên Hoa Hạ cũng tàn nhẫn hơn trước kia vài lần, thuật sĩ gọi là Kỳ Yến này, đến tột cùng là từ chỗ nào chui ra, vì sao tư liệu trong tay hắn lại nói Kỳ Yến chỉ là một cô nhi được đạo sĩ bình thường thu dưỡng.
Cô nhi nhà ai tùy tiện thu dưỡng lại lợi hại như vậy?!
Nước La Sam không biết đây là trận pháp gì, người nước Tùng Trâm lại càng không biết. Nước Tùng Trâm tuy rằng giao hảo với nước La Sam, nhưng mà cũng không có nghĩa là bọn họ muốn thay nước La Sam chịu chết, cho nên thấy Hoa Hạ bày ra trận pháp bọn họ chưa từng thấy qua, nhất thời đều lui qua một bên không nguyện ý ra mặt.
Chút tâm tư của bọn họ nước La Sam nhìn ra nhất thanh nhị sở, may mà họ cũng không ảo tưởng nước Tùng Trâm có thể hữu dụng giống người bên mình, cho nên Reyes lau đi máu trên khóe miệng, nói với đội hữu: “Tiến hành theo kế hoạch .”
Kế hoạch vốn chính là nhắm đánh một người, hiện tại càng phải kiên định kế hoạch không lay chuyển. Kỳ Yến này là một uy hiếp, nhất định phải giải quyết.
Nhưng mà tưởng tượng là tốt đẹp, hiện thực lại đau lòng, Kỳ Yến thân mặc áo choàng bát quái kỳ quái này, trên người tựa như có thứ gì bảo hộ cậu ta, rất nhiều công kích của bọn họ dừng ở trên người cậu, giống như bọt xà phòng, vừa đụng liền nát, công hiệu gì cũng không có.
“Đây là… Đây là…” Hướng Cường đang ở bên ngoài xem cuộc chiến kích động đến độ nói lắp, “Đây là thập nhị sát thần trận ư?”
Thập nhị sát thần trận, nguyên danh là thiên tinh đấu đại trận, tục truyền tại mấy vạn năm trước, khi mười hai tổ vu thần và yêu tộc đại chiến, liền dùng trận pháp này đại chế yêu tộc. Có điều đây chỉ là đồn đãi trong thần thoại tiểu thuyết mà thôi, trong hiện thực không có tổ vu, cũng không có yêu tộc, thập nhị sát thần trận này cũng là một vị cao nhân mấy trăm năm trước sáng chế, nghe nói nguồn linh cảm là từ thoại bản tiểu thuyết mười hai tổ vu với yêu tộc.
Ừm, đây là một vị cao nhân thích xem các loại thoại bản hương dã.
Bởi vì thập nhị sát thần trận lực sát thương quá lớn, lại