Luật Sư Hứa Lưu Manh: Dụ Dỗ Tiểu Kiều Thê

Chương 19


trước sau


Đến sáng hôm sau, vừa hay lại là cuối tuần, nhưng thời gian sinh lý của Cung Ân Tố rất có quy luật, trước sau đều dậy rất sớm.
Cung Ân Tố vệ sinh cá nhân xong, thay cho mình một chiếc váy chữ A thoải mái, tóc cột đuôi ngựa phía sau, mỗi lần đi một bước đều lắc lắc trông rất tinh nghịch, rất hợp với độ tuổi thanh xuân 18 của Cung Ân Tố.
Làn da lúc sáng sớm trông rất tươi mát, dù rằng hồi đêm chỗ ngủ không quen lắm, nhưng nước da vẫn như cũ, hồng hào rạng rỡ.
Cung Ân Tố có thói quen thích để mặt mộc, nên mỗi lần thức dậy, cũng chẳng tốn nhiều thời gian để sửa soạn cho lắm.
Đi xuống dưới nhà bếp, theo ký ức ngày hôm qua, đường đến phòng bếp khá gần, không xa cầu thang cho lắm.
Vừa thấy một cô gái trẻ trung tươi tắn xuất hiện ở cửa bếp, thím Hai, người làm lâu năm của nhà giật mình.
Tuổi trẻ đa phần dành ngày nghỉ này để ngủ nướng, có người còn tiếc nuối không thể ngủ suốt một ngày, không nghĩ rằng Cung Ân Tố lại dậy sớm như thế.
Mà đặc biệt hơn chính là, Cung Ân Tố muốn vào phụ bếp giúp thím Hai.
Thím Hai xua tay lắc đầu không đồng ý, khoé mắt nhíu lại tỏ vẻ khó xử, nhưng thực chất bên miệng lại cười cười ưng ý tính cách hiểu chuyện của Cung Ân Tố.
Cung Ân Tố e ngại, tự nhận bản thân thật sự cũng không giỏi nấu nướng gì cả, vì trước giờ cô thật sự chưa đụng vào dao thớt.
Nhưng sợ ngồi không mãi sẽ chán, lại có chút không thích hợp, dù sao đây vẫn là nhà của Hứa Hiên Trạch.
Vì thế Cung Ân Tố chỉ dám đứng nhìn thím Hai nấu bữa sáng, nếu có cần làm mấy việc vặt, thì không cần quá phố trương, cứ giao hết cho Cung Ân Tố.
Thím Hai vui vẻ, một bên vừa nấu ăn, một bên vừa ra sức chỉ dẫn cho Cung Ân Tố.

Cô rất ham học, nhưng mà về việc nấu nướng thì không tốt cho lắm.
Mãi tận nửa tiếng sau mới nấu xong một bữa sáng, vừa đúng 7h sáng.

Hứa Hiên Trạch vốn đã tỉnh từ lúc 6h, nhưng vừa thức dậy, anh liền đến thư phòng tiếp tục xử lý công văn.
Khi bước xuống phòng bếp, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng bận rộn của cô gái nhỏ, Hứa Hiên Trạch không khỏi cười mỉm, cảm thấy anh trai Cung Nhâm của mình nuôi dậy con gái rất tốt.
Bản thân dù mang tiếng "Chú nhỏ" trên danh dự, nhưng ít ra vẫn cảm thấy tự hào thay.
Ngồi vào bàn ăn, hiện chỉ có mỗi Cung Ân Tố và Hứa Hiên Trạch.
Thím Hai thì cùng mấy cô chú giúp việc khác ăn riêng, còn Cung Ngọc thì dễ gì vào ngày nghỉ này mà dậy sớm cơ chứ.
Cậu vẫn còn đang vô cùng mê ngủ ở trên phòng.

Lại nghĩ, cậu vừa mới khoẻ sau cơn ốm sốt, nên Cung Ân Tố nhắm mắt cho qua, tiếp tục cho cậu hưởng thụ giấc ngủ.
Không khí suốt bàn ăn vô cùng tĩnh lặng, ngoài trừ tiếng leng keng của dao nĩa ra.
Mãi Hứa Hiên Trạch mới bắt đầu lên tiếng:
- Hôm nay cháu có dự định gì không?
Cung Ân Tố nuốt cho xong miếng thịt nguội, mới bắt đầu trả lời:
- Dạ hôm nay cháu có ca làm lúc 9h sáng.

Lát nữa ăn xong sẽ sửa soạn đi ngay.
Kể từ đêm hôm qua, lúc bắt đầu ký hợp đồng với Hứa Hiên Trạch, Cung Ân Tố cũng đã tự thay đổi cách xưng hô của mình đối với Hứa Hiên Trạch.
Lúc trước còn xưng "anh-tôi", bây giờ liền đổi thành "chú- cháu".
Dù thế nào Cung Ân Tố vẫn cảm thấy không ngượng chút nào cả, xưng hô rất tự nhiên.

Có lẽ là do nhìn bề ngoài chững chạc của Hứa Hiên Trạch, làm cô cảm thấy bản thân trở nên trẻ con đi vài phần.
Hứa Hiên Trạch bỏ ly cà phê xuống, âm giọng đều đều nói:
- Ừm, thế thì lát chú sẽ chở cháu đi.
- Không cần phiền chú đâu ạ, tiệm hoa cũng gần đây, cháu tự đi được ạ.
- Không phiền.
Cung Ân Tố vẫn còn muốn cố chấp từ chối, nhưng đến khi Hứa Hiên Trạch nói câu "không phiền", cô ngay lập tức im lặng, chẳng dám phản bác lại.
Chắc hẳn do khí thế quá bức người anh, khiến cô có chút e dè, sợ sệt.
Cung Ân Tố ăn xong, tiếp tục đi đến phòng của Cung Ngọc gọi cậu dậy.
Nhìn khuôn mặt

mếu máo còn say ke của cậu, làm cho cô phải bật cười rồi trêu chọc.


Ngón tay chọt chọt vào một bên má phồng phồng của cậu, độ đàn hồi rất tốt, rất dễ cưng nựng.
Thay đồ cũng như làm vệ sinh cá nhân cho cậu xong, Cung Ân Tố liền giao cậu lại cho cô bảo mẫu hồi tối qua.
Còn mình thì trở về phòng, tiếp tục thay một bộ quần áo khác, áo phông trắng cùng quần jean dài năng động.
Cung Ân Tố ngẫm nghĩ, lát nữa chắc phải ghé sang căn hộ, để lấy quần áo rồi đem về đây.
Mấy bộ hôm nay cô mặc, chủ yếu toàn là do sự sắp xếp của Hứa Hiên Trạch.
.........
Dưới sân nhà, một chiếc xe hơi sang trọng đã đậu sẵn ở đó, Cung Ân Tố nhanh chóng ngồi vào hàng ghế phía sau.
Không nghĩ rằng chú nhỏ cũng ngồi ở phía sau.
Nhìn thấy Hứa Hiên Trạch mặc vest lịch sự, hẳn là đi làm.
Cô liền nghĩ một chút rồi lên tiếng hỏi:
- Chủ nhật mà chú cũng đi làm sao?
- Hôm nay chú có một cuộc hẹn với khách hàng.
Câu từ ngắn gọn, dứt khoát, Cung Ân Tố gật gật nhẹ đầu, lát sai lại thấy Hứa Hiên Trạch nói tiếp:
- Giống như cháu vậy, chủ nhật vẫn phải đi làm.
Nghe Hứa Hiên Trạch nói thế, không hiểu sao Cung Ân Tố có chút cứng họng, không biết phải nên trả lời như thế nào.
Đành bỏ qua câu trả lời, ánh mắt di chuyển nhìn ra phía ngoài cửa kính.
Xe di chuyển đều đều đến gần khu chung cư Nội Linh, Cung Ân Tố lễ phép cúi chào và nói lời cảm ơn đối với Hứa Hiên Trạch.
Hứa Hiên Trạch đưa một tay lên xoa đầu của cô, giọng điệu ẩn chứa đầy sự cưng chiều mà nói:
- Nhớ đi làm thật chăm chỉ, không được bỏ bữa trưa đâu đấy.

Hiếm có người đàn ông nào xoa đầu Cung Ân Tố như thế, ngoài trừ Cung Nhâm.
Cung Ân Tố phút chốc trở nên bối rối, hai bên mang tai bắt đầu hiện lên một lớp màu hồng nhạt.
Cô vội vàng mở cửa xe và đi ra ngoài.
Hứa Hiên Trạch nhìn cô chạy đi, nét mặt vẫn như cũ, ôn nhu rồi dịu dàng đến lạ.
Sau đó bánh xe tiếp tục lăn đi sang hướng khác.
Cung Ân Tố đến tiệm hoa của chị Ninh, nhìn thấy chị Ninh đang dọn dẹp và sắp xếp mấy cành hoà lưu ly đang được trưng bày ở trước cửa.
Cung Ân Tố rón rén đến gần, vừa hay chị Ninh quay đầu về phía của cô, Cung Ân Tố giật mình, lại nhớ hình như...!cả đêm qua cô không về nhà.
Sợ chị Ninh lo lắng, tưởng mình bị đem đi bán.

Cung Ân Tố nhanh chóng kéo chị Ninh vào tiệm hoa, sau đó bắt đầu kể về chuyện mình có một chú nhỏ.
Chị Ninh nghe xong thì cười cười, ngầm thừa nhận bản thân chị đã biết trước rồi.
Cả hai người về sau cũng không nói gì nhiều nữa, chủ yếu là Cung Ân Tố vẫn muốn làm việc ở đây, và chị Ninh gật đầu đồng ý.
Rồi Cung Ân Tố còn nói thêm là về sau sẽ dọn khỏi căn hộ, có lẽ lâu lâu sẽ dẫn Cung Ngọc về thăm vợ chồng chị Ninh, và chơi với Tiểu Luân, Tiểu Mễ.
Chị Ninh tính tình rất tốt, còn bảo có quen với chủ nhà mua giới, có thể giúp Cung Ân Tố lấy lại được tiền cọc trước đó.
Ân tình này chẳng biết bao giờ mới trả nổi, Cung Ân Tố réo rít cúi đầu cảm ơn chị Ninh, và bản thân tự chắc chắn sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ, bù đắp lại sự giúp đỡ của chị Ninh.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện