Luật Sư Hứa Lưu Manh: Dụ Dỗ Tiểu Kiều Thê

Chương 28


trước sau


Cung Ngọc đang ngồi chơi xếp hình ở phòng khách, thấy chú nhỏ lẫn cả chị Ân Tố cùng đi vào, cậu phấn khích buông miếng xếp hình trên tay xuống, nhanh chân chạy đến chỗ của hai người.

Cậu dang đôi tay nhỏ bé ra, ôm lấy bắp đùi trắng nõn của Cung Ân Tố.

Ngoài trời khí lạnh, làn da của cô có chút lạnh.

Nhưng thân nhiệt Cung Ngọc ấm áp, không ảnh hưởng gì nhiều.

Hứa Hiên Trạch ngồi xổm xuống, tay xoa đầu Cung Ngọc.

Như nhớ ra gì đó, vừa hay cũng thật thuận tiện, anh liền ôm Cung Ngọc trên tay, rồi đứng dậy.

Ánh mắt dịu dàng nhìn Cung Ân Tố, nói và mong chờ ý kiến của cô:
- Hay sẵn dịp chú đưa hai cháu ra ngoài ăn một bữa ngon có được không?
Cung Ân Tố đã quen sống tiết kiệm, nếu cần thiết thì ăn ở ngoài, còn không thì vẫn sẽ luôn ăn tại nhà.

Thấy thế miệng liền muốn lên tiếng từ chối, nào ngờ Cung Ngọc cạnh bên đã cướp lời:
- Dạ muốn, cháu muốn đi ăn Pizza, còn có cả gà rán ạ.

- Ừm, được.

Đúng ý với Hứa Hiên Trạch, anh cưng nựng cái mũi nhỏ của Cung Ngọc, cậu bị nhột liền cười khúc khích.

Cung Ân Tố nuốt ngược lời tính nói vào lại trong bụng, mắt nhìn Cung Ngọc cười cười rồi nhìn đến Hứa Hiên Trạch.


- Thế để cháu lên thay đồ ạ.

- Ừm, chú cũng cần phải đi thay nữa.

Cả Cung Ngọc nữa đấy.

Cung Ngọc vui vẻ dạ một tiếng.

Sau đó cậu được bế qua tay của cô bảo mẫu, cô ấy bế cậu về phòng để thay đồ ra ngoài.

Cả ba người trùng hợp đều là những người biết quản lý thời gian, vừa đúng 15 phút, tất cả đều có mặt ở ngoài xe.
Lần này không cần nhờ tài xế, Hứa Hiên Trạch tự mình lái xe chở hai đứa cháu nhỏ đi ăn.

Ngồi trên xe, Cung Ngọc cứ ngồi không yên, hết nhún nhảy, rồi lăn qua lăn lại ở dãy ghế phía sau.

Sợ cậu bị té ngã, Cung Ân Tố phải dùng hết mọi sức kìm chế cái bản tính hiếu động của cậu lại.

Tới trung tâm thương mại của thành phố A.

Ở đây tập hợp rất nhiều cửa hàng khác nhau, từ quần áo, trang sức, mỹ phẩm cho đến cả thức ăn nước uống, mọi thứ đều có đủ.

Việc đến trung tâm thương mại cũng rất thuận tiện.

Nếu lát nữa ăn xong, cả ba người vẫn có thể đi dạo mua sắm cho tiêu thức ăn, còn có cả khu vui chơi giải trí trẻ em, đặc biệt thích hợp với Cung Ngọc.

Hứa Hiên Trạch chiều theo ý của Cung Ngọc, dẫn cậu vào tiệm Pizza.

Kêu cho cậu tận một cái Pizza hải sản size M.

Hứa Hiên Trạch và Cung Ân Tố đều giống nhau, không hứng thua với Pizza cho lắm, nên cả hai cùng gọi món mì Ý hải sản.

Suốt bữa ăn đều toàn tiếng nói của Cung Ngọc, lâu lâu mới có giọng của Cung Ân Tố xen vào.

Hứa Hiên Trạch là người lớn nhất trong đây, hiển nhiên bắt buộc phải nói thật nhiều để đáp lại mấy lời non trẻ của Cung Ngọc.

Cung Ân Tố cảm thấy bất lực thay cho Hứa Hiên Trạch.

Người hăng say nói, người bị ép buộc đáp lời.

Ăn xong bữa tối, Hứa Hiên Trạch đương nhiên là thanh toán.

Cung Ân Tố tuy hơi ngại nhưng vẫn đáp ứng hành động của anh.

Dù sao anh cũng là chú nhỏ của cô mà.


- Đã no rồi chứ?
Hứa Hiên Trạch đưa mắt nhìn về phía Cung Ân Tố, chính là đang hỏi đến

cô.

Cô nhanh chóng gật đầu nói dạ.

- Cháu có muốn đi mua sắm thứ gì hay không?
- Dạ? Không ạ!
- Thế à, vậy thì bây giờ chúng ta nên đi đâu đây?
- Hay là đến khu vui chơi đi, Cung Ngọc nhất định sẽ thích.

Một câu là Cung Ngọc, hai câu cũng là Cung Ngọc, Hứa Hiên Trạch cảm thấy Cung Ân Tố quả là một người chị tốt, hết mực yêu quý em trai của mình.

Ngay cả bản thân cũng chẳng hề quan tâm đến nhiều như vậy.

Sau một hồi đắn đo đưa ra lựa chọn, cả ba người quyết định đi đến khu vui chơi giải trí dành cho trẻ em.

Hứa Hiên Trạch mua một vé cho Cung Ngọc, còn anh và Cung Ân Tố là người lớn, chỉ có thể ngồi ở ngoài phòng chờ.

Chỉ có trẻ em dưới 2 tuổi thì phụ huynh mới được vào cùng.

Ở đây đều là cửa kính, nên ngồi ở ngoài vẫn có thể quan sát được các bạn nhỏ ở phía trong.

Cung Ân Tố ngồi ngay ngắn cạnh Hứa Hiên Trạch, ánh mắt mang ý cười nhìn Cung Ngọc đang vui vẻ chơi ở bên trong.

Được khoảng một lúc, bên cạnh chỗ ngồi của Cung Ân Tố có một đôi vợ chồng trẻ ngồi xuống.

Cô vợ khẽ cười quay sang nhìn Cung Ân Tố, đánh giá một lượt trên người cô rồi đánh mắt sáng Hứa Hiên Trạch bên cạnh.

Bất ngờ cô vợ trẻ lên tiếng:
- Không ngờ hai người còn trẻ thế mà đã có con rồi đấy, thằng bé năm nay đã bao nhiêu tuổi rồi?
Có con? Cô và .....Hứa Hiên Trạch?
Cung Ân Tố giật mình, nhìn sang người vợ trẻ bên cạnh.


Vội vàng xua tay lắc đầu giải thích:
- Chúng cháu không phải vợ chồng ạ, đây là chú nhỏ của con.

Hứa Hiên Trạch vừa nãy nghe người kia nói thế, anh cũng giật mình trợn mắt nhìn.

Đang tính lên tiếng giải thích thì Cung Ân Tố đã nhanh hơn anh.

Anh ngồi cạnh phụ hoạ gật đầu:
- Đúng vậy, đây là cháu gái của tôi, đứa nhóc bên trong là em trai của con bé.

Cô vợ trẻ kia nhận ra bản thân là nhìn lầm, ngượng nghịu gật đầu rồi nói xin lỗi.

Chưa dừng lại, cô ấy còn bồi thêm một câu cuối:
- Lúc nãy nhìn thấy còn tưởng hai người có tướng phu thê, hoá là là chú cháu, haha, cho tôi xin lỗi nhiều nha.

Cung Ân Tố khẽ cười, lắc đầu nói không sao.

Cô cúi nhẹ đầu, nhìn thẳng vào đầu gối của mình, hai bên mang tai thoáng ẩn đỏ.

Mà cảnh tượng này vừa lúc bị Hứa Hiên Trạch bắt gặp.

Chẳng hiểu vì sao anh cũng bắt đầu thấy hơi ngượng, hai má bắt đầu nóng dần, khác xa với cái thời tiết tháng 12 se lạnh.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện