Lục Địa Kiện Tiên

4: Gặp Hoạ Sát Thân


trước sau


Tuyết Nhi trừng mắt nhìn Tổ An, hầm hừ một tiếng rồi ngồi lại ở phía trước xe ngựa.

- Vừa rồi ngươi nhìn cái gì?
Trong ánh mắt Sở Sơ Nhan loé lên một tia nguy hiểm.

Tổ An khoát khoát tay:
- Ta chả thấy gì cả.

Thế giới này cũng có tiểu thuyết ngôn tình? Quả nhiên vẫn sến sẩm như vậy, thực không ngờ được dạng nữ nhân cao lạnh như nàng mà cũng vụng trộm xem loại sách này.

Thấy trên mặt đối phương lộ vẻ không tin, Tổ An lo lắng bị giết người diệt khẩu bèn vội vàng đổi đề tài:
- Nương tử, nàng có biết trên đời này có thứ gọi là bí địa không? Cách chúng ta gần nhất có chỗ nào như vậy không?
Sở Sơ Nhan kinh dị nhìn hắn:
- Ngươi nghe được cái tên bí địa từ đâu?

Ngoài xe ngựa, trong mắt Tuyết Nhi cũng hiện lên tinh quang, nhưng rất nhanh đã bị nàng cúi đầu che giấu.

Tổ An vô thức đáp:
- Ta nghe người ta nói.

- Không có khả năng!
Sở Sơ Nhan cau mày nói.

- Người bình thường căn bản không có cơ hội biết đến cái từ này.

Thấy vẻ mặt mờ mịt của hắn, Sở Sơ Nhan lạnh nhạt nói:
- Mặc kệ ngươi làm sao mà biết, về sau đừng hỏi những chuyện liên quan đến thứ này, nếu không sẽ gặp họa sát thân.

Tổ An âm thầm tặc lưỡi, đậu xanh rau má, xem ra cái thứ gọi là bí địa này cũng chẳng tốt lành gì.

Có điều hắn lập tức nhớ tới, cái bàn phím này không phải đang chơi ta đó chứ? Chỉ hỏi thăm một chút cũng có thể gặp họa sát thân, ta biết đi nơi nào tìm bí điển gì đó để mở khóa bàn phím đây!
Thôi, coi như không có bàn tay vàng cũng được, thân là người xuyên việt thì sống ở đâu mà chẳng phất, huống chi vừa mới bắt đầu đã được tặng một thê tử xinh đẹp như thế, còn cầu gì hơn.

Về phần thê tử này có vẻ xa cách lãnh đạm thì hắn không thèm để ý, những kiến thức hắn từng học được trên internet từ những tấm gương bất khuất như Hạng Thiếu Long, Vi Tiểu Bảo, Tống Thanh Thư, Hồ Nguyên Vũ… thì đến băng sơn mỹ nhân cũng có thể tan thành nước hết.

Vừa nghĩ đến việc tối nay có thể cùng nữ tử xinh đẹp tựa thiên tiên này cùng giường chung gối, hắn đã cảm thấy tim mình đập rộn ràng.

Chớ có kích động, lau nước miếng đi, chú ý tố chất!
Sợ nàng hoài nghi, Tổ An không tiếp tục truy hỏi nữa, đối phương hiển nhiên không có hào hứng trò chuyện cùng hắn, hắn bèn quay đầu ngắm cảnh sắc ven đường qua cửa sổ.


Không bao lâu đã thấy xa xa là tường thành, lấy quy mô của tường thành Trung Quốc cổ đại ra so sánh thì nơi này cũng được cho là một đại thành rồi.

Khi đi ngang qua cổng thành, Tổ An chú ý thấy trên đó có viết mấy chữ thật to “Minh Nguyệt Thành”, lòng nghĩ thầm phải tìm

một cơ hội mua một bản địa đồ để xem xem thành này rốt cuộc nằm ở đâu trên đại lục.

Chủ nhân trước đây của thân thể này quá vô dụng, ngay cả những thường thức cơ bản về địa lý cũng không biết.

Trên đường đi, Tổ An không ngừng quan sát phong cách bài trí và diện mạo trong thành, tuy kém xa những đô thị hiện đại ở kiếp trước, nhưng cũng được xưng là khu buôn bán phồn hoa, cư dân đông đúc.

Có điều thứ Tổ An lấy làm kỳ lạ nhất chính là cỗ xe ngựa này hoàn toàn không có chút xóc nảy nào, cảm giác còn êm ái trơn tru hơn cả khi ngồi trong mấy chiếc xe sang đỉnh cấp ở kiếp trước.

Hắn chú ý thấy trong thùng xe có một ít đường vân màu xanh lam khẽ phát sáng trông như bo mạch điện tử.

Tổ An âm thầm kinh hãi: Đây chính là trận pháp trong truyền thuyết sao? Vậy mà lại dùng cho xe ngựa, quả nhiên xa xỉ.

Thời gian thấm thoát trôi, chẳng mấy chốc xe ngựa đã đi tới trước cửa một đại trạch, hai bên cửa có hai bức tượng điêu khắc bằng đá không rõ là con vật gì, vừa giống sư tử vừa giống hổ, tượng đá phát ra khí thế cực kỳ oai phong.

Xe ngựa dừng lại, nữ tử bạch y duyên dáng bước xuống xe, trực tiếp đi vào đại môn, Tổ An len lén nhìn một vòng, thấy trên cửa có treo bảng hiệu ghi hai chữ “Sở phủ”, không khỏi âm thầm chửi thề, đời này mình sống quá thảm, vậy mà lại ở nhà vợ? Chẳng phải chính là ở rể sao? Chẳng trách vừa rồi bị đám người kia chỉ chỉ trỏ trỏ.


Hắn vừa định bước vào phủ lại bị Tuyết Nhi giơ tay ngăn lại:
- Cửa chính không phải là nơi ngươi có thể bước vào! Đi cửa hông dành cho ngươi ấy.

Tổ An sững sờ:
- Vì sao ta không thể đi vào bằng cửa chính?
Tuyết Nhi bĩu môi nói:
- Cửa chính chỉ dành cho người Sở gia đi, một tên ở rể như ngươi lấy đâu ra tư cách, không sợ bước vào sẽ mang xui xẻo đến cho Sở gia sao?
Tổ An yên tĩnh nhìn nàng:
- Miệng ngươi độc như vậy, bạn trai ngươi nhất định là bị nhiễm trùng đường tiểu có đúng không?
Tuy Tuyết Nhi nghe không hiểu ý tứ trong câu nói vừa rồi, nhưng cũng đoán được đó chẳng phải lời gì tốt đẹp, không khỏi giận dữ tóm lấy cổ áo hắn định đánh một quyền.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện