“Trước kia em luôn cảm thấy chú Lục là người không biết xấu hổ, rõ ràng lớn hơn em nhiều tuổi, vậy mà còn có ý với em.”
“Về sau em ngẫm lại, kỳ thật chú ấy cũng chỉ là có ý đồ với em mà thôi, nếu như em không chủ động chọc giận chú ấy, chú ấy cũng sẽ không ép buộc em làm gì, ngược lại mọi chuyện đều thuận theo em.”
“Em nói muốn đón Lâm Hạ đến bồi em, tuy chú ấy không thích người ngoài, nhưng cũng để Lâm Hạ vào nhà họ Lục.”
“Chân của em bị trẹo, chú ấy cũng không ghét bỏ chân em bẩn, tự tay giúp em bôi thuốc kiểm tra.”
“Rõ ràng bên ngoài chú ấy rất lãnh đạm, nhưng vẫn luôn rất kiên nhẫn với em, nhớ kỹ em thích ăn bánh mì tuyết sơn, nhớ kỹ em không thích ăn gừng, nhớ kỹ em không thể chịu lạnh…”
Mộc Ân nói một hơi rất nhiều, nói càng nhiều, càng chứng minh Lục Phong Miên đối với cô rất tốt.
Đến cuối cùng, cô không nói được nữa, hoàn toàn trầm mặc.
Giây lát, tay của Lâm Như Uyên đặt tên vai cô, nhẹ nhàng phủi đi những cánh hoa đào rơi trên vai.
“Ân Ân, em có thể hiểu rõ thì tốt.” Anh vui mừng nói.
“Em hiểu rõ.” Mộc Ân ngẩng đầu đón lấy ánh mắt anh trai:”Anh hai, thật xin lỗi, lúc trước em không hiểu chuyện, luôn cho là anh nhát gan sợ phiền phức, lại muốn mượn danh tiếng nhà họ Lục, mới mặc kệ em.”
Lâm Như Uyên có mấy phần kinh ngạc đối với sự thẳng thắng này của cô, lập tức thở dài: “Ân Ân, mười tám tuổi anh trai gia nhập ngành giải trí, lúc cha mẹ còn sống, anh trai cũng chưa từng dựa vào bọn họ, chứ đừng nói đến nhà họ Lục. “
Mộc Ân cũng cảm thấy mình cực kỳ ngu ngốc, không tin những lời của anh trai ruột, lại đi nghe những lời xảo trá của bọn người Lâm Hạ.
“Mặc dù cha mẹ không còn trên đời, anh hai cũng không đến mức lưu lạc phải sống nhờ vào nhà họ Lục, chỉ là Ân Ân, những chuyện liên quan giữa em và Phong Miên, còn nhiều hơn những gì em biết, vả lại cũng chỉ có anh ta mới có thể bảo vệ được em.” Lâm Như Uyên lại nói.
Lần này đổi thành Mộc Ân kinh ngạc, trong lời nói của anh trai cô nghe được một tầng ý khác: “Cái gì gọi là chỉ có chú Lục mới bảo vệ được em? “
“…” Lâm Như Uyên tự biết mình lỡ lời, quay đầu tránh đi tầm mắt cô, chỉ chỉ đình nghỉ mát ở đầu con đường