Buổi chiều Mộc Ân mới về đến nhà.
Cô ngất xỉu trong phòng đàn ở biệt thự làm Trình Bách Lý sợ hãi, đến bệnh viện náo loạn gần ba tiếng, quả thực làm mất rất nhiều thời gian.
Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là thả linh hồn bị nhốt trong giấy của Trần Uyển Di ra.
Dùng cây kim đâm vào đầu ngón tay, lấy máu xóa chữ “định”, giây tiếp theo, bên người cô liền xuất hiện một ma nữ mặc trang phục hí kịch.
“Hù cuối cùng cũng được ra ngoài, thật là thoải mái.” Trần Uyển Di lắc lắc tay áo vui mừng xoay quanh một vòng: “Ở bên trong chị sắp ngộp chết mất.”
“Không phải chị nói ở trong người giấy mãi cũng không bị gì sao?” Mộc Ân nhìn cô ấy: “Còn chưa đến hai ngày mà chị đã không chịu nổi?”
“Không có việc gì là thật nhưng mà cũng không thoải mái, nó giống như cảm giác khó chịu của con người khi ở trong không gian hẹp kín ấy.” Trần Uyển Di ngại ngùng cười cười: “Dù sao đây cũng là lần đầu tiên của chị, chắc chắn là không thể thích ứng.”
“……” Mộc Ân
Cô muốn nói cho con ma này biết ba chữ “lần đầu tiên” phải dùng cẩn thận, thì thấy Trần Uyển Di vui mừng bay đến trước cửa kêu: “Quân gia về rồi!”
Cô ấy vui vẻ là vì mê mẩn sắc đẹp của Lục Phong Miên, Mộc Ân cũng không biết làm sao, nhưng cũng rất vui mừng.
Cô đứng dậy đi về phía cửa đón, chạy đến bên người Lục Phong Miên vui vẻ gọi một tiếng: “Chú Lục”
“Ừ” Lục Phong Miên thản nhiên trả lời, duỗi tay kéo cô đến bên cạnh.
Mộc Ân còn chưa nói chuyện xong với Trần Uyển Di, lần này chạm mặt Lục Phong Miên chắc phải đến nửa tiếng mới gặp được, theo bản năng né tránh một chút.
Tay Lục Phong Miên nắm được khoảng không, vẻ mặt cứng đờ nhưng nhanh chóng trở lại nét mặt lạnh lùng như thường ngày: “Hôm nay ở nhà làm gì? Ra ngoài sao?”
“Đi ra ngoài một chuyến, đến gặp Lâm Hạ.” Mộc Ân không để ý đến Trân Uyển Di đang cằn nhằn mắng cô là tiểu dụ dỗ, cùng Lục Phong Miên đi vào phòng khách.
“Lâm Hạ bị