Lục Gia Tiểu Tức Phụ

Chương 14


trước sau


Là Quách lão tam đánh xe, giọng lớn như tiếng sấm, giống như quan sai thẩm vấn người.Chung quanh mọi người nhìn Lục Thành không chịu cho đi nhờ xe, lập tức hướng Quách lão tam xe la chạy tới.

Xe la liền lớn như vậy, có chỗ ngồi thoải mái, còn không lo bị người khác dậm phải, có chỗ ngồi cũng không tốt lắm, bị đụng qua đụng lại còn không cẩn thận sẽ ngã xuống, việc này không phải không phát sinh qua.Quách lão tam ngừng xe, hắn trầm khuôn mặt nhìn Lục Thành ba người đã đi tới, một cái roi ngựa tử ở trong tay liên tục không ngừng chụp đánh, vô hình trung gia tăng cho hắn một cỗ bá khí thế giống dân đầu đường.


Tới trước mặt Lục Thành, tầm mắt xẹt qua Lý ma ma Ngưng Hương, Quách lão tam trừng mắt hỏi Lục Thành, “Ngươi muốn chở các nàng?”Thái độ thập phần ngang ngược.Lục Thành triều hắn cười cười, không kiêu ngạo không siểm nịnh, “Tam gia hiểu lầm, ta nào dám đoạt sinh ý của ngài, ta mới vừa bán củi trở về, trùng hợp gặp gỡ người quen, liền muốn tiện thể mang theo các nàng một đoạn đường, phía trước những người đó muốn đi nhờ xe ta, ta cũng chưa đồng ý, không tin ngài đi hỏi một chút?”Hắn bằng phẳng hào phóng, Quách lão tam quay đầu lại, nhìn xem đám người phía sau liên tiếp hướng trên xe nhà mình, liền biết người này lời nói không sai.

Rốt cuộc người này thật muốn chở người, những người đó vì sao không đi lên xe trống bên này? Bọn họ tiêu tiền nhưng không cần sợ hắn.Hai người, dù có đi xa nhất tính cũng liền mười văn tiền , Quách lão tam không lại dây dưa, quay lại xe nhà mình.Sự tình được giải quyết, Lục Thành quay đầu hướng Lý ma ma Ngưng Hương nói: “Nhị vị ngồi đi, chúng ta cách nhau gần, ta tiện thể chở theo các ngươi một đoạn đường.”Xem như giải thích vì sao hắn chỉ giúp hai người các nàng.Lý ma ma cười nói tạ cùng Ngưng Hương cũng muốn cùng nhau ngồi xe lừa, thoải mái dễ chịu mà còn có thể

dựa vào bên phải xe .Các nàng ngồi ổn, Lục Thành sải bước lên đầu xe, roi nhẹ nhàng quăng xuống mông lừa, con lừa lập tức đi phía trước đi, bốn vó nhẹ nhàng.Mặt sau Quách lão tam bên kia người còn không có ngồi xong, Lý ma ma nhìn mọi người trnh chỗ , ý vị thâm trường mà nhìn tiểu cô nương bên cạnh.


Nàng tôn tử đều có, tiểu tử này phá lệ tuyệt đối không phải vì nàng, hôm nay có thể ngồi xe an ổn, là dính ánh sáng Ngưng Hương .Ngưng Hương hoàn toàn không có biết, nàng nhìn cửa thành càng ngày càng xa, âm thầm chờ mong, chờ mong có ngày nàng ngồi xe đi rồi, không bao giờ cần trở về.~Lý ma ma là người hòa thuận với người khác , thích cùng người khác giao tiếp, hơn nữa đường dài, ngồi không buồn, chờ xe lừa Quách lão tam chở người đi cách xa xe la, trên đường thanh tĩnh, nàng liền người cùng Lục Thành hàn huyên , “Tiểu huynh đệ xưng hô như thế nào? Ngưng Hương là ở Liễu Khê thôn, liền ở phía đông thôn của ngươi.”Lúc này không có cố kỵ, có thể nói thật.Lục Thành nghe xong, kinh ngạc quay đầu lại, nhìn về phía Ngưng Hương.Ngưng Hương cúi đầu, khẩn trương mà nắm chặt tay.

Nếu hắn ở cách xa, nàng có lẽ sẽ không cảm thấy ngại, nguyên nhân chính là vì cách gần quá, ngược lại có chút thẹn thùng.

Người trong thôn sống cũng nghèo, lại rất chú ý thể diện, nàng bán mình làm nha hoàn cũng không phải sự tình sáng rọi, có lẽ thôn dân sẽ âm thầm hâm mộ nàng có tiền tiêu vặt cao, nhưng ngày thường gặp gỡ, ánh mắt xem nàng đều có chút khinh thường..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện