Lục Gia Tiểu Tức Phụ

Chương 26


trước sau


Thương lượng xong chuyện mua đất, Từ Thủ Lương liền đi Lưu gia.

Lý thị đi ra ngoài , Từ Hòe cũng có chuyện cần làm, Ngưng Hương thay đệ đệ ngủ say đắp chăn đàng hoàng, nàng mở tay nải ra, từ bên trong lấy ra một cái khăn tay lụa đưa cho Từ Thu Nhi, “Phu nhân thưởng chút vật liệu thừa cho Lý ma ma, nàng tặng ta một khối, quá nhỏ cũng làm không được cái gì, liền thêu cái khan tay, tháng sau là sinh nhật muội muội mười hai, cái này coi như tỷ tỷ trước tiên cho muội lễ sinh nhật đi.

”Tơ lụa đồ vật chính là đồ vật hiếm lạ, Từ Thu Nhi kinh hỉ mà tiếp nhận, lật qua lật lại mà nhìn xem, vuốt hình thêu hoa mai trên khan tinh xảo khen: “Tỷ tỷ thêu thật là đẹp mắt, so thêu phường bán còn đẹp hơn!”Ngưng Hương xấu hổ mà cười cười, da mặt ửng đỏ.

Năm ấy mới vừa tiến hầu phủ, các nàng phải học quy củ , học biết chữ, học nữ hồng.

Nàng học nữ hồng nghiêm túc nhất, nghĩ về sau có thể thêu khăn gì đó cầm đi thêu phường bán tiền, tích cóp tiền sớm một chút chuộc thân.

Chờ khi nàng thêu có chút bộ dáng, hưng phấn mà lôi kéo Tố Nguyệt đi thêu phường, lại bị chưởng quầy báo cho tú nương của bọn họ đủ nhiều, không cần tìm thêm người, mà nàng nữ hồng cũng không xuất chúng đến mức làm người ta phá lệ.


Cho nên nàng cũng chỉ có thể thanh thản ổn định mà làm nha hoàn chờ tiền tiêu vặt.

“Cái kia là cái gì?” Từ Thu Nhi chính đang thích chiếc khăn, bỗng nhiên nhìn đến trong bao quần áo tỷ tỷ lộ ra cái đồ chơi gỗ, tò mò hỏi.

Ngưng Hương cúi đầu, lúc này mới phát hiện là đồ chơi gỗ Bùi Cảnh Hàn đưa đệ đệ , mà nàng đang một lòng cùng người nhà đoàn tụ, thế nhưng đã quên.

“Trong phủ nhị công tử không chơi nữa, tùy ý ném chỗ thế tử , thế tử biết A Mộc còn nhỏ, liền thưởng ta.

” Ngưng Hương lấy ra đồ chơi gỗ, rũ mắt nói dối nói.

“Chính là thoạt nhìn giống đồ mới a.


” Từ

Thu Nhi tiếp nhận tượng gỗ Võ Tòng đánh hổ, tâm sinh cảm khái, “Công tử nhà có tiền chính là không giống nhau, mới như vậy liền ném, đổi thành A Mộc, liền tính rớt sơn hắn làm như bảo bối mang theo.

”Ngưng Hương nghe xong, nhìn xem tượng gỗ, liên tưởng nhị công tử tùy tay vứt miếng ngọc lúc bực mình, tán đồng gật gật đầu.

Người giàu có cùng gia đình con nhà nghèo, dường như chính là trên trời dưới đất.

Hai chị em đang nói chuyện, cổng lớn truyền đến thanh âm của hai nam nhân, trong đó một người là Từ Thủ Lương, một người khác……“Là Lưu thúc!” Từ Thu Nhi thấp giọng nhắc nhở Ngưng Hương, hai chị em vội vàng xỏ giày xuống giường đất, đi ra ngoài nghênh người.

Cùng ở trong thôn, Lưu Toàn thường thấy Từ Thu Nhi, xem Ngưng Hương nhưng thật ra lạ mắt, dừng lại bước chân, nhìn chằm chằm Ngưng Hương nhìn một lát mới kinh ngạc nói: “Nháy mắt Hương nhi đều biến thành đại cô nương, ta vừa mới thiếu chút nữa không nhận ra !”Hắn nhớ rõ Ngưng Hương lúc mười một tuổi, nhỏ nhỏ gầy gầy, bộ dáng là không tồi, nhưng ăn mặc cũ nát hơn nữa không nẩy nở, ở trong thôn không tính là đặc biệt xuất sắc, hiện giờ ba năm qua đi, tiểu cô nương khuôn mặt trắng nõn thủy linh linh, tuy rằng ăn mặc áo lạnh dày cộm, dáng người nhìn so với người khác tinh tế hơn chút.

Nếu là biết sớm một chút nha đầu này lớn lên tốt như vậy, để tiểu nhi tử nhìn một cái, miễn cho hắn đem Chu gia khuê nữ so sanh như tiên nữ, chết sống một hai phải cưới, vì hắn tiêu bao nhiêu tiền, hiện giờ còn phải bán hai mẫu đất mới có thể thuận thuận lợi lợi đem con dâu cưới vào.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện