Lục Gia Tiểu Tức Phụ

Chương 72


trước sau


Từ trước đến nay nàng vốn không am hiểu những chuyện giao tiếp với người khác như Lục Thành, bởi vì dung mạo của bọn họ quá mức xuất chúng, đứng trước mặt nhau rất dễ bị đối phương làm cho ngây người, không cẩn thận làm ra những cử chỉ thất lễ, cho nên mỗi lần gặp được Lục Thành, Ngưng Hương đều tận lực tránh nhìn vào ánh mắt của hắn.


Lục Thành có bộ dáng rất đẹp, nhất là đôi mắt hoa đào kia lại không giống như bình thường, lúc tức giận sẽ khiến người khác càng thêm kính sợ, lúc cười thì trong mắt lại hóa thành ôn nhu dịu dàng, dễ khiến người khác hiểu lầm hắn đang dịu dàng với mình.Tố Nguyệt từng nói với nàng, đối với nam nhân mà nói, đôi mắt của Lục Thành chính là mắt hồ ly, có thể dụ dỗ lòng tin của phụ nữ.Lục Thành biết rõ tướng mạo của mình không tồi, thật ra hắn cũng chưa từng nghĩ tới sẽ dùng mỹ nam kế để nàng thích mình, nhưng lại không sao đoán được nàng cứ nhiều lần tránh né ánh mắt của hắn, có phải là vì sợ bị hắn mê hoặc.

Lúc này thấy tiểu cô nương thủ lễ không chịu đối mặt với mình, hắn vừa thất vọng lại vừa sốt ruột, nàng không trả lời hắn, hắn làm thế nào mới tiếp tục tấn công được?Đừng thấy hắn hắn đã qua tuổi lấy vợ, Lục Thành từ trước đến giờ chưa từng lấy lòng bất cứ vị cô nương nào.Trên đường đi A Nam lại xuỵt xuỵt một lần nữa, còn muốn ăn trứng gà.Lần này Ngưng Hương trực tiếp lấy trứng gà trong tay Lục Thành cúi đầu bóc vỏ cho A Nam ăn, để Lục Thành chuyên tâm đánh xe.Sau khi ăn no A Nam đặc biệt lại hoạt bát, kéo Ngưng Hương để nàng dắt bé đi tìm phụ thân ở phía trước.Thấy A Đào ngủ ngon, Ngưng Hương chỉ đành cúi người xuống, bế hai nách tiểu tử đi về phía trước xe.Lục Thành giả vờ không biết, chỉ chuyên tâm đánh xe.A Nam toét miệng cười, chợt bổ nhào tới trên lưng phụ thân, ôm hắn cười ra tiếng, nghiêng đầu nhìn phụ thân.Lục Thành ngồi trên càng xe, cho nên cách chỗ trong xe một khoảng khá xa, Ngưng Hương lo lắng A Nam đi tới đó sẽ bị té xuống phía dưới nên đỡ càng chặt hơn.

Vì vậy khi Lục Thành quay đầu lại, vốn định trêu chọc nhi tử , ai ngờ vừa quay người lại đối mặt với cổ áo của nàng.


Nàng lại cúi người quá thấp khiến cho cổ áo rũ xuống, mặc dù chỉ lộ ra một chút kẽ hở, Lục Thành vẫn có thể thoáng nhìn thấy cái yếm màu hồng, cùng với...Tựa như hai cái bánh bao lớn đang song song bày biện trước mặt, ở giữa còn có khe hở.Toàn thân Lục Thành cứng ngắc nhìn chằm chằm chỗ kia, trong đầu liên tưởng đến những chỗ khác trên người nàng cũng trắng noãn nà giống như thế."Ôm!" A Nam nhìn phụ thân đang ngồi phía trước, muốn phụ thân ôm.Lục Thành hoàn hồn, thừa dịp Ngưng Hương chưa phát hiện hắn rình coi kịp thời chuyển tầm mắt, trầm giọng đuổi bé: "Đi chơi

với Hương cô cô đi, đừng tới đây quấy rầy phụ thân."Giọng nói khàn khàn, trong lòng rất loạn.A Nam không chịu đi, tiếp tục dùng bàn tay nhỏ bé chụp phụ thân."A Nam nghe lời nào, phụ thân đang rất bận." Ngưng Hương cảm thấy bên này rất nguy hiểm, đành cưỡng ép bế tiểu tử này chuyển sang hướng khác.A Nam thử quay trở lại, đáng tiếc khí lực quá nhỏ không lay chuyển được Ngưng Hương, tiểu tử ngửa đầu nhìn một chút, sau đành ngoan ngoãn đi về phía đuôi xe.Lục Thành nghe được động tĩnh quay đầu lại, mắt lại càng choáng váng hơn.Bởi vì đang ở trên xe cho nên cô nương phải khom lưng đỡ con trai hắn, sau lưng dĩ nhiên là đang xoay về phía hắn, gió nhẹ thổi qua, làn váy dài của nàng bay sang một bên, cặp mông căng tròn bên dưới lớp vải mịn nhẹ nhàng hiện ra.

Nàng bước từng bước theo sau nhi tử đi tới phía trước, bước chân vụng về, chỗ đó nhẹ nhàng lắc lư theo, giống như con vịt đang lạch bà lạch bạch, nhưng so với vịt vẫn đẹp mắt hơn nhiều...Suy nghĩ Lục Thành lập tức chia làm hai bộ phận.Một bộ phận cực kỳ vô lại, lớn lối nhắc nhở với hắn sự tồn tại của nó, còn muốn thúc giục hắn nhào tới.Còn bộ phận quân tử lại không ngừng thúc giục hắn đừng nhìn nữa, nói cho hắn biết nếu còn như vậy là không tôn trọng nàng.Bên nào Lục Thành cũng đều không nghe theo, hắn chỉ mải mê nhìn nàng chằm chằm.Lúc nàng đứng thẳng, sao hắn lại không phát hiện ra mông của nàng lại lớn như vậy chứ?Trong thôn của hắn, các phụ nhân hay tán gẫu với nhau thường hay nói những nữ nhân mông to đều sinh con rất nhiều...Các loại ý niệm trong đầu liên tục không ngừng hiện ra, thậm chí còn có những lời thô tục vô tình hắn nghe được.Mắt thấy nhi tử lại muốn quay lại, Lục Thành miệng đắng lưỡi khô đành nhìn về phía trước.Nhưng trước mắt vẫn còn thân ảnh của nàng đang lay động.Lục Thành tay phải cầm đánh dây xe, tay trái siết chặt nắm đấm, cố trấn áp người anh em đang sừng sững ngang ngạnh muốn ngóc đầu lên đòi trình diện.


~Chơi đùa với trẻ con kỳ thật rất mệt mỏi.Ngưng Hương kiên nhẫn chơi đùa với A Nam, mắt thấy rất nhanh sẽ đến thôn Liễu Khê, Ngưng Hương bế A Nam kéo qua ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng đong đưa bé, dụ bé ngủ..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện