Lục Tranh cũng không ngờ được Thẩm Thần sẽ làm như vậy.
Lúc nãy nằm trên sô pha anh quả thật đã ngủ rồi, nhưng tính cảnh giác của anh luôn rất cao, thời điểm nghe thấy có người mở cửa đi vào phòng anh liền tỉnh dậy.
Chỉ là lúc ấy đầu anh vẫn còn rất choáng váng, sau khi ý thức được người đến là Thẩm Thần thì cũng lười không mở mắt ra.
Sau đó, anh cảm nhận được Thẩm Thần ngồi xổm xuống trước mặt anh, đột nhiên gọi tên anh.
Trong trí nhớ của anh, cậu nhóc này chưa từng gọi đầy đủ tên anh lần nào cả, vì thế anh vẫn ung dung nhắm mắt, muốn xem thử xem cậu nhóc này sẽ làm gì nhân lúc anh đang ngủ đây.
Lúc sau, anh lại nghe được cậu nói mình không thích Tống Từ, thời khắc nghe cậu nói như thế anh cảm thấy có chút vui vẻ, tựa như hoa mình trồng trong nhà không bị hái đi, thậm chí còn sinh trưởng tốt hơn nữa, khiến người ta cảm thấy kiêu ngạo.
Nhưng...cảm giác kiêu ngạo này của anh cũng không duy trì được bao lâu.
Bởi vì ngay giây tiếp theo, đột nhiên có vật gì đó lạnh lạnh mềm mềm phủ lên môi anh.
Mặc dù chỉ là thoáng qua, nhưng dựa vào hơi nóng và hô hấp bỗng nhiên đến gần ấy, anh biết được đó là môi của một người.
Như lời của Quý Nhiễm nói, anh đối với cậu càng giống như là "trưởng bối" hơn, chính anh cũng cảm giác được sự sợ hãi và căng thẳng của cậu mỗi khi đối mặt với mình, vì thế cho dù biết từ nhỏ cậu đã biết sự tồn tại của từ "vị hôn thê", anh vẫn cảm thấy cậu hẳn là sẽ kính nể và sợ hãi anh nhiều hơn một chút, sao có thể thích gì đó cơ chứ.
Tuy rằng anh không quá đồng ý với việc Thẩm Thần yêu đương ở tuổi này, nhưng Quý Nhiễm nói không sai, con trai trong độ tuổi này quả thật rất dễ yêu thích người cùng lứa sớm chiều chung đụng với mình.
Anh và cậu không chỉ chênh lệch nhau về tuổi tác, mà còn có cả khoảng cách, thế nên từ trước đến nay Lục Tranh chưa bao giờ nghĩ cậu nhóc này sẽ có tình ý gì với anh.
Chuyện xảy ra đêm nay, là nằm ngoài dự kiến của anh.
......................
Ngày hôm sau, nhóm người Thẩm Thần còn phải đi học, vì thế vừa sáng ra đã rời đi.
Thẩm Thần cảm thấy có chút may mắn vì hôm nay còn phải đi học, nếu không cậu thật sự không biết nên đối mặt với Lục Tranh như thế nào nữa.
Tuy rằng lúc ấy anh đang ngủ, nhưng cậu vẫn không vượt qua được trở ngại trong lòng mình, tối hôm qua rốt cuộc cậu đã thiếu cọng dây thần kinh nào mà lại dám đi hôn anh chứ...
Thẩm Thần vỗ trán một cái, nhắc nhở bản thân mình lấy lại tinh thần để nghe giảng bài.
"Này, cậu làm gì thế?" Tống Từ ngồi bàn sau dùng bút gõ vào lưng cậu.
Thẩm Thần liếc nhìn giáo viên một cái, sau đó hơi nghiêng đầu: "Sao thế?"
Tống Từ: "Thấy tinh thần cậu hôm nay không tốt lắm, còn cả quầng thâm mắt này, tối hôm qua không ngủ sao?"
Thẩm Thần: "......Không sao."
Hôm qua không phải không ngủ, nếu tính ra, cậu ngủ cũng hơn hai giờ cơ.
"Sắp thi cuối kỳ rồi, nhìn trạng thái này của cậu có phải là không ổn không?"
"Chỉ là hôm qua ngủ không ngon thôi, không có gì đâu."
Nói xong, Thẩm Thần quay đầu lại tiếp tục nghe giảng bài.
Chỉ là ngay khi cầm bút lên, cậu đột nhiên nhớ lại lời Lục Tranh hỏi mình vào hôm qua: Em thích cậu ấy?
Thích Tống Từ?
Tại sao anh lại đột nhiên hỏi như vậy nhỉ.
Thẩm Thần khẽ nhíu mày, chắc có lẽ là bởi vì người bạn học đi cùng cậu mỗi khi anh gặp được vừa hay là Tống Từ, nên mới hiểu lầm đi.
**
Một khoảng thời gian sau đó, Thẩm Thần đều tránh né Lục Tranh, bởi vì cậu phát hiện, mỗi khi cậu nhìn vào mắt anh liền có cảm giác vô cùng chột dạ.
Sau nữa, vì kỳ thi cuối kỳ tới, cậu vội vàng bận rộn chuẩn bị thi nên dần dần quên đi những chuyện này.
Lần này Lục Tranh trở về, thời gian ở lại nhà cũng rất lâu, sau kỳ nghỉ đông, năm mới từng bước đến gần, nghe dì Từ nói, năm sau anh mới trở lại quân đội.
Hôm nay là đêm trước giao thừa, Lục Tranh không ở nhà.
Mọi người trong đại viện lớn lên cùng nhau nên quan hệ rất tốt, ngày trước vốn đã thường xuyên tụ tập cùng nhau, hiện giờ Lục Tranh và Cửu Dạ vất vả lắm mới trở về, thế nên nhóm người Quý Nhiễm thường xuyên đến tìm lôi kéo bọn họ ra ngoài.
"Sắp ăn cơm rồi, Lục Tranh đâu?" Lục Trí Minh ngồi trên sô pha hỏi.
"Chắc là đang ở bên nhà họ Quý." Dì Từ bước từ phòng bếp đi ra trả lời.
"Thật đúng là không ở trong nhà được." Lục Trí Minh gọi điện thoại cho Lục Tranh, nhưng không ai bắt máy.
Dì Từ cười nói: "Mấy đứa nhỏ hiếm khi mới tụ họp lại, tình cảm tốt mà, cũng là bình thường."
Lục Trí Minh: "Cũng không biết nghe điện thoại."
Dì Từ: "Không sao đâu, cũng gần thôi, để tôi đi sang kêu cậu ấy."
Nhà họ Quý quả thật rất gần với nhà họ Lục, đi vài bước là tới, lúc Lục Tranh còn nhỏ, người lớn trong nhà đều là trực tiếp đi sang tìm người.
"Ôi chao, canh sắp sôi rồi." Dì Từ do dự vì không thể rời đi được.
Đúng lúc này, Thẩm Thần vừa vặn từ bên ngoài đi vào, dì Từ xoa xoa tay, vội nói: "Tiểu Thần à, nếu không con đi giúp dì nhé."
"A? Sao ạ?"
"Đi sang nhà Quý Nhiễm gọi Lục Tranh về ăn cơm."
Thẩm Thần hơi ngẩn ra, nếu đi gọi anh thì sau đó nhất định sẽ phải đi về cùng anh, vừa nghĩ đến đây cậu liền cảm thấy tê cả da đầu.
Chỉ là cậu cũng không thể nói lời từ chối được, cuối cùng chỉ đành gật đầu, nói: "Được ạ."
"Ừ, ngoan quá." Di Từ cười cười, "Vậy mau đi đi, hai đứa nhanh chóng trở về nhé, canh lập tức xong rồi đây."
"Vâng ạ."
Từ nhà họ Lục đi đến nhà họ Quý rất gần, lúc Thẩm Thần đi vào nhà họ Quý, dưới lầu chỉ thấy có một dì quản gia đang cho mèo ăn.
"Dì Năm ạ."
Thẩm Thần rất ít khi đến nhà họ Quý, có điều vì hai nhà gần nhau, nên cậu cũng nhận ra được người này.
Dì Năm quay đầu lại, lúc nhìn thấy cậu thì hơi bất ngờ: "Ồ, là Tiểu Thần à, sao con tới đây?"
"Con đến tìm anh Lục...!Lục Tranh ạ."
"Lục Tranh à, mấy đứa bọn nó ở trên lầu đấy, con cứ trực tiếp đi lên đi." Dì Năm giơ tay chỉ đường cho cậu, "Phòng thứ nhất bên trái, là phòng của Quý Nhiễm."
"Vâng ạ."
Thẩm Thần cứ như vậy đi thẳng lên lầu, lúc đi đến trước cửa phòng, cậu giơ tay lên gõ cửa.
Bên trong không ai lên tiếng đáp lại cậu, cũng không ai đi đến mở cửa.
Chỉ là hình như cậu loáng thoáng nghe được bên trong có tiếng cười vang lên.
Thẩm Thần: "......"
Thẩm Thần đẩy cửa đi vào, phòng của Quý Nhiễm vô cùng to, đầu tiên cậu nhìn thấy một cái sô pha loại nhỏ và một tủ sách, vào sâu bên trong một chút nữa có một vách ngăn, đằng sau vách ngăn là một chiếc giường lớn tối màu.
Bởi vì vách ngăn là chạm rỗng, vậy nên Thẩm Thần có