5 năm trước, Mặc Hân Nghiên hạ sinh được một cậu con trai kháu khỉnh.
Đứa trẻ được ra đời trong vô vàn niềm yêu thương và những lời chúc phúc từ của mọi người xung quanh.
Buổi mai hôm ấy, một ngày hè được tắm mát bởi những trận mưa rào hết đến rồi lại đi.
Nhờ vậy, sự nóng nực và oi ả của mùa hạ ít nhiều cũng vơi đi được phần nào.
Những cơn mưa ấy hệt như những đứa trẻ vậy, đang giận hờn vu vơ rồi lại tươi cười được ngay.
Vì thế, chính vào lúc đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời, Mặc Hân Nghiên đang mệt nhoài nằm trên giường bệnh đã thì thầm cất tiếng gọi "Lục Hạ Vũ, bảo bối của mẹ" rồi mê man chìm vào cơn mê.
Mẹ mong rằng, con trai của ba mẹ sẽ luôn bình an, vui tươi và hạnh phúc.
Con sẽ là cơn mưa nhỏ, nhẹ nhàng tưới mát, chữa lành và lấp đầy khoảng trống tâm hồn mẹ.
Hạ Vũ: Cơn mưa mùa hạ
"Hạ Vũ...hộc hộc...đứng lại ngay" Lục Nhã Tịnh lớn tiếng gọi, vừa thở hồng hộc vừa đuổi theo cậu bé
"tiểu thiếu gia, cậu chạy chậm thôi" Bác quản gia cũng chạy theo cố bắt cậu bé lại
"aaa...vui quá đi mất, sao cô Tịnh không bắt con nữa à?"
"Bác Sơn ơi, bác tới đây bắt con đi" Lục Hạ Vũ ngoái lại phía sau, lớn tiếng gọi, chân vẫn không ngừng chạy về phía trước
Lục Nhã Tịnh và bác quản gia vẫn còn đang ngồi thở
"ôi dồi ôi...mệt chết tôi rồi" bác quản gia mồ hôi nhễ nhại trên trán
"em nói cho anh chị biết, anh chị mà không về đây đón thằng bé, em sẽ cho nó ra đường ở, ba mẹ không có ở nhà, không ai cản được em" Lục Nhã Tịnh lấy máy gọi cho Lục Triết Hạo, lúc cuộc gọi vừa mới được nhận, Nhã Tịnh ngay lập tức thét lớn vào điện thoại
"bà xã à, tiểu Tịnh đòi chúng ta đón tiểu Vũ về nhà rồi" Lục Triết Hạo hôn chụt vào má Mặc Hân Nghiên một cái còn Mặc Hân Nghiên thì đẩy anh ra, quay sang cằn nhằn
"em đã nói anh sắp xếp máy bay về nước từ hôm trước rồi mà"
"đúng đúng, chị dâu là thương em nhất" Lục Nhã Tịnh nghe tiếng cô vọng vào liền ngon ngọt nói
"Tịnh Tịnh, chị dâu em đang mang bầu, anh phải đưa chị em đi chơi một chút cho thư thả đầu óc"
"em cũng vẫn còn bé cơ mà, đang tuổi ăn tuổi chơi mà ngày nào cũng phải kè kè bên tiểu quỷ nhà anh"
"ngay từ đầu em nói anh chị cứ đi chơi thoải mái còn tiểu Vũ để em lo cơ mà?"
"em không biết, tóm lại là anh phải về ngay, ngay lập tức".
Ngôn Tình Sắc
Chết tiệt! Chết tiệt! Cặp vợ chồng đáng ghét kia dám bỏ tiểu quỷ này ở Lục gia hơn tuần nay sang nước ngoài du lịch.
Ông bà Lục cũng đi du lịch từ hai tháng trước chưa về, Lục Nhã Tịnh cô sắp chết tới nơi rồi.
Cô thề sẽ không bao giờ đón thằng bé này về nhà chơi nữa.
Mới đầu còn mạnh miệng đòi chăm, giờ cô chừa rồi.
"Ông giời ơi, tha cho con" nội tâm Lục Nhã Tịnh gào thét
"về-nước-ngay-lập-tứccc" Lục Nhã Tịnh gào lớn rồi sập máy
Lục Nhã Tịnh thề