Cố Liệt cùng Lệ Sâm gặp mặt đều là có tâm tư riêng,
lúc không biết rõ thân phận của đối phương. Ý nghĩ đầu tiên tất nhiên là làm như thế nào để có thể tranh thủ ích lợi lớn nhất cho căn cứ của
mình.
Kết quả vốn là muốn tính kế lẫn nhau lại phát hiện đối
phương hóa ra lại là anh em tốt nhiều năm như thế, còn có chuyện nào có
thể trùng hợp hơn chuyện này sao?
Hai người ôm một nhau cái liền
buông ra, Cố Liệt còn đưa mắt nhìn Lệ Sâm cảm khái: "Năm đó chúng ta
cùng thi hành nhiệm vụ đều là không lộ mặt, nếu không lúc tôi xem ảnh
chụp của cậu là có thể nhận ra người rồi, cũng sớm có thể đi tìm cậu,
ài."
Cố Liệt cùng Lệ Sâm trước kia cũng không phải là bộ đội
cùng một trụ sở, nhưng cùng đi qua chiến trường một lần đều đã là giao
tình sinh mệnh. Huống chi bọn họ còn hợp tác qua nhiều lần như vậy.
Nếu như nói người khiến Lệ Sâm bội phục nhất là ai, vậy khẳng định là Cố
Liệt. anh cũng thật khôngnghĩ tới Cố Liệt thế nhưng chính là đặc vụ A.
Căn cứ Thượng kinh cùng căn cứ Bắc Hải đều có hệ thống bảo vệ riêng, trước
kia đường truyền liên lạc bằng hình ảnh chưa sửa được. Bọn họ phải thông qua đường dây rất phức tạp mới lấy được ảnh chụp đối phương. Vì vậy hai người ở trên chiến trường chưa bao giờ dùng khuôn mặt thật gặp người cứ như vậy cứng rắn bỏ qua một năm.
Lệ Sâm tiếp lời Cố Liệt nói:
"Sớm biết rằng là ông thì cần gì phiền toái nhiều chuyện như thế chứ,
chúng ta sớm đã có thể kết đồng minh rồi."
Đều là huynh đệ nhà mình, còn có cái gì phải tính toán chứ?
Cố Liệt cười ha ha: "hiện tại kết đồng minh cũng không muộn!"
So với hai người kia tán gẫu khí thế ngất trời, người phía sau Cố Liệt,
người phía sau Lệ Sâm đều là vài chục người mang vẻ mặt trong mộng.
Chuẩn bị lâu như vậy, kết quả hai người lãnh đạo căn cứ là huynh
đệ, thật sự là trêu chọc tôi nha ha ha ha.
Tuy nhiên so với những người khác còn trong mộng, Trần Bạch Kiêu cùng Nam Ca phản ứng khác nhau rất lớn.
Bởi vì Trần Bạch Kiêu liếc một cái liền nhận ra Lệ Sâm chính là người lúc
trước ra mệnh lệnh cho mình ở Thành Bắc Thượng Kinh, cũng là
người đã giải quyết Zombie vây thành!
anh ta vẫn luôn tìm kiếm Lệ Sâm, lần này nhìn thấy lại không biết nên mở miệng như thế nào.
Lúc trước Trần Bạch Kiêu xem " người lãnh đạo căn cứ Bắc Hải" mà Cố Liệt
coi trọng như vậy thành đồ bỏ đi. Trong nội tâm còn phẫn uất bất
bình, hiện tại tốt lắm nhé, nếu như anh ta biểu hiện nhiệt tình
quá, sẽ không để cho Lệ Sâm cảm thấy mình bị bệnh thần kinh chứ?
Ài, thần tượng ở ngay trước mặt chính mình rồi mà anh ta vẫn còn phải giả
vờ nghiêm túc như vậy, có chuyện gì so với chuyện này bi thương
hơn không?
Nam Ca cũng không coi Lệ Sâm trở thành thần tượng, đây là chồng của cô đấy, cái người gọi là Cố Liệt kia vì cái gì mà dám dựa
vào anh ấy gần như thế!
Nam cũng không được!
Vì vậy tỳ khí nho nhỏ của Nam Ca nổi lên, cũng mặc kệ chức vụ lãnh đạo phu nhân gì đó trực tiếp liền chen đến bên cạnh Lệ Sâm dắt cánh tay anh, đề phòng nhìn Cố Liệt, đôi mắt nhỏ đặc biệt lạnh lẽo.
Cố Liệt lúc này mới chú ý tới Nam Ca, vội vàng lui về sau một bước chào hỏi nói: "Đây chính là
Nam Cađi? Ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
Nam Ca vừa nghiêng đầu khẽ
hừ một tiếng, Cố Liệt không khỏi sờ sờ mũi, có chút lúng túng. Sao ông
lại cảm thấy Nam Ca không mong đợi gặp mình đâu nhỉ?
Lệ Sâm
biết rõ Nam Tiểu Ca nhà anh lại ghen rồi, tâm hoa nộ
phóng. thật không dễ dàng mà, những người ở căn cứ Bắc Hải kia đối với
mình nhiều hơn nữa là kính trọng. Cộng thêm xưa nay anh cực kỳ nghiêm
túc thận trọng, có rất ít người dựa vào gần anh.
Mà Nam Ca
lại không giống thế, cũng không biết là ai trước đó miêu tả về cô là bộ
dáng "Nhuyễn manh đáng yêu", chờ thời điểm anh phát giác ra thì toàn bộ
căn cứ đều là fan của cô rồi!
anh ngày ngày ghen tị xem những người khác bám dính Nam Ca, tâm mệt quá.
không để ý chút nào bây giờ đang ở trước mặt Cố Liệt, thê nô Lệ Sâm ôn nhu hỏi:
"Có phải mệt mỏikhông, anh dẫn em đi nghỉ ngơi nhé?"
Sau khi Nam
Ca biến thành Zombie đã trở nên ngay thẳng không ít. Trước cùng Lệ Sâm
gật đầu, sau đó không quên chỉ Lệ Sâm cùng Cố Liệt nhắc lại một lần: "Lệ Sâm."
"Ừm, tôi biết rõ tên cậu ấy." Cố Liệt tốt tính nói.
"Là chồng tôi, người đàn ông của tôi, là của tôi đấy." Nam Ca nhấn mạnh ba lần.
Cố Liệt: "..."
Trần Bạch Kiêu: "..."
Lệ Sâm: "Phốc."
Cố Liệt coi như là ngốc cũng biết rõ Nam Ca coi ông ta như tình địch, ánh mắt nhìn Lệ Sâm nổi mộttrận ác hàn.
Trời xanh hỡi, ông ta là đàn ông thẳng tắp đấy, ông ta thích phụ nữ mà.
Lệ Sâm đối với chuyện này một chút ý muốn giải thích cũng không có, còn
trừng mắt nhìn Cố Liệt. Cố Liệt thề, trong nháy mắt đó ông ta
cũng đã cảm nhận được trên người Nam Ca tản mát ra sát khí.
Trần Bạch Kiêu đi lên trước, cùng Lệ Sâm giới thiệu một chút bản thân mình.
Lệ Sâm nhìn anh ta, khẽ vuốt cằm: "Ừ, chúng ta ở Thành Bắc Thượng Kinh đã gặp qua rồi."
Trần Bạch Kiêu có chút khẩn trương, không nghĩ tới thần tượng còn
nhớ rõ chính mình! Tuy nhiên anhta thanh thanh cổ họng khụ một tiếng, cố gắng che giấu tâm tình căng thẳng: "Hội trường cũng đãchuẩn bị tốt,
chúng ta trước liền đi qua đi."
nói xong, Trần Bạch Kiêu quay
đầu đi trước. Nam Ca cục cưng phát hiện lỗ tai anh ta đều đã hồng cả
lên, vì vậy cô rất không vui. Lệ Sâm ở Bắc Hải cũng không thế này! Tại
sao đến thượng kinh lại làm cho người ta thích như thế! cô không phục!
một hồi đàm phán chính thức biến thành anh em gặp mặt, tình cảnh đặc biệt nhiệt liệt. Đoàn người vốn là cùng Lệ Sâm đến đàm phán còn tưởng rằng Cố Liệt định lừa gạt, ở lại không bao lâu liền pháthiện tình cảm Cố Liệt cùng
Lệ Sâm xác thực phi thường tốt, vì vậy cũng dần dần thả lòng tâm tình.
Trước khi bắt đầu, Lệ Sâm chưa từng quên hai chuyện, sớm đã cùng Cố
Liệt nói một tiếng. mộtchuyện là giúp Nam Ca tìm kiếm cha nuôi của cô,
mặt khác chính là đem chủ đề trên diễn đàn về Nam Ca xóa bỏ.
Cố
Liệt miệng đầy đáp ứng: "Lát nữa tôi phái người đi hỏi một chút, trong
căn cứ có người này haykhông. Rất nhanh là có thể có tin tức rồi, còn
như chuyện thứ hai liền xử lý dễ hơn nhiều..." Cố Liệt đối với Nam Ca
duỗi tay: "cô cầm máy tính tới đây một chút."
Máy tính bảng của Nam Ca rất là dễ dàng mang theo, tiện tay liền giao cho Cố Liệt.
Ông ta mở máy tính bảng ra, ấn vài cái rồi lại đưa cho Nam Ca, lúc đó nói:
"Trong này có hai tài khoản, tôi đều đã thiết lập thành quyền hạn tối
cao. Về sau không ưa ai cứ trực tiếp cấm nói là được."
Nam Ca nâng máy tính bảng, đột nhiên cảm giác được Cố Liệt có chút soái nha!
Lệ Sâm trừng Cố Liệt một cái, nghĩ thầm không trách được ông đến bây giờ
còn là lão độc thân, loại xum xoe này
phải dùng tới ông sao, hử? Sao
ông không thiết lập cho tôi thành quản lý trước, sau đó để tôi chiếu
cố cô ấy chứ!
Cố Liệt cảm giác được ánh mắt bạn thân lạnh như
băng, đột nhiên liền ý thức được chuyện này bản thân đã xử lý sai, vội
vàng ho khan hai tiếng lúng túng chào hỏi mọi người ăn cơm.
Nam
Ca không cần chút thức ăn này liền nâng máy tính bảng xoát diễn đàn. Về
sau cảm thấy cái ghếkhông thoải mái, trực tiếp nằm vật xuống ở trên ghế
sofa.
Có quyền hạn của nhân viên quản lý thật sự là mở ra thế
giới mới, bình thường người sử dụng khôngthể gửi ảnh chụp cùng video,
nhưng cô có thể nha!
cô gọi Trần Bàn Tử đến dạy cho cô xử lý
chuyện trên diễn đàn. Trần Bàn Tử rất thông minh, còn biết tìm lý do gọi Lệ Sâm đến, để anh biết một cái chủ đề.
Quả nhiên, không bao
lâu trên diễn đàn liền xuất hiện thông báo của Lệ Sâm. Chủ đề
của anh cũngkhông có gì thao thao bất tuyệt, chỉ là gửi một cái
ảnh anh cùng Nam Ca chụp chung, sau đó ngang ngược mà tỏ vẻ: trên dưới
Bắc Hải, quyết thề bảo vệ Lệ phu nhân.
Phát xong, anh cứ tiếp tục đi cùng Cố Liệt uống rượu. Chuyện còn dư lại, Trần Bàn Tử cũng có thể xử lý.
Trước khi đi, anh còn ném cho Trần Bàn Tử một ánh mắt tán thành. Nghĩ thầm, người phụ tá này thậtsự là tuyển đúng rồi.
Thiệp mời vừa ra, Nam Ca còn thật xin lỗi nhưng mà người của căn cứ Bắc
Hải đã chuẩn bị điên rồi. Nên biết, hiện tại Bắc Hải có hai mươi căn cứ
lớn, vài chục cái căn cứ nhỏ ( đều là Bắc Hải cường đại lên sau đó mở
rộng). Mỗi người này nhổ một ngụm nước miếng cũng có thể ghìm chết đuối
đám bọ nhảy nhót trên diễn đàn!
Vì vậy ở từng cái căn cứ có thể
nhìn thấy từng màn này: Trước khi ra cửa giết Zombie, viết trên diễn đàn vài dòng đã; Đánh nhau kịch liệt sao, đợi ở trên diễn đàn để lại vài
lời đã nhé; Có Zombie tấn công căn cứ cũng chờ nhắn lại thành công
rồi nói sau đi.
Mà bọn họ hồi phục lại, đều là tâng bốc Nam Ca cùng Lệ Sâm:
"thật sự là lật trời mà! Công khai khiêu chiến vài chục vạn dân chúng trong căn cứ Bắc Hải, các người rất lớn lối nha?"
"Lệ Sâm ba ba thật sự là soái đến nổ trời luôn nè!"
"Thề bảo vệ Lệ phu nhân!"
"Ha ha, tôi chỉ nghĩ hỏi một câu, nếu phu nhân thật sự là Zombie, các người có còn muốn hay không?"
Sau đó chính là một dãy nước miếng "F*ck đương nhiên muốn!"
"Lớn lên đẹp như thế, không phải là người ngu thì ai cũng biết nói muốn!"
"không biết rõ phu nhân còn thiếu hay không vật trang sức thanh đao, cái loại có thể ăn còn biết nóiđó [ ngượng ngùng ]"
Tân Vũ Hoa nhắn lại: "Nam Ca tỷ bất kể là nhân loại hay là Zombie, cống
hiến đối với nhân loại mà làm ra đều đã là khó có thể ước lượng. cô ấy
trong lòng tôi là người lãnh đạo tốt nhất."
Tông Hạo Hiên chính là đơn giản cực kỳ: "Rất hâm mộ Lệ Sâm."
...
Nam Ca nằm trên ghế sa lon, một bên lật diễn đàn một bên cười. Mặc
dù sự kiện này xem ra một lát làkhông thể dẹp loạn hết được, nhưng người theo Nam Ca hiển nhiên là đại đa số. Chỉ là có chút con tôm nhỏ, liên
tục ở phía trên nhảy đáp. Cũng không biết tại sao phải níu lấy Nam
Ca không buông.
Nam Ca nghĩ thầm, cô kết thù qua quá nhiều người. Vẫn là không nghĩ ra thân phận của đối phương.
Rượu qua ba tuần sau, Nam Ca có chút mệt liền đi về nghỉ trước, người khác
cũng lục tục rời đi, đemkhông gian để lại cho Lệ Sâm cùng Cố Liệt.
Lúc Trần Bạch Kiêu rời đi còn có chút lưu luyến không rời, tuy nhiên nghĩ
tới Lệ Sâm còn ở căn cứ tới ba ngày, anh ta lại vui vẻ trở lại.
Trong phòng an tĩnh trở lại, Cố Liệt tựa vào ghế châm một điếu thuốc. không đợi hút một ngụm liền bị Lệ Sâm bóp.
"Sao thế?" Cố Liệt nhướn mày: "Trước kia không phải là cậu cũng hút thuốc sao?"
"Ông đều đã nói là lúc trước, sau tận thế tôi cũng không chạm qua nữa. Nam Ca không thích mùi thuốc lá đâu."
Nghe Lệ Sâm nói, Cố Liệt cũng chỉ có thể bĩu môi nhấn điếu thuốc lên trên bàn.
"Chúng ta ở chỗ này nói sao?" Cố Liệt biết rõ Nam Ca là hệ tinh thần. Người có dị năng cấp bảy, bọn họ nói cái gì Nam Ca cũng có thể nghe được.
Lệ Sâm cười gật đầu: "Tôi không có gì có thể giấu giếm cô ấy. nói sau đi,
ông còn muốn đi đâu kia chứ. Toàn bộ căn cứ này, cô ấy cũng có thể nghe
lén được đấy."
Cố Liệt cảm thấy thuốc lá vừa mới hút giống như cắm ở trong họng, thật sự là sặc đến sợ hãi.
Nửa ngày sau, ông ta mới không thể tin được hỏi: "Vậy mà... Cũng có thể?"
Lệ Sâm gật đầu.
Cố Liệt có chút đồng tình nhìn Lệ Sâm: "Vậy ở Bắc Hải, cậu muốn làm chút chuyện gì xấu cũng khó có khả năng."
Lệ Sâm trắng mắt liếc ông ta một cái: "Đem những thứ không biết điều trong bộ đội kia thu lại đi, tôikhông làm chuyện xấu đâu."
"Cũng đúng." Cố Liệt quơ quơ chân, cũng chỉ có ở trước mặt Lệ Sâm, ông ta
mới không cần kéo căng người. Cả người đều cực kỳ lười biếng: "Có cô vợ
xinh đẹp cường đại dạng này, nếu còn dám làm chuyện xấu thì cậu mới là
người bị hỏng đầu óc. Tốt lắm. " ông ta nhìn về phía Lệ Sâm: "Chúng
ta nóichính sự đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com