Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 48


trước sau

Tống Dật Hàng thấy người đến là Shibata Hisako, phản ứng đầu tiên là nhìn biểu cảm của Hứa Lương Cầm, thấy sắc mặt cô rét run, sắc mặt anh cũng vì thế mà khó coi hơn. Nhưng anh không nói gì, chỉ ở dưới bàn nắm chặt tay cô.

Hứa Lương Cầm vài lần muốn thoát ra nhưng không thành công, cuối cùng thì bất động, để mặc Tống Dật Hàng nắm lấy.

“Hisako đến đây, ngồi bên cạnh anh này, em với Dật Hàng khó mời thật đấy, nhưng tối thiểu trong điện thoại em còn nói chuyện vài lời thật lòng với anh hơn là nó, anh gọi cho Dật Hàng hơn trăm cuộc mà nó không thèm nghe, gọi lại cũng không luôn. Thành ra anh phải đơn phương chiến đấu, phải tiếp Trung Minh và lão Mạnh cùng vợ anh ấy, chắc em chưa biết ba vị này đúng không, anh giới thiệu cho em nhé.”

“Dật Hàng gần đây rất bận, công việc chất như núi vậy.” Hisako đến gần Trần Đại Lương nhưng không nhìn về phía của Tống Dật Hàng và Hứa Lương Cầm mà lễ phép chào bọn Mạnh Tề, lại nói mong chiếu cố nhiều hơn, ba người Mạnh Tề cũng đứng dậy chào, sau đó cảm thấy bữa cơm ngày hôm nay không ổn lắm.

“Em không cần thay nó giải thích, anh hiểu hết, lát nữa chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.” Trần Đại Lương hướng Shibata Hisako khoát tay áo.

Lúc này người phục vụ đã đem thức ăn và rượu lên bàn rồi lui ra.

“Đồ ăn thức uống có hết rồi, tôi là chủ nhà nên trước tiên kính mọi người một ly nhé, cám ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây.” Trần Đại Lương đứng lên uống cạn chén rượu.

Những người khác cũng uống theo, Hứa Lương Cầm tất nhiên có thể uống nhưng cô chưa kịp cầm ly lên thì Tống Dật Hàng đã đi trước một bước đoạt lấy rồi uống thay cô.

Trần Đại Lương thấy vậy không nói gì, Hisako cũng chỉ mỉm cười dùng khăn giấy lau khóe miệng, ba người còn lại thấy nhưng không thể trách được gì.

Khi Trần Đại Lương uống rượu xong cũng không ngồi xuống, lại rót đầy một ly hướng Tống Dật Hàng nói: “Dật Hàng, chúng ta đã có 10 năm tình nghĩa, hôm nay vì tình anh em hãy uống một chén đi.”

Tống Dật Hàng vừa động nhưng không nhúc nhích: “Chén này chứa nhiều nội dung thật, nói rõ ràng mới uống.”

Trần Đại Lương tự uống rượu, uống xong còn đập mạnh chiếc chén xuống bàn rồi nói lớn: “Dật Hàng, anh có chút lời để trong lòng không thể không nói được, dù sao bọn lão Mạnh cũng chẳng phải người ngoài. Hisako bên chú bao lâu anh không cần nói, bạn bè ở nước ngoài ai ai cũng biết chú với Hisako là một đôi, Hisako toàn tâm toàn ý đi theo chú, bất kể chú chơi hay tìm bao con đàn bà thì bọn anh cũng không dám nói một câu không tốt nào với chú, chỉ lặng lẽ thừa nhận. hiện tại thì tốt rồi, chú về nước không lâu thì đem Hisako không để vào mắt nữa cơ à, bây giờ là gì đây?”

Ba người Mạnh Tề trợn tròn mắt, không hiểu vì sao Trần Đại Lương thay Shibata Hisako ra mặt. Lại nhìn Hisako đang cúi đầu lau nước mắt, trong khoảng thời gian ngắn diễn ra sự việc này không biết nói gì, không biết khuyên ra sao bởi vì bọn họ thật sự không biết lai lịch của Hisako, không nên nói linh tinh thì hơn.

Lúc này Trần Đại Lương đột nhiên chỉ vào Hứa Lương Cầm chất vấn: “cô là cái thứ gì, từ lúc vào cửa thì đến một cái rắm của mọi người cũng không tha, thấy Hisako thì mặt như băng bó, tôi mời mọi người uống rượu cũng không thèm uống mà để Dật Hàng uống thay cô, thật cho mình đẹp tựa thiên tiên sao? cô cũng không nhìn lại mình trong gương đi, cô cùng thứ bậc với Hisako chắc? Thấy được ánh mắt e ngại của Hisako thì nên cút đi chứ, còn con mẹ nó giả vờ ấm ức. cô có biết trong lúc Dật Hàng cùng Hisako tình cảm thắm thiết thì cô là con đàn bà châm ngòi li gián hay không? Với cái bộ dáng và thủ đoạn rẻ tiền này mà còn dính lấy Dật Hàng đến nửa năm cơ à? Đúng là chuyện buồn cười! Hisako em đừng khóc, loại điếm này cơ bản không cần nhiều lời với cô ta, cút đi là chuyện sớm hay muộn thôi!”

Tống Dật Hàng nắm lấy đôi tay lạnh như băng của Hứa Lương Cầm, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, như chỉ chờ Trần Đại Lương nói xong thì sẽ bùng cháy.

Ba người Mạnh Tề cực kỳ lo lắng, không biết Tống Dật Hàng sẽ thế nào, cũng không biết Trần Đại Lương ỷ lại cái gì mà dám đắc tội với Tống Dật Hàng, Trần gia mở trung tâm thương mại họ đều biết nhưng không nghe nói có cái gì khác nữa.

Hứa Lương Cầm nhìn Trần Đại Lương gào đến đỏ mặt, nhìn Hisako đang ấm ức khóc lóc như cô vợ nhỏ thì không khỏi cảm thán, xem ra trong mắt nhìn nào đó thì Hisako giống như công chúa Bạch Tuyết đáng thương, mà cô không khác nào mẹ ghẻ của Bạch Tuyết!

“anh thích Hisako à?” không đợi Tống Dật Hàng phát tác, Hứa Lương Cầm dùng sức bỏ tay Tống Dật Hàng ra đứng lên, động tác này của cô khiến tim Tống Dật Hàng tí nữa thì nhảy ra ngoài, anh còn tưởng Hứa Lương Cầm sẽ tức giận đến mức chạy đi khiến anh nghĩ sẽ chạy ôm lấy cô, không nghĩ tới Hứa Lương Cầm chỉ hỏi Trần Đại Lương làm người ta không hiểu được chuyện gì xảy ra.

Trần Đại Lương giật mình, tiện đà kêu to: “Con mẹ nó con điếm này mày nói bậy bạ gì vậy!”

“Tôi con mẹ nó có phải nói bậy hay không thì anh hoàn toàn có thể hỏi lương tâm của mình, Hisako đang ở đây, có thích cô ấy hay không thì anh là người rõ ràng nhất, có khi cô ấy còn rõ hơn bản thân anh ấy chứ. Nếu không thích cô ấy thì tại sao anh phải hỏi những cô gái bên người của anh em mình, nhìn anh đâu giống một người keo kiệt về lương tâm, đúng chứ? thật đáng khinh khi anh chỉ vì đàn bà con gái mà gây sự với anh em tốt của mình, tôi thấy anh là người vì không có được người mình yêu mà Tống Dật Hàng lại chẳng biết quý trọng bảo vệ người mình yêu nên cảm thấy ấm ức đúng không? anh cảm thấy bản thân mình là người đức cao vọng trọng nên phải dùng mặt mũi của người chủ trì nói chuyện chính nghĩa chứ gì!”

Hứa Lương Cầm nói xong lại quay sang nhìn Shibata Hisako: “Hisako tiểu thư, sao cô lại có thể lợi dùng người đàn ông yêu cô để loại trừ tình địch cho mình? cô cảm thấy rất đắc ý phải không? cô làm như vậy thì tình cảm anh em của bọn họ sẽ vỡ tan cô có hiểu không? Chắc là cô muốn tìm tất cả những tên đàn ông yêu cô về đây để nói những ấm ức của mình sau đó sẽ lợi dụng tình cảm của bọn họ làm rạn nứt tình anh em với Tống Dật Hàng hả? Cái việc cô đem tình cảm ra để đùa vui rất là thiếu đạo đức cô có biết không?”

cô vừa dứt lời thì sắc mặt Shibata Hisako đột nhiên trắng bệch không nói một lời, trên mặt Trần Đại Lương lúc đỏ lúc trắng không nói ra.

Bọn Mạnh Tề từ kinh ngạc đến bội phục nhìn Hứa Lương Cầm, không nghĩ cô có suy nghĩ sâu sắc đến vậy, không những đối phó được với Trần Đại Lương mà còn uy hiếp được đối thủ của mình.

“Là tôi không cho Lương Cầm uống rượu, anh mời rượu nhưng chưa đủ tư cách để cô ấy uống đâu. Đại Lương, anh nói không sai, tình cảm anh em 10 năm tôi biết chứ, tính tình anh thẳng thắn hay xúc động, có một chút chuyện tôi có thể tha thứ, có một số việc tôi chẳng thể tha thứ nổi, anh mắng tôi hai ba câu, tôi có thể nghĩ tới tình cảm anh em 10 năm mà nhịn được, nhưng đụng vào Lương Cầm là không được, cô ấy là người quan trọng của tôi, không ai có thể chạm vào cô ấy! Hơn nữa trong mắt tôi, cô ấy là người hoàn hảo, mọi phụ nữ không đáng đứng cùng cô ấy!”

“Nếu anh thật sự thích Hisako thì tôi hi vọng hai người có thể nên duyên với nhau. Chén rượu này khi tôi uống hết thì tình cảm anh em cũng giải tán, sau này nếu chẳng may có gặp lại nhau, có anh thì không có tôi, đến lúc đó anh đừng trách Tống Dật Hàng tôi không nói tình cảm anh em!” Giọng Tống Dật Hàng bình tĩnh nhưng sắc mặt đã âm trầm đến dọa người.

“Dật Hàng, anh không thể như vậy được!” Shibata Hisako kêu một tiếng, trong lời Tống Dật Hàng ý chỉ sẽ đem Trần gia hủy sạch, điểm ấy cô rõ hơn ai hết.

Tống Dật Hàng nhìn thẳng vào mắt Shibata Hisako, trong mắt không có một tia ấm áp nói: “Hisako, chuyện ngu xuẩn như thế mà cô còn làm một lần nữa thì lập tức xách vali về Mỹ, tôi không có khả năng tha thứ cô vô điều kiện được, mấy năm nay cô hẳn hiểu được rồi chứ, mấy chuyện cô làm chẳng qua tôi không để vào mắt nên mới không so đo với cô!”

Shibata Hisako khóc lóc nói nhỏ: “Dật Hàng, là em không đúng, em không nên kéo Đại Lương vào, anh tha cho anh ấy đi.”

Trần Đại Lương tin tưởng vào năng lực của Tống Dật Hàng nhưng vẫn không phục: “Hisako, anh thừa nhận anh thích em, em không thích anh cũng không sao, hôm nay anh làm chuyện này là vì anh nguyện ý, không liên quan tới em nên em không cần cầu xin cho anh. Tống Dật Hàng bị con điếm đê tiện này làm cho đầu óc mê muội, nó chỉ chơi đùa được một thời gian rồi chán thôi. Cùng lắm thì trung tâm thương mại nhà anh không mở là được chứ gì, ra nước ngoài có thể tiến vào thị trường Trung Đông kiếm tiền, cho dù nó có cưỡi ngựa cùng không đến được!”

Tống Dật Hàng giận quá hóa cười: “Trần Đại Lương, tôi đã nói anh không được làm nhục Hứa Lương Cầm mà anh coi như gió thoảng qua có phải không? Bản thân tôi hi vọng anh mau về nhà và cùng người thân dọn dẹp các thứ rồi cút khỏi nước đi, đến lúc đó mạng cả nhà anh đều nằm trong tay tôi đấy, khu vực Trung Đông chắc cũng có cái gọi là lệnh truy nã đúng không?”

Rốt cuộc thì Trần Đại Lương không dám ăn to nói lớn nữa, đương nhiên Trần Đại Lương hiểu lệnh truy nã là gì, nhớ rõ có một phóng viên người Mỹ bị một vị lãnh tụ nước nào đó hạ lệnh truy nã, chính phủ nước Mỹ cũng áp dụng phương thức bảo vệ, vệ sĩ 24 giờ, thậm chí thay đổi thân phận và dáng vẻ, bảo vệ đến 8 năm, cuối cùng người ký giả vẫn bị ám sát.

Bởi vì nhiều năm ở ngước ngoài nên Trần Đại Lương cũng nghe được một số việc, có người nói mấy năm nay Tống gia đã tiến sâu vào thị trường Trung Đông, cho dù là công ty tư nhân hay gia tộc Ả Rập đều có quan hệ lợi ích rất chặt chẽ, đương nhiên mọi người đều nghĩ đó là truyền thuyết, là tin vỉa hè không đáng tin.

Nhưng nếu hôm nay Tống Dật Hàng có thể nói ra những lời này, đủ để thấy những tin đồn đó là thật, mà Trần Đại Lương và người nhà ở nước ngoài trừ có chút tiền thì không có năng lực gì, đến lúc đó chẳng cần nói lệnh truy nã, Tống Dật Hàng chỉ bỏ chút tiền tùy tiện chọn mấy bang đảng mafia cũng khiến cả nhà Trần Đại Lương chết không minh bạch!

Nhớ rõ Hisako bảo Tống Dật Hàng có tính cách khó lường, tuyệt đối không giống vẻ ngoài ôn hòa hiểu lễ nghi kia, hiện tại nhìn Tống Dật Hàng đang ôm Hứa Lương Cầm thấp giọng trấn an, Trần Đại Lương mới hiểu đôi mắt kia lạnh lùng đến mức đóng băng như thế nào, vậy mà Trần Đại Lương chưa bao giờ phát hiện ra.

“Dật Hàng, anh….” Rốt cuộc Trần Đại Lương khó khăn mở miệng nhưng không nói được, Trần Đại Lương muốn cầu xin tha thứ nhưng lại không biết nói gì, loại yếu thế này Trần Đại Lương chưa từng trải qua.

“anh đừng cầu xin tha thứ làm gì, Lương Cầm còn chưa đi đến Trung Đông, tôi vừa vặn sẽ mang cô ấy ra ngoài chơi.” Tống Dật Hàng nói xong thờ ơ uống một hớp trà.

Hứa Lương Cầm nhìn trái nhìn phải, cuối cùng ánh mắt rơi vào Trần Đại Lương có biểu cảm như bố mẹ chết kia, cô không biết gia cảnh Tống Dật Hàng có thật sự lớn như thế hay không nhưng sự việc không sợ nhất vạn mà sợ vạn nhất, cô cũng không muốn đem chuyện này phô trương, càng không thích xảy ra án mạng.

“Tống Dật Hàng, em thấy hay là thôi đi, mọi người chỉ cãi nhau vài câu thôi, đâu cần căng thẳng thế.” Hứa Lương Cầm lắc lắc tay Tống Dật Hàng nói.

“Đại Lương, Lương Cầm vì cả nhà anh mà cầu xin tôi đấy, có phải anh nên làm chút gì đó cảm ơn không nhỉ?” Tống Dật Hàng quay đầu nhìn Hứa Lương Cầm, trên mặt đã khôi phục nét tươi cười.

Trần Đại Lương nhăn mày: “Chú nói thế nào thì sẽ như thế, anh nghe theo.”

“Như vậy đi, tôi thay Lương Cầm nói điều
kiện, trung tâm thương mại nhà anh đưa một nửa cổ phần cho cô ấy là được.”

“Được.” Tiền có thể giải quyết là tốt rồi, tuy Trần Đại Lương đồng ý nhưng rất đau lòng, một nửa cổ phần đấy! Nhưng nghĩ mà xem, nếu cho nửa cổ phần công ty mà Tống Dật Hàng không lấn vào làm ăn của nhà anh, như vậy thấy an ủi đi ít nhiều.

Hứa Lương Cầm nhanh chóng kéo áo Tống Dật Hàng: “Cái này không được đâu.”

Giống như đi ăn cướp vậy.

“Đồ ngốc, anh ta chưa lo sao em đã lo rồi? Nhà anh ta có tiền nhiều lắm, nhiêu đây đáng là bao.” Tống Dật Hàng muốn Hứa Lương Cầm yên tâm.

“Thế à, vậy em yên tâm rồi.” không đáng giá bao nhiêu tiền hả? Vậy chắc không bằng một cái siêu thị, cô có cổ phiếu cũng tốt, chẳng phải mấy công ty có mấy cổ phiếu thôi sao, vừa nghĩ Hứa Lương Cầm liền yên tâm.

Mạnh Tề cùng Vương Trung Minh nhìn nhau, không khỏi nghĩ: Đầu tư mấy cái trung tâm lên tới hàng trăm tỉ mà không lớn sao? Lời như thế mà Tống Dật Hàng cũng nói được, nhưng thấy Hứa Lương Cầm đúng là cô bé đơn giản, Tống Dật Hàng nói gì con bé cũng tin!

“Lương Cầm, đi thôi, chúng ta đến nơi khác ăn cơm”

Hứa Lương Cầm đương nhiên biết bữa cơm này không thể nuốt nổi được nữa cho nên ngoan ngoãn đứng lên với bọn Mạnh Tề, Tôn Linh và Vương Trung Minh cũng gật đầu đi cùng Tống Dật Hàng.

“Thời điểm Hisako xuất hiện anh còn tưởng em sẽ giận anh, sau đó sẽ ầm ĩ đòi chia tay với anh nữa.” Tống Dật Hàng ngồi vào trong xe cười nói, anh không nghĩ tới phản ứng của Hứa Lương Cầm sẽ nằm ngoài dự đoán của mọi người, ý nghĩ rất nhanh nhạy, nói chuyện thì câu nào câu nấy rất sắc bén.

“Đầu tiên em rất tức giận, nhưng về sau thấy chuyện rõ ràng không có quan hệ với anh thì thôi. Chẳng qua em thấy bạn anh đúng là chẳng có việc gì làm, không nên vì cô gái mình thích mà đùa giỡn như thế. thật ra chuyện này anh ta cũng không hẳn sai, hơn nữa anh ta có thể nói chuyện này riêng với anh, hà cớ gì phải bù lu bù loa lên như vậy? anh nói lệnh truy nã là ý gì thế, nghe giống như là mafia vậy.”

“trên tivi em thấy nhiều rồi đấy, anh phô trương thanh thế và tiện đà hù dọa anh ta một chút, không nghĩ anh ta sợ nhanh thế.”

“anh quen mafia à?”

“Sao lại không quen, anh quen nhiều chứ.”

Hứa Lương Cầm không nói, một lát sau còn nói: “anh đừng coi em là trẻ con nữa, em cũng không xin anh dùng cái lệnh truy nã làm việc giúp em đâu, đừng có dọa em!”

Tống Dật Hàng dường như rất vui: “Bé ngoan, không phải anh lo em sợ hãi sao.”

Hai người ăn cơm xong thì về chỗ ở, một người làm việc, một người viết tiểu thuyết, không ai ảnh hưởng đến ai, chỉ là Tống Dật Hàng vừa hết bận thì quấn quýt lấy Hứa Lương Cầm, Hứa Lương Cầm bị anh cuốn lấy cũng không viết được nữa, đành phải tắt laptop rồi lên giường nghe thầy Tống giảng dạy.

Ngày một ngày cứ thế trôi qua, Hứa Lương Cầm cảm giác như mình với Tống Dật Hàng sống cuộc sống của đôi vợ chồng già, hai người làm gì cũng đều ở một chỗ với nhau, quả thật không khác gì với cuộc sống của trạch nữ trước kim chẳng qua là thêm một người làm cùng thôi.

“Lương Cầm, ăn cơm chưa?” Vào buổi trưa Tô Hiểu Vũ gọi điện cho Hứa Lương Cầm.

“đang ăn đây, chuyện gì thế?”

“đã lâu rồi không gặp cậu, nhớ muốn chết. Cuối tuần gặp nhau đi được không, có tớ, Đại Long và Khương Doanh, ra ngoài chơi 2- 3 ngày rồi về, chiều chủ nhật về, Khương Doanh có thẻ ưu đãi đó, cậu có đi không?”

“Đương nhiên là đi rồi! Về sau các cậu gặp cơ hội tốt thì đừng có quên chị đây, thân phận chị bây giờ khác xưa rồi, đã là cổ đông một cửa hàng rồi đó.”

“Tớ thấy cậu chắc là cổ đông một thửa ruộng nào đó rồi, cậu muốn đi đâu thì tớ bảo Khương Doanh một tiếng, tốt nhất cậu nên mang theo chiếc áo tắm 4000 đồng, ngâm suối nước nóng thì dùng đến nó, nghe nói ở đó có thợ mát xa tốt nhất nước đấy, thắt lưng tớ đau gần chết rồi, vừa vặn cần xoa bóp.”

“Cậu không tin thì thôi, chờ thủ tục xong xuôi thì sẽ biết lợi hại của chị đây.” Hứa Lương Cầm hí hửng tắt điện thoại, ước gì bước một cái sang thứ 6 luôn, cô có thể đi chơi với bọn Hiểu Vũ.

Lúc tan làm, Tống Dật Hàng đến đón Hứa Lương Cầm, hai người trò chuyện xem cơm tối ăn gì.

“Em nói với anh việc này, cuối tuần này em sẽ đi chơi với bọn Hiểu Vũ, cũng không xa lắm, đi xe mất khoảng 4 giờ thôi, chiều chủ nhật em sẽ về, anh làm tốt công tác chuẩn bị cho em nhé.”

“đi với những ai thế?” Tống Dật Hàng hỏi, nụ cười trên mặt phai nhạt dần.

“Còn có ai nữa chứ, có Hiểu Vũ này, Đại Long với Khương Doanh nữa, có thẻ ưu đãi hạng sang nữa đó.”

“Em không được đi!” Tống Dật Hàng lái xe vào bãi đỗ xe, sau đó bác bỏ kế hoạch của Hứa Lương Cầm.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện