Lưu Ly Nguyệt

Chương 46


trước sau

Edit: Phong

Beta: Gờ

~~~~~

Claire cảm giác được, trêи gương mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt rồi dựa về phía sau, hai mắt khép hờ, an tâm rúc vào lòng Nhan Tịch.

"Tình yêu là vô giá, VAN không biết thứ tôi muốn không phải là tiền, không phải vật chất, càng không phải địa vị bây giờ của hắn. Nếu thật sự muốn những thứ hư vô kia thì ngay từ đầu, hai chúng tôi đã không bên nhau. "

Ký ức đối với Claire vẫn là thứ gì đó khiến cô rất đau, ba năm, cô dành thời gian của những năm tháng đẹp nhất trong cuộc đời mình để chờ đợi, không phải không oán hận nhưng sâu thẳm trong tim vẫn mang theo hy vọng, mong mỏi tình cảm thuở ban đầu, mơ ước như vậy quá xa xỉ sao?

"Vậy nên lúc anh ta nói muốn bên nhau thêm lần nữa, tôi đã lắc đầu từ chối, cho dù sau đó hắn có giải thích hay giữ lại thế nào đi nữa, tôi cũng không muốn nghe thêm một lời nào. "

"Hắn buông tay dễ dàng vậy? "

Nhan Tịch nhẹ nhàng hỏi lại, dù nàng chưa từng gặp cũng không hiểu rõ VAN, nhưng làm gì có người có thể dễ dàng buông tay một người phụ nữ như Claire chứ.

"Hắn hiểu tính tôi, dù không muốn buông tay cũng không dám dây dưa đâu. "

Claire nằm trong lòng Nhan Tịch, nhẹ nhàng nói, những chuyện này vốn đã không muốn nhắc lại nữa, nhưng giờ nói ra dường như không chật vật như trong tưởng tượng. Sự xuất hiện của Nhan Tịch khiến toàn bộ ý nghĩ của cô bị đảo lộn. Những đêm khuya vắng, Claire thường nhớ đến chuyện VAN bỏ đi nhưng khi thấy hắn, cô lại không đau khổ như đã từng tưởng tượng, có phải vì cô nhóc này không?

Nghĩ vậy, Claire ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn vào mắt Nhan Tịch.

"Tôi chỉ muốn có một mối quan hệ ổn định thôi. Không màng đến thân phận địa vị, đơn giản chỉ cần có tình cảm với nhau thôi là đủ rồi. "

Nhan Tịch cảm giác trái tim mình trở nên ấm áp, nhìn chằm chằm Claire không chớp mắt. Claire thật hiểu nàng, biết sâu trong lòng nàng vẫn tự ti, biết nàng vẫn luôn rối rắm chuyện này, phải không?

"Tôi cũng đã hai chín rồi, không còn thời gian để lãng phí nữa. "

Claire thở dài, Nhan Tịch nắm tay cô thật chặt, rồi áp tay hai người vào mặt, nàng hiểu lòng của Claire, chuyện gì đã qua, cứ để cho nó theo gió trôi đi.

"Thôi, đừng nhắc đến VAN nữa, còn Cherry thì sao, rốt cuộc khi nào chỉ tới? Em muốn sắp xếp thời gian trước, dù sao cũng đã hứa sẽ tiếp đãi chỉ thật tốt rồi. "

Nhan Tịch cười nói, nhớ tới dáng vẻ vừa thấy được thức ăn ngon đã thèm thuồng của Cherry, cũng hơi nhớ cô. Claire đưa tay vỗ vỗ mặt Nhan Tịch, cười, nói:

"Lần này, chắc không cần em tiếp đãi rồi. "

"Hở? "

Nhan Tịch ngạc nhiên nhìn Claire, trừ cô ra, ở Trung quốc Cherry còn có người bạn nào khác sao?

"À..."

Claire nhìn vẻ mặt đần ra của Nhan Tịch, cười khẽ, lắc đầu.

"Lần này cậu ấy không phải đi công tác, cũng không phải đến thăm tôi, càng không phải vì thức ăn ngon, mà —— chắc cậu ấy cũng đến rồi. "

Nhớ tới dáng vẻ thề thốt sẽ xuất hiện của Cherry lúc ở Mỹ mà Claire lại buồn cười. Dù Nhan Tịch hơi nghi hoặc, nhưng thấy hiếm khi Claire lại vui vẻ vậy, cũng không tiếp tục nghĩ nhiều. Nàng ôm cô thật chặt vào ôm lòng rồi cúi đầu, cọ má vào cổ cô.

Cả căn phòng ngập tràn tình cảm dịu dàng, ấm áp.

******************************************************************************

"Rốt cuộc cậu muốn thế nào? Cứ đi theo tôi làm gì? !"

Lâm Nhược Nhiên bị cái người cứ lẽo đẽo theo sát sau lưng chọc giận, cô để xấp văn kiện trêи tay xuống, quay lại, trừng mắt.

"Mình muốn ăn cơm! Đi ăn cơm đi!"

Cherry dùng tay quấn quấn mấy lọn tóc, tâm trạng cũng trở nên phập phồng giống vậy. Cô vừa xuống máy bay đã chạy thẳng đến Thượng Hoa, định tìm Nhan Tịch đi hỏi địa chỉ nhà Lâm Nhược Nhiên, ai ngờ vừa vào đã gặp ngay cô ấy, lúc thấy Lâm Nhược Nhiên, lòng Cherry cũng tan nát.

Đã bao lâu rồi không gặp cậu ấy? Một năm hay lâu hơn nữa? Cô cũng không biết.

Áo khoác công sở màu tối làm nổi bật chiếc áo sơ trắng tinh bên trong, Lâm Nhược Nhiên bây giờ không còn dáng vẻ của cô gái trong quán rượu, nâng ly tùy ý cười nói nữa, cũng chẳng còn là cô gái bình thường luôn xinh đẹp, quyến rũ; hôm nay sắc mặt cô tái nhợt, cúi đầu bận rộn xử lý đống văn kiện trong tay, ánh mắt cũng không còn chút cao ngạo nào, thậm chí khi Cherry đẩy cửa vào cũng không phát hiện. Cherry vẫn đứng ở cửa nhìn Lâm Nhược Nhiên, nhìn dáng vẻ nghiêm túc xem văn kiện của cô, khoảng nửa tiếng sau thấy cô đột nhiên ngước lên, ngây người nhìn chằm chằm màn hình máy tính rồi lặng lẽ dùng lưng bàn tay lau nước mắt bên khóe mắt đi.

Cherry nhẹ nhàng bước đến, nhìn vào màn hình máy tính của Lâm Nhược Nhiên, rồi thở dài.

Trêи màn hình, hai cô gái trẻ tuổi mỗi người mặc một chiếc áo T-shirt màu xanh da trời tràn đầy sức sống, họ đang ôm nhau cười vui vẻ, lộ cả hàm răng trắng bóng, ngôn ngữ cơ thể thân mật không khỏi khiến người ta có cảm giác mập mờ, tóc dài quấn quanh rất thân thiết. Hai người ấy chính là Lâm Nhược Nhiên và Nhan Tịch.

"Sao không tìm Claire"

Bí mật bị phát hiện hiển nhiên khiến Lâm Nhược Nhiên có chút khó chịu, cô ngồi xuống, đưa tay dặm lại văn kiện lần nữa để xung quanh vang lên âm thanh thô ráp.

Cherry bước đến, đè tay Lâm Nhược Nhiên xuống, bình tĩnh nhìn cô.

"Mình sang đây vì cậu, LARA, cậu không hiểu sao? "

"Đại tiểu thư, cậu bỏ tôi ra, tôi rất bận, không có thời gian đùa với cậu. "

Lâm Nhược Nhiên xoa hai bên thái dương. Từ nhỏ đến lớn cô đều là kẻ hung hăng chẳng ai có thể cản được, đến nơi nào người ta cũng phải nhường cô ba phần, ngoại trừ Cherry, một khi đã đụng phải cậu ta chắc chắn hôm đó không có gì tốt!

"Ai nói mình muốn đùa với cậu? Mình không cần biết gì hết, mình muốn ăn cơm ngay bây giờ!"

Đối phó với kẻ hung hăng, Cherry chỉ có thể hung hăng hơn, cô nhón chân, đặt ʍôиɠ ngồi lên bàn Lâm Nhược Nhiên, không thèm quan tâm mình còn đang mặc váy ngắn, cũng chẳng cần biết thứ gì khác, kiêu ngạo nhìn Lâm Nhược Nhiên bằng dáng vẻ không đạt mục đích thề không bỏ qua.

"Đứng xuống. "

Lâm Nhược Nhiên lạnh lùng nhìn Cherry, tóc vàng mắt xanh, vóc người hấp dẫn, hai chân thon dài là điển hình của một mỹ nữ Châu Âu. Nhưng cô không có tâm trạng thưởng thức vẻ đẹp này, giọng cô lạnh băng, bình thản nhưng lại mang theo khí thế khϊế͙p͙ người. Cherry hơi do dự, rồi cũng đứng xuống.

"Mình chỉ muốn ăn cơm thôi cũng không được hở? Hic, mình ngồi máy bay hơn nửa ngày muốn ăn một bữa cơm nóng cũng không được hở? "

Lấy độc trị độc, Cherry dứt khoát cứng không được thì dùng tới mềm. Cô mím môi, rưng rưng nhìn Lâm Nhược Nhiên, dáng vẻ đáng thương không thể nào đáng thương hơn nữa. Hồi đại học cô từng đăng ký học phần diễn xuất chuyên nghiệp, khóa học tận bốn năm cũng không phải vô ích, chỉ cần muốn nước mắt là có ngay nước mắt. Đầu Lâm Nhược Nhiên dường như bị những hành động này làm cho sắp nổ tung, cô nhìn chằm chằm Cherry một hồi rồi cầm chìa khóa
xe trêи bàn lên, đi ra ngoài.

Thấy Lâm Nhược Nhiên tức giận đi rồi, Cherry mới chịu dứt ánh mắt đẫm nước, cười vui vẻ, vội cầm túi xách nhỏ của mình lên, đi theo. Cô theo sát kẻ đang tức giận phía trước, không đợi Lâm Nhược Nhiên nói, Cherry đã tự giác mở cửa, leo lên xe.

Lâm Nhược Nhiên im lặng, ngồi ở ghế tài xế nhìn chằm chằm Cherry hồi lâu, Cherry quay sang, nở nụ cười ấm áp với cô.

"Sao vậy? "

"......"

Lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa thôi.

Lâm Nhược Nhiên thở dài, không nói nhiều, nổ máy, lái xe ra khỏi Thượng Hoa.

"LARA, cậu đang sống ở đâu á? "

"Chi vậy? "

Lâm Nhược Nhiên cảnh giác nhìn Cherry, cậu muốn gì?

Một tay Cherry cầm phấn, tay còn lại cầm son bóng, nhìn vào gương chiếu hậu trang điểm, không thèm liếc mắt nhìn Lâm Nhược Nhiên lấy một cái.

"Ở ké chứ chi, chẳng lẽ còn muốn mình làm gì nữa?"

Tay Lâm Nhược Nhiên siết chặt vô lăng, hít sâu một hơi, lắc đầu.

"Sao lại ở nhà tôi? Sao cậu không tìm Claire á, vừa đến đã ám tôi. "

"Chuyện gì vậy, cậu chê mình hở? Chúng ta là bạn thời sinh viên mà, ở mấy ngày cũng tính toán sao? "

Cherry nhấp môi một cái để son đều hơn rồi quay sang nhìn Lâm Nhược Nhiên, Lâm Nhược Nhiên thiếu chút nữa tức chết vì cô.

"Cậu đang bày trò gì vậy? Không nói lời nào đã tới Trung quốc, còn nhất định phải ở nhà tôi nữa? "

"Nếu mình nói ra, nhất định cậu sẽ trốn mình. "

Cherry nhìn bản thân trong kiếng chiếu hậu, cảm thấy lông mày vẫn chưa đẹp lắm, cầm bút chì lên, bắt đầu kẻ lại.

"Đã biết vậy, còn tới chi? "

Hiện tại Lâm Nhược Nhiên đặc biệt muốn túm cổ Cherry đá ra khỏi xe.

"Mình thích cậu mà, không phải đã nói với cậu rồi hả? "

Liếc sơ chân mày mình trong gương, Cherry nói một cách rất hiển nhiên.

"Nhưng tôi không thích cậu. "

Lâm Nhược Nhiên cứng rắn đáp, gặp phải thứ người như Cherry, dường như có muốn nổi đóa lên cũng không được.

"Mình biết. "

Cất xong bút chì, Cherry cười nói, còn không quên giơ tay lên vỗ nhẹ hai má Lâm Nhược Nhiên.

"Đi! Cơm nước xong còn về nhà nghỉ nữa, mình hơi mệt. "

"......"

Ngừng xe ở Toàn Tụ Đức, Lâm Nhược Nhiên bị Cherry cứng rắn lôi từ trêи xe xuống, còn viện cớ nói không nhân dân tệ nên cần cô đi theo thanh toán. Vào tiệm, Cherry gọi món rất thành thạo, phát âm những chữ vịt quay, canh hầm xương vịt rất rõ ràng khiến người phục vụ đứng bên cạnh hơi kinh ngạc nhìn cô gái ngoại quốc này; còn Lâm Nhược Nhiên chỉ tựa ghế, uống coca .

Chẳng bao lâu sau món ăn đã được bưng lên, Cherry cũng không nhiều lời với Lâm Nhược Nhiên, trước khi dùng bữa chỉ ngước lên, mím môi nhìn cô, xấu hổ cười. Sau đó không thèm đụng đến đũa, trực tiếp dùng tay cuốn vịt quay, ăn đến nỗi miệng dính đầy dầu.

"LARA, ăn đi. "

Khi đĩa vịt quay bị ăn mất quá nửa, cuối cùng Cherry cũng nhớ đến Lâm Nhược Nhiên đang ngồi bên cạnh, nhiệt tình vẫy tay mời. Lâm Nhược Nhiên liếc mắt nhìn cô, lắc đầu.

"Không đói!"

"Ý, tốt quá, vậy cậu cuốn cho mình đi, mình chỉ ăn thôi!"

Cherry húp canh vịt, cũng chẳng thèm ngẩn lên. Khóe mắt Lâm Nhược Nhiên giật giật, nhìn người phụ nữ phàm ăn trước mặt, thấy cô ấy có vẻ vẫn còn cực kỳ đói, cô chỉ lắc đầu, cầm cái bánh tráng mỏng bên cạnh lên cuốn giúp cô ấy.

Đôi khi có nhiều chuyện rất trùng hợp, khi Cherry ăn xong cuốn vịt thứ n do Lâm Nhược Nhiên cuốn giúp, giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai, hai người đồng thời ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Nhan Tịch đang cười toe toét gần cửa ra vào, kéo Claire vào trong, lúc nàng thấy hai người, dường như cũng hơi ngây người.

Tay Lâm Nhược Nhiên đang cầm cái bánh tráng mỏng bỗng cứng đờ, cô cắn môi nhìn Nhan Tịch rồi nhìn xuống chỗ tay nàng và Claire đang nắm chặt nhau.

Biết Lâm Nhược Nhiên đang nhìn mình, Nhan Tịch lúng túng cười, rồi vô thức rụt lại bàn tay đang nắm tay Claire, cố gắng dùng tay áo che đi cổ tay. Claire vẫn luôn cúi đầu, hơi ngây người nhìn tay phải trống không rồi theo ánh mắt Nhan Tịch, hơi nheo mắt nhìn sang.

"Bé con!"

Cherry chùi dầu trêи miệng, nhiệt tình gọi. Nhan Tịch ngượng ngùng cười, đang lo lắng không biết phải đáp lại thế nào thì trêи tay chợt lạnh, nàng cúi đầu nhìn tay mình đang được Claire nắm, khuôn mặt tinh xảo kia từ từ bị vẻ lạnh lùng quen thuộc bao phủ, Nhan Tịch chợt rét run, lo lắng nhìn Claire.

"Claire! MOAZZ~~"

Không đợi hai người kịp ngồi xuống, Cherry đã dành cho Claire một cái ôm thật lớn, còn cái người vẫn luôn ngồi im lặng bên cạnh cô không nói lời nào - Lâm Nhược Nhiên chỉ chăm chú nhìn chằm chằm cổ tay Nhan Tịch, nhìn chằm chằm sợi lắc bạc sáng chói kia.

Vuốt phẳng lại quần áo, Claire ngồi xuống, tầm mắt cũng rơi trêи khuôn mặt Lâm Nhược Nhiên, mím môi không nói gì.

"Bé con, cuốn vịt đi!"

Cherry không như mọi người, kêu lên. Nhan Tịch đang không biết phải làm thế nào cho đúng, sực tỉnh, lúng túng nhìn Claire và Lâm Nhược Nhiên, rồi gật đầu, với tay lấy bánh tráng bên cạnh bàn, ngay khi đang cầm bánh lên thì cổ tay bị Lâm Nhược Nhiên nắm được.

~~~~~Hết Chương 46~~~~~

(_ __!!) Anh Đào đại tiểu thư, chị cũng thiệt á, theo đuổi người ta thì nên tìm hiểu một chút, Nhiên Nhiên nhà tui chỉ thích ăn thanh đạm thôi, chị dẫn vào quán vịt chi để đụng mặt chế Nhan vậy!!!!!

Lần này khổ rồi, 2 người phụ nữ giành bạn gái, có ai mong đợi giống tui hơm? Cả 2 đều là thần tượng của tui, thôi thì cổ vũ cả 2 vậy =]]~

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện