Tin đồn Hà đại tiểu thư quay trở về lập tức trở nên nổi tiếng trong giới thượng lưu.
Những cô tiểu thư theo sau Hà Linh Đan luôn muốn biết nội tình bên trong, cho rằng ả ta vẫn sẽ là người thừa kế của Hạ gia.
Hà Kiều bên này không để ý mấy cái chuyện lông gà vỏ tỏi của mấy người phụ nữ rảnh việc này.
Cô còn đang bận lên kế hoạch cho sự trở lại của bản thân, thay người mẹ bên nước ngoài giành lại tất cả những thứ thuộc về mình.
Sáng đầu tuần, Hà Kiều chọn đi bộ đến Lưu thị.
Cô xuất phát từ sớm, vừa đi vừa ngắm nhìn hàng cây đã rất lâu chưa nhìn thấy.
Đi qua ngôi trường cấp 3 trước đây từng học, cô đứng lại một lúc, hoài niệm về những người bạn mà cô từng vô tình quay đầu.
Thầm tiếc nuối cho những gì trong quá khứ.
Thở dài một hơi, Hà Kiều bước về phía trước, bóng dáng đi xa trường cấp 3 như một lời tạm biệt những gì đã qua.
Lưu Thiên Úy đến sớm hơn mọi ngày, cứ đi qua đi lại trong văn phòng, hết nhìn về phía cửa phòng lại nhìn xuống cửa công ty thông qua chiếc cửa kính to trong văn phòng.
Nhìn thấy cô đi từ cửa công ty vào, Lưu Thiên Úy vội chỉnh trang quần áo, ngồi về chỗ như không có gì xảy ra.
“Cốc cốc” – Tổng giám đốc Lưu, có cô Annly đến tìm.
Cho vào.
Hà Kiều bước vào, lịch sự đưa tay: ”Chào Lưu tiên sinh, tôi đến để bàn về dự án!”.
Lưu Thiên Úy đứng lên, bàn tay lịch thiệp đưa ra: ”Hà tiểu thư, mời cô ngồi.”
Cô nở nụ cười công nghiệp, nhắc nhở anh: ”Xin lỗi, hãy gọi tôi là Annly.
Cảm ơn.”
Anh ngượng ngùng, gật đầu: ”Được, mời cô Annly.”
Hà Kiều mở lời trước: ”Dự án thiết kế công viên giải trí Wonderland phía công ty tôi thấy rất hứng thú.
Vậy nhưng về phía kĩ thuật và lợi nhuận cần phải thảo luận lại.”
Lưu Thiên Úy nghiêm túc, đánh giá kế hoạch: ”Theo phía quý công ty, lợi nhuận sẽ có thể thay đổi.
Phía công ty đang tìm thêm nhân lực về vấn đề kĩ thuật.
Không biết cô Annly muốn tìm một trợ lý kĩ thuật như thế nào?”
Cô nhấp một ngụm trà, từ chối nói: ”Tôi không cần trợ lý, hãy liên hệ cho tôi một chuyên viên kĩ thuật thiết kế bên anh.”
Cả hai cứ như vậy thảo luận về vấn đề hợp đồng.
...----------------...
Xong xuôi, Y Y gọi điện đến cho cô: ”Bé Kiều Kiều, xong chưa? Đi thôi, dẫn cậu đi ăn nhé!”
Hà Kiều bên này mỉm cười xinh đẹp, dịu dàng nói: ”Được.
Chờ mình chút nhé! Cậu ở dưới sảnh đợi mình được không?”
Lưu Thiên Úy thấy cô tính rời đi liền vội vàng nói: ”Kiều...!cô Annly, có thể mời cô một bữa cơm không?”
Cô khéo léo từ chối, giơ chiếc điện thoại lên: ”Xin lỗi.
Tôi có hẹn ăn với bạn rồi.”
Anh níu cô lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cô: ”Bạn? Là nam hay nữ? Tôi có quen hay không?”
Hà Kiều giật mình, mày đẹp nhíu lại thể hiện rõ sự khó chịu: ”Lưu tiên sinh, đây không phải chuyện mà đối tác nên