"Có gì thì nói ở đây luôn đi."
Khóe miệng Phùng Thanh Thảo giật giật, vẫn duy trì vẻ mặt lúc trước, rõ ràng cô ta không thèm nể mặt người phụ nữ đã ly hôn không được sủng ái nhà họ Vũ chút nào.
Vũ Linh Đan quay đầu lại hơi kinh ngạc nhìn cô ta, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên Phùng Thanh Thảo chống đối cô, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta có thái độ ngông cuồng như thế này.
"Giám đốc Thanh Thảo, tôi không nghĩ mình làm gì sai, tôi chỉ nói sự thật thôi.
Sau khi bị giám đốc Linh Đan vô tình nghe được, nên đã.."
Nhân viên tên Kiều nhân cơ hội nói.
"Tôi biết rồi"
Phùng Thanh Thảo cũng không thèm nhìn người đối diện, chỉ ngẩng đầu kiêu căng nói: "Võ Thúy Kiều là nhân viên của tôi.
Tôi nghĩ cô ấy không có gì sai nên sẽ không cần từ chức."
Võ Thúy Kiều thở phào nhẹ nhõm.
Xung đột giữa Vũ Linh Đan và Phùng Thanh Thảo đã có từ lâu, không còn là bí mật trong công ty nữa.
Võ Thúy Kiều biết rằng Phùng Thanh Thảo sẽ giúp mình.
Vũ Linh Đan cũng không hề tức giận, cũng không cuống cuồng lên tiếng, ngược lại xua đuổi đám nhân viên đang xem náo nhiệt xung quanh: "Công việc nhàn rỗi lắm à? Nguyên một đám xúm lại chỗ này, hay là đang đợi tôi đuổi luôn?"
Mọi người đang tản ra như gà, nhưng Võ Thúy Kiều trông như một kẻ xấu xa, đắc ý đứng bên cạnh Phùng Thanh Thảo, chờ đợi để nhìn Vũ Linh Đan bẽ mặt.
Từ đầu đến cuối, Vũ Linh Đan đều lười nhìn Phùng Thanh Thảo, lúc này mới nói thẳng: “Nếu giám đốc Thanh Thảo muốn thể hiện tình cảm chị em trước mặt tôi, vậy được thôi.
Nếu tôi đã không có quyền đuổi cô Thúy Kiều đây, vậy thì với tư cách là giám đốc điều hành, cấp trên của cô, tôi có quyền sa thải một giám đốc bộ phận như cô chứ nhỉ?"
"Cô nói gì?"
Phùng Thanh Thảo ngây người, đôi mắt như hai lưỡi câu lạnh lẽo, đâm thẳng vào Vũ Linh Đan.
"Tôi nói, cô bị sa thải rồi, sao thế, có vấn đề gì sao?"
Vũ Linh Đan lặp lại một lần nữa.
Một nhân viên vừa đi chậm hơn một chút tự nhiên nghe được lời nói của Vũ Linh Đan, nhất thời kinh ngạc, còn tưởng rằng mình nghe lầm.
Chưa kể, thành tích của Phùng Thanh Thảo trong một quý có thể hơn những nhân viên khác một năm, một nhân viên như vậy thì cho dù đang ở trước mặt Vũ Linh Đan thì cũng là một người có năng lực.
Vũ Linh Đan có tư cách gì, lấy đâu ra can đảm mà dám tùy tiện đuổi Phùng Thanh Thảo như thế?
Người có liên quan, Phùng Thanh Thảo lại càng tức giận hơn.
Với nụ cười của cô ta, bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Võ Thúy Kiều cười cũng không được, không cười cũng không phải, chỉ biết xấu hổ đứng bên cạnh, nghĩ đến cả Phùng Thanh Thảo cũng bị đuổi việc, vậy thì mình cũng không thể ở lại Bạch Đằng được nữa rồi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Phùng Thanh Thảo đã dùng một tay chỉ vào Vũ Linh Đan, ngay cả phép lịch sự mà cô ta cư xử ngày thường cũng không còn nữa, cô ta trực tiếp chửi bới: “Vũ Linh Đan, cô nghĩ cô là ai, tại sao lại sa thải tôi?".
"Chỉ bằng thái độ chỉ tay của cô đối với tôi, tôi nghĩ mọi người trong phòng đều đã nhìn thấy rồi, không ai làm chứng thì còn có camera đấy"
sống lưng Vũ Linh Đan thẳng tắp, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.
"Được lắm, Vũ Linh Đan, tôi muốn xem xem cô sa thải tôi như thế nào!"
Phùng Thanh Thảo tức giận thở hổn hển, nhưng không sợ hãi, bỏ lại một câu rồi xoay người bước đi.
Vũ Linh Đan cũng rời đi cùng lúc, cho người thông báo trực tiếp đến bộ phận nhân sự.
Chỉ còn lại một mình Võ Thúy Kiều đứng sững sờ tại chỗ, vốn