Ly Hôn - Thần Vụ Quang

Chương 3


trước sau

“Vâng con biết rồi, mẹ. Chờ sau khi mẹ hẹn xong ngày, con sẽ chuẩn bị, ngày mốt con phải trực đêm, chờ lúc được nghỉ con sẽ dọn dẹp nhà cửa gọn gàng lại. Nhưng nếu nấu ăn thì con cũng không dám chắc là mình sẽ làm tốt, mẹ cũng đã thưởng thức qua rồi đấy ạ.” Đồ ăn mình làm, bất quá thì hương vị cũng bình thường, cô phải nói trước đừng để đến lúc đó cô làm không ổn rồi dẫn đến giận cô.

“ không sao đâu, cô cứ làm đi, cũng không phải làm cho chồng cô nên cô cũng đừng lo lắng.”

“Vâng, mẹ, nếu không có chuyện gì khác con trở về phòng đây.” Lâm An Nhàn bây giờ muốn nghỉ ngơi một lát.

“đi, đi.” Vương Thu Dung giao việc xong cho con dâu giọng điệu lại bắt đầu có chút bực mình.

Trở về phòng, Lâm An Nhàn nằm ở trên giường cảm thấy mình vẫn chưa ăn no, thật ra cô rất thích ăn thịt, nhưng vừa rồi ăn được một chút mà thôi, nghĩ lại có chút chút buồn bực, nhưng cô đành an ủi chính mình, coi như giảm béo đi.

Bởi vì rất mệt mỏi, cho nên tuy rằng tiếng ồn do âm thanh chơi mạt trược ở bên ngoài, Lâm An Nhàn vẫn ngủ say.

“An Nhàn, An Nhàn!”

Lâm An Nhàn nghe thấy Phó Minh Hạo mình, mơ màng mở mắt.

“anh về lúc mấy giờ? đã ăn gì chưa?”

Phó Minh Hạo thấy Lâm An Nhàn đã tỉnh ngủ,mỉm cười ngồi ở bên giường: “Chưa đến 10 giờ mà, sao em lại ngủ vậy? Hôm nay anh vẫn bận bịu công việc nên chưa ăn gì.”

“Để em đi hâm lại đồ ăn, anh xuống phòng bếp chuẩn bị ăn đi”

Phó Minh Hạo nhanh chóng ngăn Lâm An Nhàn lại, hôn khuôn mặt nhỏ xinh của cô nói: “Ăn cơm thì cần gì gấp, ngày mai anh lại đi công tác, em không quan tâm đến anh sao?” nói xong cởi xuống quần ngủ của Lâm An Nhàn.

Lâm An Nhàn thụ động mặc cho Phó Minh Hạo sờ soạng ở trên người mình, trải qua đêm tân hôn lần đó đau muốn chết đi sống lại, làm cho cô đối với việc này có chút bài xích, làm sao còn có thể hứng thú chứ. cô thậm chí có đôi khi thật cao hứng vì Phó Minh Hạo đi công tác, nhưng dù sao đây cũng là nghĩa vụ vợ chồng không thể trốn tránh được.

“Đau, anh đợi một lát nữa đi.” Phó Minh Hạo đột nhiên thẳng tiến làm cho Lâm An Nhàn hô đau.

“đã hơn một năm rồi mà em còn đau sao? Em đừng khẩn trương.” Phó Minh Hạo đang vui nên khuyên cô, anh ta không rõ tại sao Lâm An Nhàn lại đối với việc vợ chồng lại luôn lãnh đạm như vậy, anh ta đãhết sức quan tâm đến cảm nhận của cô, nhưng Lâm An Nhàn vẫn luôn như thế khiến người ta khó mà thực hiện.

Tuy là như thế, nhưng anh ta vẫn rất thích Lâm An Nhàn, bộ dáng của vợ anh ta có thể nói là khá xinh, hơn nữa quan trọng nhất chính là tính cách rất ôn hòa. anh ta hiểu tính cách của mọi người trong nhà mình, mà Lâm An Nhàn gả cho mình đã hơn một năm mặc dù có lúc cũng lầm bầm với mình vài câu, nhưng mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu, Lâm An Nhàn trong nhà chưa bao biểu hiện vẻ không vui ra ngoài. Có khi Phó Minh Hạo rất đau lòng vì Lâm An Nhàn chịu ủy khuất, cho nên cũng càng muốn cố gắng kiếm tiền mua một căn hộ chuẩn bị cho thế giới riêng của hai người.

“Minh Hạo, còn không mau đi ra ăn cơm, về từ nãy giờ rồi, không mau ăn dạ dày sẽ bị đau đấy!” Vương Thu Dung lớn tiếng gọi con của bà.

Phó Minh Hạo lúc nhiệt tình nhất lại bị Vương Thu Dung gọi, liền nhanh chóng nhúc nhích thêm vài cái rồi ôm sát Lâm An Nhàn tước bỏ vũ khí, nên buồn bực nói: “không mua nhà riêng là không được, nếu còn như vậy có ngày anh sẽ bị nghẹn mà chết!”

Lâm An Nhàn nhẹ nhàng thở ra, ngồi dậy lấy khăn tay lau chùi, lại đưa cho Phó Minh Hạo khăn giấy để anh ta lau khô.

“ Em đi hâm lại cơm cho anh”

“Em đừng nhúc nhích, cứ tiếp tục nằm ngủ đi, để anh đi hâm cơm. An Nhàn, đợi sau này khi chúng ta mua nhà ở riêng, anh chắc chắn sẽ cho em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất! Chờ anh cơm nước xong, chúng ta lại làm một lần nữa?” Phó Minh Hạo sợ Lâm An Nhàn không hài lòng với mình cho nên muốn biểu hiện lại một lần nữa.

“anh đừng làm loạn, mau đi ăn cơm đi, anh nói đúng, trước hết chúng ta nên dành dụm tiền rồi hẵng mua nhà.” Lâm An Nhàn sao còn dám một lần nữa chứ, hiện tại bên trong còn rất đau.

Phó Minh Hạo lại hôn Lâm An Nhàn mới xoay người xuống giường, trước khi mở cửa còn quay lại cười nói: “Vẫn là anh có phúc, có thể lấy được một người vợ hiền lành như em!” Sau đó thấy Lâm An Nhàn cũng cười, mới đi ra ngoài ăn cơm.

Bởi vì Phó Minh Hạo phải đi công tác, cho nên Lâm An Nhàn đi theo ra nhà ga lúc sáng sớm, hôm nay cô trực ca đêm, bốn giờ chiều bắt đầu làm, tan việc lúc mười giờ, công ty của cô khác với những công ty khác ở chỗ khi là trực ca đêm, thì dù có tan sớm hay tan muộn, ngày hôm sau đều được cho nghỉ ngơi một ngày, cho nên hôm nay cô hoàn thành ca trực đêm này thì đêm mai được nghỉ ngơi rồi, vừa lúc có thời gian dọn dẹp nhà cửa.

Bình thường khi trực ca đêm, buổi tối tan tầm Lâm An Nhàn đều cùng đồng nghiệp đi đến nhà ga, côngồi xe điện công cộng đến 12 giờ mới hết chuyến, như vậy tiết kiệm được tiền xe. Nhưng đi xe công cộng thì không tiện đường về nhà cô, cho nên bình thường khi xe đến trạm, nếu Phó Minh Hạo ở nhà thìsẽ đến nhà ga đón cô, nhưng hôm nay chồng cô đi công tác, Lâm An Nhàn, một mình đi bộ nhanh về nhà, lúc đến hàng hiên cô nhìn vào trong nhà, xác nhận không có người cô liền chạy chậm lên lầu.

Nhà họ Phó ở tại lầu ba, tầng cách nhau cũng không cao, bước nhanh đến cửa, Lâm An Nhàn mở cửa phát hiện bên trong tối om, biết hôm nay không mọi người không đánh mạt chược, vì thế thay giày, bước chân về phòng của mình cô thật sự mới cảm thấy thoải mái.

Chung cư nhà cô ở thuộc dạng cũ, vào cửa là phòng khách không thể nhỏ hơn được nữa, sau đó là mộtlồi đi nhỏ hẹp dẫn đến ba căn phòng hơn nữa phòng bếp cùng toilet đặt ở hai bên lối đi, phòng ở của Lâm An Nhàn cùng Phó Minh Hạo tận cùng bên trong, phòng của cha mẹ chồng cô đối diện phòng cô, mà toilet sát bên cạnh căn phòng này.

Lâm An Nhàn rón ra rón rén vào toilet đánh răng rửa mặt, sau đó lại nhanh chóng trở về phòng, nằm trên giường trong lòng cô cực vui sướng, vậy là cô đã có thể có được một giấc ngủ yên ổn rồi.

một đêm ngủ say, Lâm An Nhàn vừa mở mắt đã gần đến 9 giờ, vì thế đứng lên mặc quần áo nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

Nhìn chung quanh một vòng mới phát hiện cha mẹ không có ở nhà, cô mới yên lòng, lại trở về phòng thay bộ quần áo làm việc quét tước phòng ở.

Gần đến giữa trưa thì hai ông bà mới trở về, Vương Thu Dung thấy Lâm An Nhàn đang dọn dẹp liền nở nụ cười: “Khi nào thì xong, ăn cơm chưa? Tôi và cha cô đã ăn ở ngoài, có mang đồ ăn về cho cô này, ăn xong rồi làm tiếp.”

Lâm An Nhàn thật sự có chút đói bụng, nhận túi nhựa mẹ chồng đưa cho mở ra vừa thấy một hộp bánh chẻo, nhưng vì mình không thích ăn rau hẹ bên trong nhân bánh, cô đành phải nói: “Cám ơn mẹ, hiệngiờ con chưa đói bụng, chờ đem phòng khách thu dọn xong rồi sẽ ăn, nơi này bẩn lắm ba mẹ nên về phòng ngồi một lát đi ạ.”

Vương Thu Dung gật gật đầu liền cùng bạn già trở về phòng, Lâm An Nhàn vừa định đem bánh chẻo vào phòng bếp, lại nghe mẹ chồng nói: “Thiếu chút nữa lại quên, dì cô cùng với Dương Quân đại khái định là thứ tư tuần sau sẽ đến, lúc đó Minh Hạo cũng có ở nhà, cô xem ngày đó cô có bận không.”

Lâm An Nhàn xem xét, thứ ba cô trực ca đêm, thì đến ngày thứ tư cô sẽ được nghỉ bù.

“Hôm đó con cũng được nghỉ, mẹ yên tâm.”

Vương Thu Dung vừa lòng cười cười rồi mới đóng lại cửa phòng.

Lâm An Nhàn đem bánh chẻo đi cất, chuẩn bị buổi tối hấp lại cho cha mẹ chồng ăn, còn cô thì ăn cháo với dưa muối xem như đây là bữa trưa vậy, ăn xong rồi lại bắt đầu tiếp tục đứng lên thu dọn.

Quý Văn Nghêu có chút bất ngờ nhìn Dương Quân ngồi đối diện mình, không nghĩ tới cô ta lại chủ động dẫn mình đi ra mắt mọi người trong nhà như vậy.

“Có phải anh thấy quá bất ngờ không? Kỳ thật là mẹ và dì Hai rất sốt ruột, em không nghĩ anh lại khó xử như vậy.” Dương Quân cảm thấy ngại ngần, cô cùng Quý Văn Nghêu quen nhau mới được ba tháng, cô thực sự ái mộ nam nhân khí thế hiên ngang trước mắt này. Tiền có thể biểu hiện cho một người đàn ông có năng lực, nhưng giống Quý Văn Nghêu loại này có tiền lại có khí chất, tố chất lại hiếm có người nào được như vậy, bởi vậy tuy rằng cô ta có vẻ rụt rè nhưng đặc biệt muốn nắm chắc cơ hội tốt lần này.

“Kỳ thật cũng không có gì, gặp mặt trưởng bối để họ có thể hiểu chuyện của em và anh, từ đó yên tâm cho em và anh ở bên nhau.” Quý Văn Nghêu rất khéo léo biết được mục đích của cuộc gặp gỡ này.

Sau đó lại hỏi: “Có hẹn thời gian trước chưa?”

Dương Quân thấy Quý Văn Nghêu đã đồng ý, vẻ mặt thật cao hứng: “Vốn là hẹn thứ tư tuần
sau, khôngbiết anh có bận không, nếu bận anh có thể hẹn lại, dù sao mẹ em cũng không có vấn đề gì. Tuy nhiên địa điểm là ở nhà dì Hai em, mẹ em nói sợ nhà nhỏ nên chiêu đãi không tiện, hơn nữa dì Hai cũng nóimuốn trông thấy anh, nên mới muốn anh đến nhà bà ấy, anh không cần bận tâm.”

Quý Văn Nghêu thực tán thành Dương Quân có thể nói ra tình huống trong nhà cô ta, ít nhất cũng chứng minh cô ta không phải là một cô gái ham hư vinh.

“Thứ tư tuần sau anh không có bận gì, như vậy quyết định lúc đó đi, em nói địa chỉ cho anh biết, đến khi đó anh đón em đi.”

Trong lòng Dương Quân tràn đầy mật ngọt, không nghĩ tới Quý Văn Nghêu lại chu đáo như vậy, liền nóiđịa chỉ nhà mình.

Đến thứ tư, Quý Văn Nghêu vào lúc giữa trưa lái một chiếc xe bảy chỗ trên đường đến nhà Dương Quân, bởi vì sân trong khu chung cư có vẻ hẹp nên anh gọi điện thoại cho Dương Quân nói mình đã đến nơi, còn nói hình dạng xe cùng biển số xe cho cô ta biết.

một nhà ba người của nhà họ Dương đứng trước cửa, Vương Thu Tĩnh liền hỏi con gái bà ta: “Tiểu Quân, có phải chiếc xe kia hay không?”

“Đúng rồi, chính là chiếc đó.” Chiếc xe xa xỉ như vậy trong khu chung cư của bọn họ thực sự chẳng ai có được.

“Nhìn khí thế thật, lần này con gái của mẹ đúng là làm cho ba mẹ nở mặt nở mày, đợi lát nữa đến nhà dì Hai, con đừng xuống xe trước, chúng ta phải làm cho cả nhà bọn họ xuống đón cả nhà chúng ta!”

“Mẹ, mẹ đừng ngây thơ được không? Con và anh ấy chưa đi đến đâu, mẹ lại nghiêm túc như thế, nếu chẳng may có chuyện gì thì người ta sẽ nghĩ nhà chúng ta như thế nào!” Dương Quân rất không tán thành hành động đó của mẹ cô,, sợ Quý Văn Nghêu vì vậy đánh giá thấp mình.

“Con nó nói đúng đấy bà, bà im lặng chút đi, hạnh phúc của con quan trọng hay mặt mũi bà quan trọng? Đợi đến khi kết hôn rồi bà muốn khoe khoang thế nào mà chẳng được!” Dương Đạt- cha Dương Quân hưng phấn nói.

“đi đi, tôi không nói nữa đấy, được chưa? Chẳng qua tôi mừng quá nên mới thế, giờ cả hai người đều lên lớp dạy đời tôi!”

Quý Văn Nghêu thấy một nhà ba người của Dương Quân từ xa đi đến liền mở cửa xuống xe đi qua: “Bác trai, bác gái, lần đầu gặp mặt cũng không có chuẩn bị gì, chỉ mang theo chút thực phẩm dinh dưỡng, chờ lúc trở về con sẽ đem đến thêm.”

“Con đến là tốt rồi còn mua đồ làm gì, tốn kém lắm, thôi bác nhận cho con vui vậy.” Vương Thu Tĩnh cẩn thận đánh giá Quý Văn Nghêu từ trên xuống dưới, lập tức cao hứng, loại con rể có bộ dáng rất vừa mắt lại có xe hơi xa xỉ như vậy có đốt lồng đèn cũng khó mà tìm thấy, hôm nào phải nhất định cảm ơn người làm mối.

“Lên xe đi, thời gian cũng không sớm.” Dương Hưng cũng rất vừa lòng với bạn trai của con gái, vừa thấy liền biết là một đứa trẻ tử tế.

Chờ Dương Quân một nhà ba người ngồi trên xe, Quý Văn Nghêu mới ngồi vào vị trí điều khiển lại hỏi địa chỉ liền khởi động.

Dương Quân ngồi ở vị trí phó điều khiển hỏi: “Sao anh lại đổi xe?”

“anh sợ xe kia ngồi chật nên đổi.” Kỳ thật chiếc xe kia của mình cũng có thể chạy được, nhưng anh ta sợ nhà họ Dương còn có thêm nhiều người, lại vì tỏ vẻ thành ý nên không lái xe lại đây.

Dương Quân nghe xong hé miệng nở nụ cười, lại cảm thấy xót cho Quý Văn Nghêu phải lấy long gia đình mình.

Đến nhà họ Phó, Quý Văn Nghêu thấy nơi này tuy rằng là khu chung cư cũ, nhưng sân lại rộng hơn khu chung cư của nhà Dương Quân, vì thế lái xe đi vào.

Xuống xe đi theo người nhà họ Dương vào cửa, hàng hiên trông rất bẩn vừa thấy liền biết đã rất lâu chưa dọn dẹp vệ sinh.

Dương Quân có chút thẹn thùng: “ Nhà dì Hai em ai ai cũng đều bận rộn, nên không có người quét dọn.”

Quý Văn Nghêu cười cười: “không có gì, ai cũng không phải trời sinh liền có nơi tốt để ở, anh cũng không phải là chưa thấy qua.”

“Hiếm có ai biết điều biết chuyện như Văn Nghêu lắm, đây, chính là nhà này, lầu ba!” Vương Thu Tĩnh dừng lại, gõ cửa.

Cửa được mở ra rất nhanh, Vương Thu Dung đứng ở cửa liền trực tiếp nhìn Quý Văn Nghêu một lượt, không nghĩ tới bộ dáng của đối phương rất đoan chính, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng không biểu hiện ra ngoài, vẻ mặt nhiệt tình mời mọi người vào trong.

Vừa mời mọi người vào vừa nói: “Ai da, tới nhanh thật, không phải mới vừa nói còn đang ở nhà sao? Mau vào, An Nhàn, dì và dượng cô đã tới rồi, mau mang mấy đôi dép lê lại đây!” An Nhàn? Quý Văn Nghêu vừa nghe tên này trong lòng còn có chút nghi ngờ, sẽ không trùng hợp là An Nhàn trong lòng mình nghĩ đấy chứ!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện