Thấy vẻ mặt hoài nghi của anh, trong đôi mắt có chút lo lắng, Sanh Ca giải thích:
“Chẳng phải anh đã nói là loại thuốc thông thường không có tác dụng gì đối với vết thương do chất ăn mòn mạnh của S40 gây ra sao, hộp thuốc trị đúng bệnh này là do tôi nhờ người có chuyên môn đi mua vào sáng hôm qua, sau này cần thuốc thì dùng cái này, có lẽ sẽ nhanh hồi phục hơn.”
Phong Ngự Niên cúi đầu nhìn hộp thuốc trên tay.
Tuy rằng cô không nói ra, nhưng trong lòng anh biết rõ, loại thuốc này chỉ có trong phòng thí nghiệm chiến tranh, chắc là cô đã liên hệ với Lộc Sâm để lấy.
Hiệu quả điều trị thật sự rất tốt, nhưng trong cơ thể anh là virus sinh hóa S404, cho nên hộp thuốc này cũng không có tác dụng gì đối với vết thương của anh.
“Cảm ơn, đây là món quà đầu tiên em tặng anh kể từ khi ly hôn tới giờ.”
Ngón tay cái của anh nhẹ nhàng v.uốt ve hộp thuốc, vành mắt hơi ửng đỏ, ngay cả vết thương khắp cơ thể cũng cảm thấy không còn đau như vậy.
“Không tính là quà, lần này là vì tôi nên anh mới bị thương, vì vậy đây là đền bù cho sự áy náy của tôi, vả lại...”
Sanh Ca dừng lại, đôi môi bỗng nhếch lên đầy xấu xa: “Nếu muốn thật sự tính thì thứ thực sự được gọi là quà sau khi ly hôn tới giờ, chính là sự phá sản của nhà họ Phong, thỏa thuận làm việc của anh và số thuốc điều trị 023 kia đấy.”
Bàn tay đang v.uốt ve hộp thuốc của Phong Ngự Niên lập tức dừng lại.
Đột nhiên cảm thấy dường như không có xúc động như vậy nữa rồi...
Sanh Ca rất vui khi thấy biểu cảm cứng đờ của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười tươi như hoa, đi tới lấy tờ giấy lời khai của Ninh Thừa Húc mà anh đã đặt lên bàn.
Từng từ từng chữ, cô đều đọc rất kỹ, nụ cười dần dần đông cứng lại trên khuôn mặt, càng ngày càng nghiêm túc.
“Ninh Thừa Húc nói chuyện xảy ra ở quán bar lúc trước, cả chuyện đổ lọ thuốc đó, đều là do Lộc Hồng Thành sai khiến anh ta sao?”
Lộc Hồng Thành là chú tư của cô, là một người nhàn rỗi nhất trong cả nhà họ Lộc, không có tham vọng gì.
Trước đây cô nghĩ rằng người trong gia đình muốn hại cô có thể chính là chú ba Lộc Quang Diệu, lại không bao giờ nghĩ sẽ là Lộc Hồng Thành.
Phong Ngự Niên gật đầu: “Mặc dù có thể là Ninh Thừa Húc không khai báo hết sự thật, nhưng anh ta có thể nói rõ ràng các chi tiết và quá trình trao đổi, chắc không sai được đâu.
Con trai của Lộc Hồng Thành làm việc trong Cục Ngoại vụ, Ninh Thừa Húc sợ anh ta, nên chuyện nghe theo sự sắp đặt của anh ta đi tới phòng thí nghiệm ăn cắp thuốc cũng hợp lý.”
Sanh Ca ngồi trên chiếc ghế sô pha nhỏ bên cạnh, trầm mặc một lúc lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn dần dần lộ ra vẻ tức giận.
“Tên khốn Lộc Hồng Thành này, tôi sẽ không tha cho ông ta đâu! Ngày mai tôi sẽ một mình đi thành phố S đòi nợ!”
Muốn dùng loại thủ đoạn nham hiểm như vậy để phá hủy khuôn mặt của cô, nếu không cho ông ta nếm chút mùi vị của nó, thì cục tức này cô nuốt không trôi!
Cô ngẩng đầu, nhớ tới vết thương trên người Phong Ngự Niên: “Anh đang bị thương, cứ ở trong biệt thự tĩnh dưỡng đi, lần này không được phép đi theo.”
Phong Ngự Niên đang lo không biết nên tìm lý do gì, nên Sanh Ca không cho đi, anh đành đợi thời cơ tới rồi tính vậy.
“Được, anh ở lại biệt thự, đợi em về.”
Mấy chữ anh nói sau cùng, âm thanh càng ngày càng nhỏ, nhưng Sanh Ca không thèm để ý, cô vẫn đang nghiêm túc đọc lời khai của Ninh Thừa Húc.
“Lão già đáng chết Lộc Hồng Thành này, trốn cũng kỹ đấy!”
“Nghe giọng em nói, thì có vẻ em cũng có quen biết với ông tư Lục này nhỉ, em từng đến nhà họ Lục rồi sao?”
Phong Ngự Niên nhướng mày, mặc dù lúc trước anh đã biết tám phần thì cô chính là cô chủ nhà họ Lục, nhưng Sanh Ca chưa bao giờ chủ động nhắc đến chuyện này, đột nhiên anh có chút ý nghĩ muốn trêu chọc cô.
Sanh Ca nghe xong lời này của anh, ngẩng đầu nhìn anh, nhướng mày: “Không quen ông ta, nhưng tôi có quen với anh Lộc Hoa, cũng có thể là do anh Lộc Hoa đối xử quá tốt với tôi, mới thu hút đám người nhà họ Lộc này sinh lòng ghen ghét, muốn hãm hại tôi.”
“Ồ.”
Phong Ngự Niên nhịn cười.
Khi anh nhìn lên, thì phát hiện Sanh Ca đang dùng ánh mắt sắc bén quan sát biểu cảm của anh.
Anh vội vàng cúi mặt xuống, thay đổi biểu cảm rất khó chịu.
“Em nói mấy chuyện này với anh làm gì, anh thì không nghĩ Lộc Hoa đối xử với em tốt như vậy.”
Sanh Ca chống cằm, giọng điệu có chút dịu dàng: “Cho nên, là anh ghen rồi?”
Phong Ngự Niên cúi đầu, không trả lời câu hỏi của cô, giọng điệu buồn bã: “Để anh đi làm bữa sáng.”
Mãi cho đến khi quay đầu đi ra ngoài, anh mới không nhịn được mà nở nụ cười.
Sanh Ca cũng cười, đợi anh rời đi, cô lại xem xét kỹ càng lời khai thêm hai lần nữa, rồi bắt đầu thu xếp chuyện trở lại thành phố S vào ngày mai.
…
Khi Phong Ngự Niên đang chuẩn bị bữa sáng,