Sanh Ca nghiến răng, thay vì giảm tốc độ lại tăng tốc lao về phía trước, điệu bộ như muốn ôm nhau chết trùm.
Hai chiếc xe ô tô màu đen phía trước thấy cô lao về phía trước thì hoảng loạn.
Đến khi sắp xảy ra tai nạn, hai chiếc xe đen lùi lại nửa mét.
Con Santara nhỏ bé lách qua khe hẹp.
Không đợi cô thở phào nhẹ nhõm, hai chiếc xe đen vừa rồi đã tăng tốc bám theo phía sau.
Sanh Ca muốn lượn vòng vòng với họ, nhưng Santara tăng tốc cũng không cách nào thoát khỏi mí mắt hai chiếc xe đen phía sau.
Cô cắn chặt môi, nhưng trong lòng vô cùng bình tĩnh.
Qua gương chiếu hậu, cô đại khái đếm được số người trong chiếc xe màu đen.
Tính thêm tài xế, mỗi chiếc xe đen có năm người.
Có mười người, tất cả đều là những người đàn ông thân thể mạnh mẽ.
Nếu như dùng thể lực đánh lâu dài thì cô chết chắc, nhưng nếu như mượn lực giải quyết nhanh chóng thì cô có thể chắc đến sáu bảy phần thắng.
Dù sao trốn cũng không thoát, vừa hay hôm nay tâm trạng cô cũng không tốt, vậy thì vui vui vẻ vẻ đánh một trận đi!
Làm!
Sau khi tính toán rõ ràng, ánh mắt cô dứt khoát, chọn lái xe đến tòa nhà bỏ hoang vùng ngoại ô dừng lại.
Hai chiếc ô tô đen cũng lập tức dừng lại, hàng chục người đàn ông vạm vỡ bước ra khỏi xe.
Tay bọn họ cầm gậy gộc, nhìn rất hung hăng dữ dằn.
Sanh Ca dựa vào cửa xe, ung dung nắm tay lại.
Khi đám đông nhìn thấy thân hình nóng bỏng của cô dưới làn váy trắng, ánh mắt nhìn chằm chằm.
Đơn hàng làm ăn hôm nay thật sự hời lớn rồi!
Sanh Ca nhìn chằm chằm từng người một mà không chút hoảng sợ, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: “Trước tiên nói rõ chút đã, ai phái mấy người tới?”
Tên côn đồ cầm đầu nhìn cô, mắt anh ta trừng trừng: “Người đẹp bé nhỏ, em đừng trách tụ anh, muốn trách thì trách em đã đắc tội với người không nên đắc tội.
”
Thấy có hỏi bọn họ cũng không nói ra tên người thuê, Sanh Ca cũng lười nói mấy lời vô nghĩa.
Trước mặt bọn họ cởi giày cao gót cầm trong tay, khóe miệng khẽ mỉm cười, đáy mắt ánh lên tia lạnh lẽo: “Vậy thì, đến đi!”
Lời vừa dứt, mười tên côn đồ cầm gậy xông tới!
“Kít kít kít!”
Cách đó không xa có tiếng còi xe sắc nhọn vang lên.
Một chiếc Lamborghini Hurricane màu xám bạc bất ngờ vụt tới, xuất hiện trong tầm mắt.
Lái xe đã đổi thành người khác.
Bởi vì kỹ thuật lái xe của Lưu Niên kém đã bị Phong Ngự Niên đuổi xuống xe, còn trừ một tháng lương.
Phong Ngự Niên bước xuống xe với khuôn mặt lạnh tanh.
Đôi chân dài 1m88 bước đi tựa như mang theo gió lớn, khí thế mãnh liệt, đằng sau còn có mười người đi theo vô cùng mạnh mẽ.
Đám lưu manh nhìn đến ngây người.
Tròng mắt đen đằng đằng sát khí lạnh lùng không trôi, trực tiếp bỏ qua Ca Sanh đạp bay một tên lưu manh.
Thấy vậy, mấy tên lưu manh khác lập tức cầm gậy lao vào đánh anh.
Sanh Ca thấy anh anh hùng cứu mỹ nhân thì bỏ giày xuống xỏ lại, dựa vào cửa xe xem đánh nhau.
Có người bằng lòng ra mặt thay mình, vậy thì cô vui vẻ thành toàn cho kẻ đó vậy.
Bên phía Phong Ngự Niên ra tay rất mạnh, động tác cũng nhanh, chỉ mấy phút đã xử xong bảy tám tên, còn chừa lại tên cầm đầu đám lưu manh, vẻ mặt hung ác đề phòng.
Anh bóp xương hai tay kêu cót két, đôi mắt đen láy sâu như vực.
Tên lưu manh bị ánh mắt của anh làm cho choáng váng, bắp chân run lên, đột nhiên quỳ xuống.
“Đại ca, anh tha cho tôi đi, tôi lập tức biến không dám làm phiền đến cô đây nữa, cầu xin anh bỏ qua cho tôi đi…”
Phong Ngự Niên hé môi định hỏi một câu, Sanh Ca đi giày cao gót bước tới, một tay nắm lấy áo sơ mi tên lưu manh, ánh mắt hung tợn: “Ai phái mấy người tới?”
“Tôi… Tôi không biết, bình thường chúng tôi chỉ nhận qua trung gian, chỉ cần có tiền là được, chúng tôi thật sự không biết là ai.
”
“Không phải chứ.
”
Sanh Ca giơ tay lên mạnh mẽ cho anh ta một bạt tai.
Tên lưu manh nhất thời bị sự hùng hồn của Sanh Ca dọa cho ngây người, lại thoáng nhìn đến ánh mắt đầy tàn nhẫn của Phong Ngự Niên, khóc đến bi thương.
“Huhu người đẹp à! Không không không! Nữ thần đại nhân! Tôi thề là tôi không biết, người đó cho chúng tôi tiền rất phóng khoáng, chỉ cần thay nhau làm nhục cô sau đó phát tán hình ảnh cô bị làm nhục lên mạng… Á!”
Bên cạnh đột nhiên có một cú đá, đá thẳng vào người anh ta.
Kèm theo tiếng nứt xương, người đó nôn ra một ngụm máu lớn, ngất xỉu tại chỗ.
Sanh Ca tối sầm mặt lại, nhìn về phía Phong Ngự Niên ra tay: “Sao anh không đợi hắn nói hết?”
Phong Ngự Niên mặt mày u ám: “Cô còn có thể nghe tiếp được nữa à? Đám người ghê tởm đến độ chỉ